Đời học sinh - Quyển 1

Phần 154
Phần 154

Nhưng khi vừa toang làm thế thì một giọng lơ lớ từ sau lưng tôi vang lên khiến tôi phải giật thót:

– Bạn này còn thiếu bao nhiêu để con bù giúp ạ!

Xoay lưng lại thì đã thấy Lan đứng sau lưng tôi từ lúc nào. Nàng vẫn mặc bộ váy noel đó, vả cả chiếc xe đạp của tôi dựng ở đằng sau nữa. Tổng hợp lại mọi việc thì có thể nói rằng Ngọc Lan vẫn chưa về nhà, nàng chắc đã vòng lại đây để xem tôi làm gì và ra mặt giúp tôi mua sợi dây chuyền này.

Thấy tôi có vẻ ngơ ngác khi gặp nàng ở đây, Ngọc Lan liền chủ động dúi 20 nghìn vào tay tôi nói nhỏ:

– Dù không biết Phong mua để làm gì nhưng thấy Phong cần nó đến vậy thì cứ lấy ít tiền của mình! Không sao cả!

– Nhưng lấy thế này…

– Thì cứ xem như Lan cho mượn đi, chừng nào trả cũng được, không lãi suất luôn!

Nàng vỗ vai tôi chắc nịt làm tôi chẳng biết làm gì hơn ngoài cầm lấy số tiền của nàng cho mượn mà bù vào số tiền sẵn có để mua sợi dây chuyền bông tuyết.

Ông chủ quầy gói nó vào một chiếc hộp gỗ rồi trao tận tay cho tôi cẩn thận như một báu vật thực thụ.

Cầm chiếc hộp trong tay, trong lòng tôi khơi dậy biết bao nhiều cảm xúc dâng trào. Bởi lẽ chỉ một chút nữa thôi tôi sẽ tặng nó cho nàng. Một món quà giáng sinh đúng nghĩa giáng sinh.

Vẻ như còn chưa biết mục đích tôi mua món quà này nên Lan vẫn tròn mắt tíu tít:

– Phong có khiếu chọn thật đó, sợi dây này tinh xảo lắm!

– Cũng đâu có gì đâu!

– Mà Phong mua sợi dây này để tặng ai à?

– Ừa, phải!

– Chắc người được tặng sợi dây này vui lắm đấy!

– Phong cũng hy vọng vậy! Lan nhỉ?

Nói rồi tôi đưa chiếc hộp lên trước mặt Ngọc Lan làm nàng rất đỗi ngạc nhiên:

– Phong, thế là nghĩa gì?

– Thực ra Phong muốn tạo cho Lan một sự bất ngờ bằng cách lén mua tặng quà cho Lan nhưng cuối cùng thì cũng phải nhờ Lan mới có được món quà này! Xin lỗi nhé!

Nhận lấy món quà, Ngọc Lan chợt che miệng bật khóc. Lúc đó tôi cứ tưởng nàng đang giận tôi về việc đã giấu nàng chuyện mua quà nên tôi cứ xin lỗi ríu rít làm mấy người xung quanh bắt đầu chú ý đến chúng tôi.

Mãi đến một lúc sau Lan mới nín khóc mà nghẹn giọng nói với tôi:

– Không, Phong đâu có lỗi gì đâu mà xin!

– Tại sao Lan Khóc vậy?

– Tại Lan xúc động quá đó thôi!

– Ơ, có gì đâu mà xúc động?

Thế nhưng nàng chẳng giải thích, chỉ khẽ cốc vào đầu tôi mà nheo mắt tinh nghịch:

– Chuyện của con gái, không cần biết!

Đúng thật là con gái đôi khi rất bí ẩn các bạn ạ! Nhiều lúc thấy họ cười đó nhưng lại bỗng dưng khóc bất đắc kì tử chỉ trong vài giây ngắn ngủi. Rồi những lúc họ đang khóc ngon trớn lại đâm ra cười làm tôi chẳng hiểu được tẹo nào chỉ biết gãi đầu chào thua.

