Đời học sinh - Quyển 1

Phần 74
Phần 74

Sau khi đoạn đối thoại được phát xong, tất cả mọi người đều nín bặc, không ai nói với ai một lời nào cả, bởi lẽ ai cũng chờ người trong cuộc lên tiếng, phán quyết mọi chuyện, người trong cuộc đó chính là ba của Phương, và kẻ đáng chờ phán quyết chính là bà mụ kế ác độc kia, đã đến lúc cái ác phải bị tiêu trừ rồi…

Hít một hơi thật sâu để trấn an tinh thần, Ba Phương mới mở miệng dịu giọng nhưng vẫn có một chút tức giận phản phất:

– Bà còn gì để nói nữa không?

– Em…

– Sao…

– Bọn nhóc đó tìm chứng cớ giả đó…

– Chát…

Bà ta chỉ vừa kịp dứt câu là đã bị ba Phương tán cho một bợp tay thấu trời, không thể trách ai được, đến nước này bà ta còn cãi cùng nữa thì ăn tát cũng đáng lắm.

– Uổng công tôi đưa bà về đây, chăm sóc cho bà, nuôi dưỡng con gái cho bà vậy mà bà nhẫn tâm hành hạ con gái tôi hay sao, đã thế còn muốn chiếm đoạt tài sản của tôi nữa à, bà có biết tôi thất vọng thế nào không… hả?

… Chát…

Thế là một cái tát chúa nữa được giáng vào mặt bà ta không khoang nhượng, kết cục cho kẻ ác như thế vẫn còn nhẹ đấy, gặp tôi sẽ không nhẹ như thế đâu…

– Anh… tha lỗi cho em… – Mụ ta năn nỉ, van lơn.

– Không tha lỗi gì nữa cả? Hãy để pháp luật quyết định đi… – Ông ấy từ từ rút chiếc điện thoại trong túi ra bấm số.

Bà ta không được một lời nào cả, chỉ ngồi bệch xuống đất ôm mặt mà khóc lóc tỉ tê, sướt mướt. Cả thầy hiệu trưởng lẫn cô Thanh đều lắc đầu ngao ngán trước tình cảnh khó như xử thế này, bây giờ dù có khóc lóc thống thiết thế nào đi chăng nữa thì cũng đã quá muộn rồi, luật nhân quả là đây, có vay ắc phải có trả, không ai có thể tránh khỏi được, xưa có câu ở hiền gặp lành, ở ác gặp hung mà.

Nhận thấy mình chẳng còn việc gì phải ở đây nữa, nên tôi giục Hoàng Mai ra về, để cho họ tự giải quyết việc nhà của mình, trách nhiệm của bọn con nít chúng tôi đến đây đã hết rồi, bây giờ là để người lớn tự xử lí việc của mình thôi:

– Mình đi thôi Mai.

– Tôi đi nữa… – Lam Ngọc nối gót.

– Đợi tao với bây! – Toàn phởn sau khi đã giao hết chứng cớ cho ba Phương cũng lóc chóc mà chạy theo sau bọn tôi.

– Các bạn… – Ngọc Phương cắn môi nhìn chúng tôi.

– Phương cứ ở lại đó đi, khi nào giải quyết mọi việc xong thì ra quán nước hôm qua mình uống nhé! – Tôi cười hiền vẫy tay chào nhỏ.

– Um… – Nhỏ gật đâu cười thật tươi.

Đúng là người tính không bằng trời tính, trong cái rủi lại có cái may, trong họa được phúc, song hỉ lâm môn, chẳng những mưu kế của mụ dì ghẻ Ngọc Phương đã bị vạch trần mà trong lúc nguy cấp, nhỏ Phương đã nói được trở lại nữa, thật là chẳng còn gì tốt đẹp hơn, nhân quả đúng là nhân quả mà, như thế thì từ nay về sau bé Phương sẽ không còn bị đánh đập, hành hạ nữa rồi, người tốt phải gặp lành chứ, hề hề.

