Đời học sinh - Quyển 1

Phần 85
Phần 85

Ngồi chơi ăn bánh, uống nước trà khoảng 20 phút sau tụi thằng Huy cũng lỉnh kỉnh trước cổng nhà Lan, thiệt là chẳng thể nào tả được cái điệu bộ của tụi nó khi nhìn thấy nàng ra mở cổng, chỉ 3 từ thôi “đơ toàn tập”. Theo chân Lan bước vào nhà mà tụi nó cứ khúm núm, trầm trồ như gặp được tiên nữ không bằng. Chưa hết đâu, khi tụi nó vào nhà thì mới hốt hoảng thật sự, ngó nghiên ngó dọc toàn là con gái, thằng Bình suýt chút nữa thì chết đứng nếu thằng Huy không kéo đi chỗ khác.

– Ê, lớp của tụi bây đó hả? – Thằng Huy cặp cổ tôi và thằng Toàn ra ngoài bàn chuyện.

– Ờ, lớp tao đó, đã hen mày? – Toàn phởn nhướng mày.

– Sướng thế, 3 thằng con trai mà đến 37 đứa con gái, điệu này tụi bây có xấu thì cũng thành hàng hiếm rồi.

– Thôi đi ba, bị áp đảo muốn nghẹt thở luôn chứ sướng! – Tôi bểu môi.

– Gì, 37 đứa con gái mà không sướng á?

– Ẹc, cứ mỗi lần tổ tụi tao về chót là cứ y như rằng chỉ có tao, thằng Toàn với thằng Khanh quét lớp, còn mấy nhỏ kia thì chỉ việc ngồi mát ăn bát vàng thôi, tụi tao mà kháng cự thì xác định…

– Cơ mà vẫn sướng mày ạ, tao để ý con nhỏ cao cao đó rồi! – Thằng Huy vừa mơ tưởng vừa liếc nhìn nhỏ Ngọc.

– Èo, mày mà đụng vào nhỏ đó… úm… ùm… – Giữa chừng thằng Toàn bịt mõm tôi lại lôi ra chỗ khác.

– Đừng có nói với tụi nó làm gì!

– Sao không nói, tụi thằng Huy mà đụng vào nhỏ Ngọc chẳng khác nào chọc giận hổ!

– Cứ kệ, để tụi nó nếm trái đắng cái đã, thế mới khôn được mày hiểu không?

– Biết rồi, lằng nhằng quá!

– Ê, tụi bây nói gì đó! – Huy đô hóng hớt.

– Hề, hông có gì!

– Này, mấy ông nói gì đó! – Lam Ngọc nhíu mày.

– Ớ, ờ… Hông có gì đâu ấy ơi! – Huy đô lắp bắp trước Lam Ngọc.

– Vô duyên, ai là ấy của ông!

– Ờ thì…

– Mấy ông vào nhanh đi, mọi người đang đợi đấy!

– Ờ, ok!

Tội nghiệp thằng ku, nói ra câu nào liền bị nhỏ Ngọc dập ngay câu đó, thậm chỉ còn bơ luôn không thèm để ý tới. Quả đúng như tôi tưởng tượng, Lam Ngọc là nhỏ cứng cựa nhất tôi từng thấy, ngay cả thằng Toàn còn ngán huống chi là tụi thằng Huy tép riu này. Theo 12 cung hoàng đạo thì nhỏ Ngọc thuộc ma kết, mà ma kết lại là những người có vẻ ngoài cứng rắn, bí mật rất thích hợp làm lãnh đạo, thằng nào mà muốn chinh phục cô gái thuộc cung ma kết thì tốn nhiều sinh lực lắm. Nhưng dẫu sao tôi cũng chờ xem thằng Huy sẽ có chiêu trò gì đây.

Trở lại với buổi tập dợt, theo như đã phân công thì lớp tôi sẽ tập cho nhà trai, nhà gái trước vì tụi thằng Huy chỉ có rảnh vào chủ nhật nên tranh thủ phải tập trước cho tụi nó.

Kịch bản như thế này, khi nhạc vừa nổi lên thì cô dâu chú rể từ trong khán đài bước ra tâm tình với nhau, theo sau đó là đàn trai đàn gái lỉnh kỉnh mâm cỗ rồi mới đền tôi và Lan bước ra hát, quá tuyệt phải không?

Do buổi đầu tập dợt không có chuẩn bị trước nên chúng tôi đành phải mượn mấy cái mâm inox nhà Lan để làm mâm cổ, khi nào diễn thiệt thì thuê hẳn mâm đám cưới luôn, trang phục diễn cũng vậy, cứ mặc đồ bình thường trước, mai mốt sẽ mướn đồ sau.

Cơ mà cái đám con trai tụi tôi lúc đó nghịch ngợm vô cùng, mới được Lan phát cho 4 cái mâm inox để cầm thì mấy tụi nó đã giỡn hớt, đập vào đầu nhau nghe boong boong rồi:

– Hế hế, đầu mày rỗng tếch như cái chuông ấy Huy! – Toàn phởn chơi đểu.

– Beng… eng… còn đầu mày toàn sắt như cái kẻng ấy! – Huy đô chơi lại.

– Boong… oong… đầu đại ka đúng như cái chuông thật! – Thằng Bình chơi hùa theo, gõ cái mâm vào đầu thằng Huy.

– Beng… eng… mày dám đánh đại ka mày hả?

