Đời học sinh - Quyển 1

Phần 16
Phần 16

Chưa kịp hoảng hồn đã nghe tiếng nàng cười hả hê.

– Bánh ngon không hả sư phụ! – Nàng le lưỡi trêu.

– Đợi đấy nhỏ khỉ, để sư phụ bắt được là biết tay! – Tôi nổi máu rượt nàng khắp sân nhà.

Có những lúc nàng hứng chí đòi ra công viên tập, bảo là ra ngoài công viên tập gió mát. Nhưng gió mát thì chả thấy đâu chỉ thấy dân chúng dòm ngó rồi xì xầm bàn tán làm tôi ngượng chín cả mặt, ấy thế mà nàng vẫn cười hènh hệt ra bảo có người hâm mộ, thiệt là hết sức tưởng tượng. Rồi những lúc tập khát nước thì đâu có sẵn đâu mà uống nên phải đi mua, cứ thế mà phải vừa tập vừa nghỉ để lại sức, mất cả khối thời gian.

– Nè Phong à… – Nàng dịu dàng nhìn tôi lúc hai đứa ngồi trên băng ghế đá nghỉ ngơi.

– Gì đấy… muốn chạy vòng quanh công viên sao?

– Hi… je t”aime… – Nàng mỉm cười hai gò má đỏ ửng.

– Hả… nói gì đấy? – Tôi đần mặt vì bị tọng một câu tiếng Pháp lạ hoắc.

– Hông có gì, bí mật… Chết nè… – Nàng cười tươi rói, lấy nước từ bịt nước đá mới mua vảy vào tôi.

– Oái… Lại giỡn… Gừ… Đứng lại đó… – Tôi sôi máu đuổi theo nhỏ khắp công viên.

Những lần rượt đuổi như thế tôi luôn là người thua cuộc, bởi lẽ tôi có thể chạy 100m trong thời gian rất ngắn nhưng không thể chạy đường dài quá 2 phút được. Do đó cứ mỗi lần thua cuộc, tôi lại bị nàng chọc ghẹo.

– Lêu… Không rượt nữa đi sư phụ!

Hay tệ hơn:

– Ui… Chán sư phụ gì đâu!

Hay tệ hơn nữa:

– Eo… Sư phụ yếu quá à…

Nói sao thì nói, Lan cũng có tố chất học võ lắm, không phải thường đâu. Sau những buổi khổ luyện ở công viên, nàng đã đứng tấn được 15 phút rồi đấy, tôi vui lắm nên dạy cho nàng thêm mấy bài quyền cơ bản, nhìn nàng múa quyền cứ như tiên nữ hằng nga giang thế ý, dù rằng thỉnh thoảng vẫn bị nàng tọng vài quyền vào bụng đau đến lóa cả mắt vì cái tật địa hàng. Hức… Chỉ tại bộ đồ “Thoải mái” mà ra. Lúc ở công viên, thằng nào thằng nấy đều đăm đăm nhìn nàng không chớp măt mà nàng không nói gì, vậy mà tôi mới địa có tý mà phải ôm bụng nằm vật vả rồi.

Cơ mà võ học Trần gia của tôi không phải là môn võ dễ học đâu, nó đặc biệt ở chỗ khi đánh tay phải gấp lại để lộ phần khớp ra, như thế đánh mới thấu, mới đau, mà cái khó chính là ở đó. Lúc đầu do chưa quen, nên đôi lúc nàng đau đến ứa cả nước mắt, ấy thế mà nàng vẫn kiên trì tập luyện bất chấp đau đớn. Để rồi thành công ngoài mong đợi. Bằng chứng là cái bụng tội nghiệp của tôi đôi lúc phải chịu vài quyền tóe lửa của nàng những lúc chủ của nó sơ hở không phòng bị.

Bằng chứng thuyết phục hơn là bữa hôm, nàng về muộn do họp đoàn ( Chậc! Bí thư đấy! ) Vừa chuẩn bị về thì một thằng học sinh lớp trên chặn đầu xe lại, định làm quen nàng. Kì kèo mãi nó cũng không để nàng đi, vừa định ra giải vây giúp em nó thì đã thấy cái thằng đấy nằm sải lai dưới đất rồi. Nàng bểu môi trêu tên đó một cái rồi dong xe chạy mất tiêu, còn thằng đó thì lồm cồm bò dậy, tay thì ôm bụng, le lưỡi thở hồng hộc.