Cùng ngồi trong quán nước quen thuộc gần mà chúng tôi hay thường đến uống, cả đám hồ hởi tán chuyện với nhau xom như ngày hội vậy, nào là tiếng cười, rồi có cả cốc đầu nữa, tôi chưa bao giờ thấy vui đến thế, nhất là khi mục tiêu của buổi tán chuyện này chính là thằng Toàn phởn, người đã mất tích bấy lâu nay và giờ đây mọi người cần một lời giải thích của nó:

– Gì, tại sao tao nghỉ mấy ngày liền đó hả?

– Ờ, mất tích chẳng nói ai tiếng nào?

– Thì đi xét nghiệm? – Nó chưng hửng.

– Xét nghiệm mấy ngày liền? – Lam Ngọc nhíu mày.

– Chứ sao?

– Vậy đám thằng Nam có làm gì mày không?

– Thì có…

– Đệt cụ mày trả lời đàng hoàng coi, úp úp mở mở tao đấm cho vêu mồm. – Tôi tức tối cốc đầu nó.

– Tụi bây cứ bình tĩnh, để từ từ tao kể đã.

– Rồi, cứ kể…

– Rột… rột… hà… rồi chuyện là thế này… – Nó chu miệng, hút một hớp nước mía xong cũng bắt đầu kể.

Mọi chuyện có thể bắt đầu từ cái đêm tôi gọi điện cho nó, sau khi kết thúc cuộc gọi với tôi xong, nó bèn dẫn nhỏ Kiều Linh đến chỗ khác để lánh nạn, ai ngờ, chưa kịp nhất mông khỏi băng ghế đá thì đã bị đám thằng Nam tới chặn đường. Trong lúc bí thế, bị dồn ép vào đường cùng thì may sao một tốp công an từ đâu kéo đến, giải vây cho thằng cô hồn này, nhờ đó nó mới được toàn mạng thoát khỏi tay bọn thằng Nam.

Nhưng nghe nó kể xong thì còn mơ hồ quá, thế quái nào nó lại vắng mặt 3 ngày được nhỉ?

– Đệt cụ mày, công an kêu tao lên đồn lấy chứng cớ hết một ngày.

– Vậy còn 2 ngày còn lại.

– Thì đi xét nghiệm, trong lúc nguy cấp tao cũng bứt được tóc nhỏ đó chứ bộ.

– Thế sao tao gọi điện cho mày thì không trả lời?

– Bà mày, vào chỗ xét nghiệm chắc người ta cho tao gọi điện thoại à?

– Có vậy mà làm tụi tao lo gần chết, tưởng mày bị tụi nó oánh bẹp dí ở chỗ nào rồi.

– Xời, tao phước lớn mạng lớn mà mạy, không chết sớm được đâu, cơ mà… – Đột nhiên nó tặc lưỡi.

– Gì nữa đây… – Lam Ngọc nhíu mày.

– Tiền xét nghiệm ADN ngốn hết mấy tháng tiều tiêu vặt rồi, trời ơi là trời… – Nó giả lả, rống lên mà ôm lấy tôi.

– Đệt, dang ra, bà mày thằng bệnh!

– Chứ hổng lẽ để tao nhịn đói suốt mấy tháng?

– Thì cùng lắm mỗi ngày tao tài trợ cho mày 1 ổ bánh mì!

– Cái thằng bạc đãi bạn bè…

– Hay vầy, mỗi sáng Toàn đi với tụi mình vào can – tin ăn sáng cùng nhé… – Hoàng Mai đề xướng.

– Ồ hay, cái này được à nha… – Toàn phởn khoái chí, vỗ đùi đánh bép.

– Hay là bà Ngọc cũng đi luôn cho vui… éc… – Tôi đau điếng vì bị Hoàng Mai dẫm bàn giò.

– Thôi, mấy người cứ ăn đi, tôi quen ăn sáng ở nhà rồi…

– Ờ hề hề… – Tôi cười câu tài lảng tránh ánh nhìn tóe lửa từ Hoàng Mai.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155