Đời học sinh - Quyển 1

Phần 83
Phần 83

– Đứng làm gì nữa, về thôi… – Em giật tay áo tôi.

– Ờ, về…

– Mà nè…

– Sao?

– Anh tính diễn chung với Lanna thật sao?

– Thì phải vậy thôi, lỡ đồng ý rồi!

– Cũng tại cái tật ngủ ngày của anh cả đấy! – Em giận dỗi.

– Thôi, từ nay chừa mà…

– Nhớ là diễn cho đàng hoàng đó nhe, không có làm trò gì mờ ám đấy!

– Èo, làm gì có… Em theo sát rạt ở đây mà…

– Hì, quên mất ha! – Em nghiêng đầu cười hiền.

Thế đấy các bác ợ, người ta nói người tính không bằng trời tính, trong cơn ngủ mê thế nào tôi lại được diễm phúc diễn cặp chung với Lan trong tiết mục văn nghệ của lớp, thế nhưng đường đến buổi văn nghệ còn dài lắm, những gần 1 tháng nữa cơ. Muốn biểu diễn được đương nhiên là phải tập dợt trước rồi, mà chuyện tập dợt thì hài vô cùng, toàn là những chiêu trò quậy phá của bọn tôi không thôi, chờ xem nhé…

Theo như đã bàn bạc, cứ mỗi tuần chủ nhật và buổi trưa rảnh rổi không học trái buổi, thì lớp tôi sẽ đến nhà Lan để tập dợt chuẩn bị cho buổi văn nghệ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam sắp tới đây. Dù đã hứa đi hứa lại rất nhiều lần với Hoàng Mai rồi nhưng trên đường đi em cứ nhắc tới nhắc lui cái điệp khúc về Lan mãi:

– Anh phải tập cho đàng hoàng nghe chưa!

– Biết rồi, khổ lắm! Nãy giờ cả chục lần rồi chứ ít!

– Thì người ta lo…

– Yên tâm đi mà, không có chuyện gì xảy ra đâu!

– Ai chứ, anh thì em không tin nổi!

– Ẹc, sao lại nói thế!

– Anh còn nhớ cái lần anh vào thư viện cứu Ngọc Phương không hả?

– Ơ, lần đó…

– Chẳng phải anh đã nói dối em là đang ở nhà Toàn sao?

– Ẹc, nhắc mới nhớ, em chơi chiêu quá đáng!

– Nếu không hỏi thế thì anh làm sao mà khai ra chứ!

– Uầy, hiểu rồi hiểu rồi, diễn đàng hoàng luôn! – Tôi xui xị.

Không lâu sau chúng tôi cũng đến trước cổng nhà Lan, phải nói là lâu lắm rồi tôi mới được ghé lại đây, nơi mà trước đó tôi đã có những kỷ niệm đáng nhớ nhất cuộc đời mình. Còn nhớ lần đầu tiên đến đây tôi đã phát rùng mình bởi chiều cao của chiếc cổng, có lẽ phải cao hơn gấp đôi tôi đấy, giờ đây khi đứng trước nó và có Hoàng Mai bên cạnh, tôi không cảm thấy sợ nữa, mà thay vào đó là cảm giác nhớ nhung tột cùng…

– Kíng… koong… Phong tới rồi đây… – Tôi nhấn chuông không quên gọi vào chiếc máy liên lạc.

– Ra ngay… – Nàng gọi đáp.

Thế nhưng chưa kịp hí hửng vì không còn giật mình bởi tiếng chuông nữa thì tôi lại giật mình bởi một mối đe dọa khác còn lớn hơn nhiều:

– Rành quá hen, tới đây nhiều rồi chứ gì! – Mai đứng sau lưng tôi nghe lạnh ngắt.

– Ực, thì lúc trước dạy võ thôi, chứ đâu có gì đâu! Nếu em thích học thì anh dạy cho.

– Thui, thích được Phong bảo vệ hà? – Em hấp háy mắt.

– Uầy, thế mới khổ! – Tôi lắc đầu.

– Gì vậy, hông muốn bảo về em hở?

– Thì muốn chớ, yếu đuối thế mà!

