Đời học sinh - Quyển 1

Phần 75
Phần 75

Phải nói là từ khi “rước nàng về dinh” rồi, tôi đâm ra sợ vợ tợn, Hoàng Mai mà ho một tiếng thì tôi xếp re ngay không dám hó hé, có lẽ vì cũng ngán cái cảnh bị em giận nên chừa không dám làm căng nữa thành ra mới nhu nhược thế này đây, chắc ngấm vào máu luôn rồi. Cơ mà người ta cũng có câu sợ vợ thì sống lâu, nễ vợ thì bớt u sầu, còn để vợ lên… thôi mấy bác tự hiểu, dễ mà nhỉ?

Tán dốc chừng mươi phút sau thì có một chiếc xe hơi đen tuyền, láng cón đến đậu trước quán nước. Chúng tôi không mấy ngạc nhiên bởi vì ai cũng biết đó chính là xe của ba Phương và nhỏ Phương cũng đang ngồi trong đó.

Rụt rè bước về phía chúng tôi như ngày đầu tiên đi học, nhỏ Phương mặt mày cứ lấm lét, cuối gằm xuống đất mà không dám nhìn thẳng về phía chúng tôi, trong cứ như là thí sinh ra ứng thí trước ban giám khảo vậy, nhưng nhìn kĩ lại thì giống nàng dâu ra mắt ông bà già chồng thì đúng hơn. Nói đùa thế thôi nhưng quả thật là nhỏ Phương đang bẽn lẽn trước chúng tôi thật đấy chứ, phải đợi Lam Ngọc chạy ra kéo vào thì nhỏ Phương mới có thể an vị cùng với chúng tôi được.

– Nè, bạn bè làm gì mà phải ngượng ngùng vậy? – Tôi nhíu mày khó hiểu.

– Ơ… a… mình… xin… lỗi – Nhỏ nói chầm chậm, có vẻ còn ngượng ngùng.

– Trời, nói gì kì vậy, sao lại phải xin lỗi… – Hoàng Mai cười hiền.

– Mình…

– Sao, nói anh nghe, ai dzựt cây cà lem của bé rồi hả? – Toàn phởn hóng hớt pha trò.

– Cái thằng này, chỗ người ta nói chuyện cứ chọt mỏ vào!

– Ai biết, phải hỏi chứ, để còn chạy đi mua…

– Đệt cụ thằng này, muốn ăn dép hả?

– Thôi đi hai ông, giỡn hớt mãi, có để cho Ngọc Phương nói không! – Lam Ngọc khó chịu gắt nhẹ.

– Rồi, hề hề – Hai thằng ngồi xếp re.

Nhìn Ngọc Phương thế thôi nhưng trong lòng ai cũng hiểu hết mà, vừa lúc nãy do tình huống ép buộc nên nhỏ mới bộc phát khả năng nói trở lai thôi, còn bây giờ khi đối diện với chúng tôi mà không có một tí áp lực nào nên nhỏ vẫn còn ấp úng, chưa quen, nhất thời không thể nói tròn câu được. Thế nên giờ đây ai cũng kiên nhẫn, chờ đợi nhỏ Phương bập bẹ những câu nói đầu tiên của mình sau 3 năm bị câm lặng:

– Mình… cảm… ơn… các… bạn… đã… giúp… đỡ…

– Ộ ôi, hay quá, từ đó đến giờ mới nghe được giọng của Ngọc Phương đó nha! – Hoàng Mai cười xòa nằm lấy hai tay của nhỏ.

– Um… mình… cảm… ơn… các… bạn…

– Trời ạ, có gì đâu mà cảm ơn hoài thế, tụi mình ngại lắm đó, bạn bè mà… – Tôi lắc đầu cười khổ.

– Vậy… cảm… ơn… bạn.

– Sặc máu…

– Thôi, cảm ơn lắm thế, bé Phương không sao là tụi này vui rồi… – Toàn phởn làm mặt gian.

– Nè, ông là ai mà gọi người ta bé này bé nọ! – ? – Lam Ngọc khó chịu.

– Trời, mấy bà không thấy sao, trong nhóm mình chỉ có Ngọc Phương là hiền lành, dễ thương nhứt thôi, gọi thế nghe như con gái út trong gia đình ấy mà.

– Ông chịu còn xem Phương có chịu hay không kìa!

– Được… mà… mình… thích… lắm! – Nhỏ cười hiền.

– Vậy từ nay gọi bạn là bé Phương nha! Ộ ôi nghe dễ thương quá! – Hoàng Mai cười tít mắt.

– Mình… còn… muốn… nói… một… chuyện… nữa!

– Sao, khoái cà lem tiệm nào để anh chạy đi mua nha! – Toàn phởn lại pha trò.

– Giỡn hả mạy? – Tôi tức tối cốc nó phát rõ đau.

Mình… muốn… mời… các… bạn… đến… nhà… mình… dùng… bữa… tối… nay…

– Đú… ú… ú… ú! Thiệt hả? – Toàn phởn khoái chí.

– Um… mong… các… bạn… đến… dự…

– Hi, bạn cứ yên tâm, bọn mình sẽ có mặt đầy đủ mà!

– Vậy, mình… về… chuẩn… bị… nha?

– Ừ, bye bé Phương nhá! – Tôi hăng hái.

Chợt…

– Chà, ngọt lịm ghê ha? – Hoàng Mai thỏ thẻ nhưng đầy sát khí.

– Chỉ… chỉ chào xã giao thôi mà!

– Em hông biết, sau này anh không được gọi Phương bằng bé!

– Rồi rồi, hứa mà! – Tôi nuốt khan.

Sau khi chiếc xe hơi 4 chỗ khuất khỏi tầm mắt chúng tôi, cả nhóm lại chuyển sang một mục tiêu mới, dự là mục tiêu đó sẽ không còn mạng để dùng bữa tối nay tại nhà Phương, kết cục cho một thằng dám động chạm đến con gái:

– Ngọc à, hồi nãy có nhớ Toàn đã nói những gì không?

– Ừm đến xem… hình như là “trong nhóm mình chỉ có Ngọc Phương là hiền lành, dễ thương nhứt thôi”.

– Vậy suy ra hắn bảo mình và Ngọc không hiền lành, dễ thương chút nào đấy!

– Sặc, mấy bà đừng có suy diễn lung tung! – Toàn phởn thất kinh lui bước.

– Hôm nay phải tính sổ luôn một thể Toàn ạ, cả cái tội mất tích không thông báo mấy ngày liền nữa! – Lam Ngọc bé ngón tay rôm rốp.

– Éc, khoang đã, bà là lớp trưởng không được lộng quyền!

– Cũng phải, trong trường hợp này tôi có thể trừ điểm ông vì tội nói xấu người thi hành công vụ rồi đấy…

– Phù, thế còn đỡ…

– Nhưng tôi thích hành động hơn…

– Ê, cái gì…

– Chịu khó làm mộc nhân của tôi một bữa nhé…

– Phong ơi cứu tao… – Toàn phởn trăn trói.

– Chậc, được rồi, tao sẽ giúp mày lo tiền mua hòm, yên tâm ra đi đi… – Tôi lắc đầu cười khoái chí.

– Cờ hó Phong, tao sẽ ám mày… óe… á… ối…

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155