Đời học sinh - Quyển 1

Phần 138
Phần 138

Nhưng quả thật là khó lắm các bạn ạ, chỉ mới gặm được chừng 5 phút thôi thì hàm răng của tôi đã mỏi nhừ, tê dại đi rồi. Thế mà sợi dây chỉ mới bị xước một chút ít thôi, xem ra những nổ lực của tôi từ nãy đến giờ chẳng khác nào công dã tràng.

Nản chí tôi dựa hẳn vào tường thở dài:

– Không khả thi chút nào! Gặm mãi mà nó mới xước một chút thôi!

– Cố gắng lên Phong, hay là để em thử với sợi dây của anh nhé!

– Không được đâu! Sợi dây trói anh to bản hơn sợi của em nhiều!

– Dù gì thì cũng không được bỏ cuộc, còn nước còn tát mà!

Nhìn thấy đôi mắt đầy quyết tâm của Hoàng Mai, tôi như được tiếp thêm sức mạnh và nghị lực để tiếp tục thực hiện kế hoạch của mình. Vì ngay đến cả Hoàng Mai còn kiên cường đến như thế mà lí nào tôi có thể làm em thất vọng được. Vậy nên với một trăm phần công lực hiện có của mình, tôi ra sức nghiến thật chặt cọng dây đó với tất cả sức bình sinh của cơ và răng. Tôi tin rằng không có việc gì là không làm được cả, có công mài sắt có ngày sẽ nên kim thôi.

Nhất định tôi sẽ đưa Hoàng Mai thoát được khỏi đây…

Lại một buổi sáng nữa bắt đầu khi những tia nắng ban mai chiếu xuyên qua những lỗ hổng trên trần nhà rọi thắng xuống mặt tôi đến lóa cả mắt. Tôi bực dọc xoay người để tránh những ánh nắng đó thì chợt phát hiện ra một điều động trời rằng mình không đơn thuần đang nằm trên nền đất.

Vậy tôi đang gối đầu trên vật gì mới được chứ? Theo tôi cảm nhận được nãy giờ thì nó mềm mềm, ấm ấm, lại còn rất mịn màng nữa, đây đích thị là da người rồi. Nhưng ở đây ngoài tôi ra thì còn có ai nữa nhỉ? Và rồi sau khi cảm nhận được mùi nước hoa quen thuộc mà hằng ngày tôi đều ngửi thấy thì chắc chắn một trăm phần công lực rằng đó chính là Hoàng Mai, em giờ đây đang tựa lưng vào tường mà ngủ ngon lành để mặc cho cặp đùi mềm mại của mình làm gối nằm cho tôi.

Ngó thấy hai cánh tay giờ đây đang tự do buông xuống của Hoàng Mai thì tôi mới sựt nhớ ra sự việc đêm hôm trước. Nhờ có sự động viên của Hoàng Mai và những nổ lực không biết mệt mỏi của tôi thì cuối cùng sợi dây đang trói em cũng đã bị cắn đứt qua đó giải phóng hai tay của em khỏi sự ràn buộc khó chịu từ hôm trước đến giờ.

Nhìn sợi dây bị cắn đứt ở dưới đất sát chỗ em ngồi thì tôi mới nhớ ra được đêm qua răng mình đã hoạt động hết công suất như thế nào, đã có lúc tôi tưởng nó sắp gãy mất khi tôi cố nghiến thật mạnh sợi dây. Giờ đây sau khi trải qua một đêm nghỉ ngơi rồi thì nó vẫn còn nhức lắm, cứ mỗi lần cử động miệng là nó lại nhói lên đau như bị ai đấm phải, kiểu này chắc hết ăn gì được mất.

Và rồi tôi cố gắng ngồi dậy để giảm áp lực lên chiếc đùi bé bỏng của em nhưng rủi sao lại làm em giật mình thức giấc:

– Anh dậy rồi đó à? – Em chu mỏ dụi mắt.

– Ừ, anh ngủ quên mất, em có bị tê chân không?

– Không có đâu, hôm qua anh ngủ dưới đất, thấy tội quá nên cho mượn đó, mai mốt nhớ trả phí! – Em nheo mắt tinh nghịch.

– Ẹc, trả thế nào đây?

– Phải quan tâm, chăm sóc em nhiều hơn!

– Ờ hề hề, cái này là điều dĩ nhiên rồi! Sau khi thoát khỏi đây anh dẫn em đi làm giấy đăng kí kết hôn luôn!

– Dám không? Hay chỉ nói suông?

– Anh là anh gan lắm nhé! Chỉ sợ không đủ tuổi người ta không cho thôi!

– Nếu không cho thì có thể đến trước mặt mẹ em mà đăng kí! Chỉ cần mẹ em biết là được rồi!

– Ớ, việc này cần phải suy nghĩ lại, hề hề!

– Hứ, chồng ngốc dám nói không dám làm! – Em xoay người giận dỗi.

– Ẹc, cái gì cũng phải từ từ chớ! Chưa gì hết mà!

– Nhưng mà Phong này, hình như trời đã sáng rồi, chúng ta có thoát được khỏi đây không?

