Đời học sinh - Quyển 1

Phần 90
Phần 90

– Đây nè, Phong uống đi, lâu ngày gặp lại mà vẫn còn yếu như xưa! – Lan mỉm cười khẽ đặt tách cappuccino trước mặt tôi.

– Sặc, còn chưa đứng tim chết là may rồi ở đó mà yếu với chả mạnh nữa! – Tôi khẽ nhấc tách cafe lên mà nốc một ngụm để trấn tĩnh.

Số là theo lời Lam Ngọc thì chỉ có những người phụ trách tiết mục văn nghệ của lớp mới đến nhà Lan tập dợt thôi, thế nên tôi đành phải một mình đến nhà Lan mà không có Hoàng Mai bên cạnh. Chả biết thiên thời địa lợi nhân hòa thế nào mà đám đàn trai đàn gái ở nhà tự tập, còn thằng Toàn phởn thì bận công chuyện không đến được, nhỏ Kiều ẹo thì khi nghe thằng Toàn không có mặt thì cũng chả thèm tới.

Tổng hợp lại các dự kiện trên thì có thể suy ra được, tôi bây giờ đang ở nhà một mình với Lan theo đúng nghĩa cô nam hỏa nữ.

Thế nhưng khi mới vừa vào nhà Lan, còn chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì tôi đã bị Lan dùng mặt nạ hình zombie hù phát muốn xó ra quần, suýt ngất và đó là lí do tại sao giờ đây tôi ngồi co rúm trên ghế sofa mà nhắm nháp tách cà phê nóng.

– Rõ là yếu còn gì! – Nàng bểu môi.

– Cái mặt nạ đó lấy đâu ra mà nhìn khiếp thế?

– À, đó là vật kỷ niệm hồi ở cấp hai Lan tham gia halloween đó!

– Cái này đi đêm là hết sảy! – Tôi cầm chiếc mặt nạ lên tấm tắc.

– Thích không, Lan tặng Phong đấy!

– Không đâu, Phong nhận món quà này thì không tiện cho lắm! – Tôi dè chừng.

– À, hiểu rồi, yếu chứ gì? – Nàng nheo mắt.

– Thì… yếu… – Tôi chẳng biết nói gì hơn ngoài chống chế yếu ớt.

Cơ mà nhờ yếu thế mới được thưởng thức lại hương cà phê cappuccino thơm nồng của nàng ấy chứ, phải nói là từ hương vị, màu sắc đến cách trang trí vẫn y như ngày nào, thậm chí tôi còn cảm thấy nó ngon hơn trước nữa, chắc có lẽ lâu nay phải thưởng thức cái vị cà phê không đâu ra đâu do mình tự làm nên đã chai lì vị giác rồi, hôm nay được tách cà phê của nàng đả thông kinh mạch trở lại nên thấy khác hẳn.

– Nè, bình tĩnh lại chưa đó! – Nàng nheo mắt.

– Chưa, còn sợ lắm… – Tôi viện cớ để được thưởng thức tách cà phê của nàng lâu hơn.

– Vậy để Lan mở nhạc nghe cho thư giản nhé!

– Ừ… ờ! – Tôi chỉ gật đầu qua loa vì âm nhạc đối với tôi chẳng khác nào cây đàn với con trâu.

Thế nhưng khi bản nhạc từ chiếc điện thoại nhỏ nhắn của nàng vừa cất lên, tôi bỗng cảm thấy lòng mình thật xao xuyến, cứ như đã nghe bài hát này ở đâu đó rồi bởi vì giai điệu của nó quá êm đềm, quá xảm xúc cứ khiến trái tim tôi rung động:

“Dường như nắng đã làm má em thêm hồng.

Làn mây bay đã yêu tóc em.

Trộm nhìn anh khẽ cười khiến em thẹn thùng.

Áo trắng em bây giờ tan trường… ”

Khẽ ngắm nhìn Lan vừa đung đưa chân vừa hát theo điệu nhạc, tôi bỗng thấy nàng đẹp hơn hẳn. Không dám bàn cãi gì thêm về ngoài hình của nàng nữa, bởi vì nó đã quá hoàn hảo trong mắt tôi rồi, ở đây tôi chỉ bàn về tâm hồn của nàng thôi, tôi cảm thấy ở nàng có hai tính cách trái ngược nhau, đó là một Lanna lạnh lùng, trầm tính và một Lanna trẻ trung, hoạt bát.