– Đâu có, thằng Tú nó xúi em đó, này thì xúi… boong… – Thằng Bình gõ chuyền cái mâm vào đâu thằng Tú.

– Ê thằng cờ hó, tao xúi mày hồi nào, boong… – Nó tức tối đập lại.

– Cũng tại thằng Khanh hết nè… boong… – Toàn phởn lại lôi Khanh khờ vào cuộc.

– Bà mày, tao gõ mày hồi nào… boong…

Cả đám cứ thế boong, beng um cả một góc nhà, đến nổi ba mẹ của Lan phải lên tiếng nhắc nhở thì bọn nó mới yên lặng được. Cơ mà sau cuộc hỗn chiến mâm chảo vừa rồi thì mấy cái mâm nhà Lan cũng chẳng còn lành lặng nữa, cái nào cái nấy đều bị móp phần giữa hết, nhìn cứ y như cái chiên vậy:

– Mấy ông hay he, đồ của người ta mà phá phách vậy đó! – Lam Ngọc gằn giọng khó chịu.

– Ớ, xin lẫu! – 4 Thằng xếp re.

– Thôi không sao, mấy cái mâm đó nhà mình ít dùng lắm! – Lan vẫn điềm nhiên tươi cười.

Kì kèo mãi cũng đến lúc tập, người ta thường nói giang sơn dễ đổi bản tính khó dời ý nói có thế nào đi nữa thì không thể nào thay đổi tính cách một sớm một chiều được, nhất là tụi thằng Huy, tính hám gái của bọn nó đã ngấm vào máu luôn rồi, lúc nào cũng ngắm được, bắng chứng là lúc tập đoạn bước đi từ trong khán đài ra thì chẳng biết địa đến mức nào mà thằng Huy nó vấp chân vào nhau, ngã nhào vào mình thằng Khanh, thằng Bình và thằng Tú cũng lỡ đà mà ngã theo đại ka nó luôn, mâm chảo thì văng tứ tung lên trời rồi rơi xuống đất nghe loảng choảng như mưa đá um cả nhà, mấy nhỏ con gái thấy biến liền la oái oái lên mà chạy toán loạn, tất cả tạo thành một cảnh tượng thật là hùng vĩ mà…

– Ớ, bới người ta… giết người… – Khanh khờ hét toáng khi bị đám thằng Huy ngã đè lên.

Còn đám ngồi ngoài tụi tôi phải nói là cười lăn lộn ra cả sàn nhà, nước mắt nước mũi cứ giàn giụa ra, đau cả bụng.

– Tao thấy tụi bây diễn hài kịch được hơn đó, há há! – Toàn phởn trêu đểu.

– Bạn của anh vui quá ha? – Hoàng Mai nhìn tôi cười khì làm tôi quê thấy tía.

Dù gì bọn nó cũng là do một tay tôi PR lên mà, tụi nó ra như thế thôi tôi cũng xấu mặt lắm chứ:

– Bọn mày làm quái gì thế? – Tôi gằn giọng.

– Thì tao ngắm chút thôi, ai ngờ… – Huy đô gãi đầu, mặt thảm đến phát tội.

– Được rối! Mấy bố tập cho đàng hoàng tý, lớp con còn diễn nữa! – Tôi thở dài trách móc tụi nó.

– Rồi rồi, diễn trước gái sau vậy, hề hề!

Mấy thằng quỷ đó nói thế thôi chứ tụi nó dễ gì bỏ cuộc, nhất là thằng Huy cứ mỗi lần nghỉ giải lao là nó lại mon men sang ngồi gần nhỏ Lam Ngọc để tán ong tán bướm. Tội nghiệp thằng nhỏ, ngồi gần chị hai 10A4 mà không biết sống chết là gì, cũng may là nhỏ Ngọc biết ý nó là bạn tôi nên không động thủ, chỉ cho thằng Huy bị cứng họng mấy lần thôi, chẳng hạn như:

– Ấy ơi, ấy tên gì đấy, nhà ở đâu?

– Bạn tới để tập dợt hay để điều tra hộ tịch vậy?

– Ớ…

Hay là:

– Ấy ơi, hay là để tớ đưa ấy về nhà nhé?

– Mình không phải con nít, không cần người khác đưa về!

– Éc…

Tệ hơn nữa là:

– Tập xong ấy có rảnh không, đi uống nước với tớ nhé?

– Ơ, nước ở đây cả đống không uống, đòi đi đâu? Lanna ơi, cho mình thùng nước…

– … – Ngậm ngùi.

Và củ chuối nhất là:

– Ấy ơi, mấy giờ rồi?

– Ô, điện thoại của cậu đẹp nhỉ? Màn hình rõ nét không?

– Ừ, mới mua đấy, màn hình cực nét luôn.

– Thế sao không xem giờ lại hỏi mình?

– Sặc máu…

Ấy thế mà nó chưa chịu bỏ cuộc, lại bảo với tôi rằng gái càng chảnh nó càng khoái và vạch ra kế hoạch cuối cùng bách chiến bách thắng “anh hùng cứu mỹ nhân”, kế hoạch là thế này:

Lúc gần kết thúc buổi tập, thằng Bình bà thắng Tú sẽ xin về trước nhưng thực ra là đi giả trang thành đám côn đồ chặn đường nhỏ Ngọc, lúc ấy thằng Huy sẽ trổ tài võ nghệ của mình mà cứu giúp mỹ nhân.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155