Nhưng dẫu sao quà giáng sinh tôi cũng đã tặng nàng rồi. Qua những biểu hiện cho thấy nàng rất vui khi nhận được món quà đó. Nhờ đó tôi mới không cảm thấy tiếc số tiền 120 nghìn bỏ ra để mua quà tặng nàng bởi vì số tiền đó cũng là số tiền cuối cùng trong tháng này của tôi, qua đêm này xác định là nhịn tiền vặt đến cuối tháng rồi, nhưng vui!

Bước vào ngôi nhà của Ngọc Lan, một cảm giác thân thương bỗng dưng tràn ngặp trong lòng tôi nghẹn ngào đến không thể tả. Đã lâu rồi tôi không được ngồi thoải mái như thế này trong nhà của nàng. Giờ đây được nằm thẳng giò như thế tôi cảm thấy lâng lâng như đang trên chín tầng mây vậy. Sảng khoái vô cùng!

Ngó thấy Lan đang loay hoay chuẩn bị đồ ăn trong bếp, tôi vội bật dậy chạy ngay vào bếp để phụ nàng:

– Lan đang làm món gì vậy? Để Phong phụ cho!

– Vài món giáng sinh truyền thống mà nhà Lan vẫn hay làm thôi! Phong không biết đâu!

– Ầy chà, phải để Phong phụ một tí gì đó chứ! Nếu không làm mà ăn thì ngại chết!

Tôi gãi đầu nhìn dáo dác xung quanh bếp nhằm kiếm một việc gì đó để làm góp công với nàng.

Nhưng khỗ nỗi tìm mãi mà chẳng thấy việc gì cả. Ngoài chỗ của Lan đang nấu ăn ra thì toàn bộ căn bếp sạch bong không chút vết bẩn dù là nhỏ nhất để tôi chà rửa.

Thấy tôi có vẻ ngao ngáo, nàng liền đẩy lưng đuổi tôi ra khỏi bếp ngay:

– Thôi, biết Phong tích cực rồi! Ra ngoài xem TV đi, nấu ăn một chốc là xong ngay ấy mà!

Như một kẻ bị hắt hủi, tôi lều bều lê cái thân tàn ra khỏi bếp mà ngồi uỵch xuống sofa tự kỉ với chiếc TV màn hình phẳng nhà nàng. Cảm giác lúc đó chán ghê lắm, Lan đang nấu ăn cật lực trong bếp mà tôi ngồi ngoài này chơi không phụ được gì cứ như kẻ ăn không ngồi rồi vậy.

Nhưng sỡ dĩ tôi muốn giúp Lan là vì còn mục đích khác cơ. Tôi vốn không phải là ngươi thức khuya giỏi, dù cho có muộn cách mấy cứ 12h là tôi bắt đầu ngáp lên ngáp xuống. Đồng hồ bây giờ đã chỉ 1h kém 15 tức là đã 12h45, giờ này nếu như là bình thường thì tôi đã ngủ ngon lành trên giường rồi.

Không được giúp Lan, tôi lâm vào tình trạng gật gù do buồn ngủ trầm trọng. Dù cho có thử đủ mọi cách nhưng tôi vẫn không thể nào gượng nổi được. Hai con mắt cứ như chiếc cửa cuốn ở các nhà kho cứ luôn chực cờ kéo sập xuống bất cứ lúc nào chỉ cần tôi sơ sẩy một khoảnh khắc nào đó.

– Phong, dậy!

Tiếng Lan réo lên bên tai làm tôi giật mình tỉnh giấc. Tôi nhoài người tỉnh dậy thì thấy đồng đồng đã chỉ đến 1h30 sáng. Lan giờ này không còn mặc chiếc váy noel như lúc nãy nữa mà đã đổi thành một bộ áo pull trắng, quần sóc jean được xoắn lên cao, độ bá đạo chẳng thua gì bộ “thoải mái”.

Thấy tôi còn lóng ngóng, nàng lại đập vai tôi mà trách móc:

– Giận Phong luôn đấy! Ngủ gì mà say thế không biết!

– Hic, lúc nãy bảo Lan để cho Phong phụ mà! Hông có việc gì làm nên nó uể oải muốn ngủ ngay!

Nghe vậy nàng thoáng nhăn mũi rồi thở hắt ra:

– Hừm, thôi được rồi! Đi rửa mặt đi! Đồ ăn đã bày ra hết rồi đấy!

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155