– Phong nè… – Đột nhiên em nghiêm giọng.

– Sao, có… hựm… – Chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì em đã ôm chằm lấy tôi.

– Chào, ơ… – Lan từ trong nhà bước ra nhìn thấy liền đứng chết trân.

– Ủa, Lanna… Hi, hai tụi mình lúc nào cũng vui đùa vậy hết đó! Bạn không ngại chứ? – Mai nheo mắt.

– Không đâu, mình tôn trọng quyền riêng tư của người khác mà, nhưng đây là cổng nhà mình đấy!

– Thì sao?

– Có lẽ máy quay đã quay lại được hết cảnh đó rồi, mình tung lên lớp chắc là hot lắm!

– Lanna, bạn dám…

– Thôi đi, không cãi nhau nữa! – Tôi tức tối gắt nhẹ.

– Thôi được rồi, nếu không còn chuyện gì nữa mời hai bạn vào nhà! – Lan vẫn bình thản tiếp đón.

Thiệt là, mới sáng vào đã có chuyện xảy ra rồi, khổ thân tôi quá, cứ mỗi lần Hoàng Mai gặp Lan là thế nào cũng có cãi vả, mà nơi tập dợt là ở nhà Lan, cơ hội gặp mặt nhau càng cao, càng xảy ra nhiều chuyện rắc rối, uầy…

Thế nhưng, tôi còn chưa than thân trách phận xong thì lại phải há hốc mồm mà đứng chết trân trước thềm nhà Lan. 1… 2… 3… 4, 40 chục đứa học sinh chẳn, tất cả đều là học sinh lớp tôi giờ đây đang ngồi chậc nít ở thềm nhà Lan và thậm chí là lóc chóc một vài đứa trong nhà!

Đệt… cái quái gì đang diễn ra thế này? Mọi thường kêu đi làm việc gì nặng một chút là mấy đứa lại đùng đẩy với nhau ngay, vậy mà giờ có mặt đông đủ chẳng thiếu một ai, tôi có đang nhìn nhầm không vậy?

– Chuyện lạ, chuyện lạ Việt Nam! – Tôi thản thốt.

– Lạ gì? – Một nhỏ thắc mắc.

– Thì hôm nay, đông đủ thế?

– Đâu chỉ phải hôm nay, lúc nào tụi nay cũng siêng như thế mà.

– Siêng hả, vậy quét lớp nguyên tuần sau nhá! – Nhỏ Thu lớp phó lao động đá xoáy.

– Ê, hề… Đâu được, việc nào phải ra việc đó chứ! – Nhỏ kia xui tay.

Xì, tôi biết tổng bọn nó đến đây vì lí do gì mà, chẳng qua là hiếu kì nhà của Lan đấy thôi, từ trước đến giờ ai ai trong lớp cũng tò mò về thân thế của Lan hết, con lai mà, lại mắt xanh nữa nên mới được nhiều người theo dõi, khi nghe đến diễn tập ở nhà Lan là đứa nào đứa nấy hồ hởi như ăn tiệc vậy. Cũng có lẽ vì một lí do khác nữa, chắc bọn nó cũng hiếu kì về ba mẹ của Lan đây, không biết ba mẹ nàng như thế nào mà lại sinh ra một cô bé kiêu sa như thế, nhìn mê tơi.

Và rồi lúc bọn tôi đang nháo nhào lên mà bàn chuyện tập dợt, thì một cặp trung niên từ trong nhà Lan đi ra, khỏi phải nói thì ai cũng biết đó là là ba mẹ Lan hết. Tả sơ qua tý nhé, ba Lan thì đúng như dự đoán của tôi, là người Việt 100 phần công lực, tướng tá cũng cao ráo lắm, chắc Lan thừa hưởng chiều cao này từ ba mình rồi.

Còn về mẹ Lan, nói sao đây nhỉ, quả thật mang full sắc đẹp của người ngoại quốc, tóc vàng, mắt xanh nhìn hai mẹ con cứ hao hao nhau, dám mà Lan tóc vàng nữa thì chẳng khác nhau là bao.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155