Nghe em nói tôi mới chợt phát hiện ra trời đã sáng từ lúc nào rồi, những tia nắng chiếu từ lỗ hổng trên trần nhà đã vàng rực cả lên, sáng chói. Đêm qua sau khi cắn đứt sợi dây cho Hoàng Mai xong thì tôi đã ngủ quên lúc nào không hay. Giờ đây khi mặt trời đã tỏa ánh nắng vàng chói đến như thế rồi thì làm sao thoát được nữa chứ. Không khéo nếu như họ phát hiện ra sợi dây trói của Hoàng Mai đã bị cắn đứt thì thế nào em cũng bị trói lại thôi.

Ngó thấy trên mặt đất vẫn còn xót lại một sợi dây rút chưa bị cắn, tôi liền bảo Hoàng Mai ngay:

– Mai ơi, em lấy sợi dây rút còn nguyên trên mặt đất đó tự trói mình lại đi!

– Sao vậy, mới thoát ra được mà?

– Trói hơi hơi cho có thôi, để tránh bị bọn chúng phát hiện ra đó mà! Anh có cách khác thoát khỏi đây rồi!

– Cách thế nào?

– Em lại gần đây anh nói nhỏ cho!

Khi em nhích lại gần thì tôi bắt đầu trình bày kế hoạch đào tẩu của mình. Đây cũng chỉ là kế hoạch tôi mới nghĩ ra tất thì thôi nhưng xem ra cũng hợp lí lắm, chỉ có điều là sau khi nghe tôi trình bày kế hoạch xong rồi thì em bỗng xụ mặt buồn thiu:

– Hửm, sao thế? Tự nhiên buồn ngang vậy?

– Phong này, hứa với em một việc nha?

– Việc gì nói đi vợ yêu!

– Khi thực hiện kế hoạch thì anh đừng đánh nặng tay ba em quá nha!

– Ừ, anh biết rồi mà! Em yên tâm! Còn bây giờ nới lỏng dây trói của anh ra một tí đi.

Đúng thật là Hoàng Mai vẫn còn thương ba mình lắm, đến nỗi khi ba em nhẫn tâm bắt cóc em thì em vẫn còn lo cho ông ấy nữa cơ mà. Lão già này đúng là không biết tốt xấu gì cả, có con gái ngoan hiền như thế mà không biết trân trọng lại còn dụ lợi, kiếm tiền từ chính con mình nữa chứ. Cứ cho đó là con riêng của vợ mình đi, nhưng Hoàng Mai có làm gì nên tội đâu, tại sao ba em lại nhẫn tâm đến như vậy nhỉ? Trên đời này quả thật có quá nhiều loại người mà…

Một lúc lâu sau khi chúng tôi bàn kế hoạch xong thì đám đàn em của ông ta bước vào, dựng hai chúng tôi dậy rồi áp giải đi:

– Này, mấy người đưa chúng tôi đi đâu thế?

– Đi trao đổi hàng!

– Là sao?

– Có người chịu bỏ tiền ra chuộc chúng mày rồi, sướng nhé!

– Là ai mới được chứ?

– Tao không biết, tốt nhất là tụi bây không nên nói nhiều, kẻo hại thân thì bọn tao không chịu trách nhiệm đâu!

Thực ra thì tôi thừa biết là ai sẽ đến chuộc bọn tôi rồi, nhưng vì muốn đánh lạc hướng nên tôi mới cố ý hỏi để bọn chúng không chú ý đến sợi dây trói của Hoàng Mai thôi. Bị chúng phát hiện giờ này coi như bao công sức đổ sống đổ bễ hết.

Mà mọi người có nghĩ ra là ai sẽ đến chuộc bọn tôi không? Chắc chắn sẽ có một số người đoán được rồi đúng không nào. Đương nhiên người đến chuộc bọn tôi không ai khác là mẹ của Hoàng Mai rồi, vì mục đích bắt cóc Hoàng Mai của ba em chỉ có thế thôi mà.

Bởi vậy mục đích của tôi hiện giờ là ngăn chặn âm mưu bắt cóc tống tiền của ông ấy, lẽ dĩ nhiên tôi sẽ không bây giờ để ông ta có được một xu nào cả. Người xấu sẽ không bao giờ có kết cục tốt và ông ta cũng không là ngoại lệ.

Nhưng ngặc một nỗi tôi đã lỡ hứa với Hoàng Mai là sẽ không nặng tay với ba em rồi. Như thế thì kế hoạch của tôi sẽ tiến hành khó khăn hơn rất nhiều, chưa kể nguy cơ thất bại của nó sẽ rất cao. Vậy nên tôi chỉ gật đầu hứa tạm với Hoàng Mai cho em an tâm thôi còn khi thực hiện kế hoạch tôi sẽ sử dụng hết sức của mình, có thế cơ hội thành công mới cao được. Tôi muốn mọi hành động trong kế hoạch của tôi phải thật chuẩn xác đến từng milimét và không được có bất cứ sai sót chí mệnh nào trong này cả.

Vậy nên chúng tôi vẫn cứ giả vờ bị bọn chúng áp giải đến chỗ trao đổi mà không một chút kháng cự. Rồi thế nào bọn chúng cũng sẽ bất ngờ với đòn hồi mã thương của tôi thôi.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155