Cả hai tính cách đó tôi đều thích, đôi khi nàng lạnh lùng để tim tôi bồi hồi, xao xuyến, đôi khi nàng lại tinh nghịch để tim tôi ấm áp, hạnh phúc. Đối với tôi, tất cả những gì thuộc về nàng điều khiến tôi ngập tràn cảm xúc…

– Hù…

– Ơ… hả?

– Á… Á…

Lúc tôi còn đang suy nghĩ mông lung thì Lan đã lén ngồi cạnh tôi hù thêm phát nữa làm tôi giật mình, hất luôn tách cà phê lên mình Lan, cũng may là cà phê đó đã nguội rồi nên không có gì đáng lo ngại, chỉ có điều là áo quần Lan đã dính bê bết nước cà phê, thậm chí còn dây lên cả tóc nữa, nhìn nàng mà tôi ân hận vô cùng…

– Hic, xin lỗi, Phong không cố ý!

– Hu, làm gì mà phản ứng ghê vậy, mới hù có tý thôi mà! – Nàng nũng nịu sướt mướt.

– Nói chung là ngàn lần xin lỗi! – Tôi quýnh quáng kiếm đồ lau vì bây giờ cả bộ sofa cũng dính cà phê tèm lem.

– Thôi, Phong phụ Lan lột áo nệm sofa ra đi, kẻo cà phê khô rồi khó giặt lắm!

– Còn Lan thì sao?

– Lan vào tắm tý đã!

– Uầy, rồi Lan cứ tắm đi, để Phong lo cho! – Tôi cười méo xệch.

Đoạn rồi Lan hớt hải chạy lên lầu để lại mình tôi hùng hụt tách từng chiếc áo gối của bộ sofa ra. Nói thật thì bộ sofa nhà tôi cả năm mới giặt một lần, cũng là để đón tết thôi chứ chả ham hố giặt là bao, dù có bị dính nước gì thì tôi cũng lấy khăn lau cho khô là xong chứ đâu có kĩ lưỡng như nhà Lan chứ. Cơ mà từ ngày có Hoàng Mai về nhà thì tôi cũng có kĩ một chút đấy, bởi vì em cũng hay hăm he việc làm ghế sofa bị dơ lắm, nhất là khi tôi ngồi ăn trên ghế. Giờ thì quen rồi, cứ mỗi lần ăn quà vặt phải lúi húi ở dưới bếp xong mới lên ghế sofa ngồi.

Và thể theo lời Lan gọi với lúc đang ở trên lầu thì tôi cho toàn bộ những chiếc đệm bị dính cà phê vào bồn tắm nước nóng. Quả thật nước cà phê sau khi gặp nước nóng đã tan bớt một phần, việc còn lại là vò kĩ một tí chắc sẽ tan hết thôi, đúng là con gái có khác, những việc này lúc nào cũng rành hết, sau này chắc tôi cũng phải học một khóa mẹo vặt nội trợ mới được.

Thế nhưng còn đang loay hoay với mấy miếng đệm sofa trong nhà tắm thì bất chợt điện thoại tôi réo vang lên:

– À lố, ai đấy!

– Phong đấy hả?

– Ủa là Lan hả, trong nhà gọi làm gì vậy?

– Lan để quên chai dầu gội trong nhà tắm ở dưới rồi, lấy lên dùm Lan với!

– Chai nào, nhiều quá không biết đường lấy! – Tôi trố mắt nhìn một loạt các mĩ phẩm trước mặt.

– Cái chai có chữ Loreal ấy, màu đen…

– Rồi, đợi tý mang lên ngay…

Bất chợt, tôi giật mình nhận ra tình huống lúc này đang khá là nguy hiểm:

Lan đang tắm trong nhà tắm ở phòng nàng, mà quên chai dầu gội thì có nghĩa là còn đang tắm, mà còn đang tắm thì đương nhiên không có mặc gì hết, mà không có mặc gì hết thì…

Chỉ nghĩ đến đó thôi thì mặt tôi đã đỏ bừng, tim bắt đầu đập loạn nhịp cả lên, đôi chân tôi không còn nghe lời mình mình nữa, cứ bước đi xiêu xiêu vẹo vẹo như thiếu máu, cầm chai dầu gội trên tay mà suýt rớt hết mấy lần, như thế chẳng phải là tôi sẽ đưa chai dầu gội này cho Lan hay sao, đưa tận tay luôn mới ác… ò – ó.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155