– “Khiếp” – Đó là từ duy nhất mà tôi có thể nói lúc đó.

Liệu sau này tôi có bị nàng đấm phát chết luôn như tên đó không nhỉ? Vâng! Đáp án là có đấy! Một trăm phần công lực luôn… Nhưng mà sướng…

Quanh đi quẩn lại cũng đến chủ nhật. Theo thói quen, tôi sẽ trèo lên sân thượng nhà tôi tập quyền rồi ngồi hóng gió cho đến buổi trưa xuống ăn cơm rồi chạy tót đi đá banh với tụi thằng Huy đến tối mới về học bài.

Hôm nay được cái có tách cappuccino của em Lan mới bày hôm trước khuyến mãi thêm vài quyền vào bụng, tôi ngồi nhăm nhi cùng với tờ báo trên tay hệt như ông cụ non vậy.

Mọi thường thì tôi hay mặc áo ba lỗ ở nhà lắm, tại ở nhà có một mình mà. Tự dưng hôm nay trời nóng như thiêu như đốt, nên tôi cởi phăng cái áo ra luôn, thí đều chưa cởi quần.

Đang thưởng thức tách cà phê ngon thì chuông cổng reo inh ỏi… kính… koong… kính… koong. Èo chắc tụi thằng Huy đến bấm chuông kiếm rồi, bữa nào mua cái chuông nói chuyện được như của nhà Lan để nẹt cho bọn nó một phát vỡ mật chết cho xong.

Định mặc cái áo vào cho nó lịch sự tý thì thấy cái bóng cứ lấp lấp ló ló ngoài cổng làm như ăn trộm.

Hừ… Nhất định là tụi thằng Huy chứ không ai vào đây hết, tụi nó thường sang nhà tôi bấm chuông rồi núp, đợi tôi ra mở cổng thì cả đám xong vào cù léc tôi đến hết hơi mới thôi. Đã thế tôi hạ thủ trước vậy, bay ra ôm thằng Huy lại rồi cùng chết cười chung với nó, hề hề…

Nghĩ là làm, tôi rón rén bước ra ngoài sân, dừng một tí để quan sát thì thấy cái bóng vẫn đứng đấy, thi thoảng lại bấm chuông. Căn cứ vào chiều cao, chiều dài, vị trí bóng để mà tôi phán đoán được nó đang đứng sát cái chuổng cổng. Cơ mà kỳ lạ thật, sao thấy có mỗi mình bóng của nó thế nhỉ, mấy thằng kia đâu? Chắc là đợi mình mở cửa rồi ôm lại cho mấy thằng kia cù chứ gì?

– “Bố mày không ngu đâu, xem bố đây… ”

Lạch cạch… này thì ôm… hựm… á… á… á… á… hơ… éc… sao lại…

– Hơ… Mai hả? – Tôi sửng sốt.

– Phong… Phong… đồ dê xòm… &gt, ”

– Ơ… ơ, xin lỗi Phong thả Mai ra rồi mà, đừng la lên chết Phong…

– Đồ háo sắc, đã cởi trần còn ôm người ta… á… á… á! – Mai lấy tay che mắt lại.

– “Chết thật… không ngờ Mai đang ngoài cổng, đã thế còn cởi trần ôm nhỏ nữa, tiu… tiu… tiu! ”

Chạy vào nhà quơ đại cái áo phông trong tủ đồ, tôi hớn hải chạy ra tụng một hồi xin lỗi truyền kì với em nó…

– Phong xin lỗi… chỉ tại Mai lấp ló làm Phong tưởng đám bạn tới quậy…

– Hức… Tính tới nhà thăm Phong, không đón thì thôi lại còn sàm sỡ người ta, nói người ta tới quậy nữa… hức! – Mai vừa nói vừa ôm mặc như khóc.

– “Ẹc… Câu này nghe quen ớn”

Ngoài đường, mọi cặp mắt đang đổ dồn về phía tôi như muốn ăn tươi nuốt sống vậy, có cả mấy thằng mặt ngựa hay cạch với tôi trong xóm, đang bóp tay nghe rôm rốp. Mấy thằng cô hồn này bình thường tôi la làng la sớm rát cả cổ họng, bọn nó có làm gì đâu, tự dưng hôm nay vì nhỏ con gái la oai oái lên có chút mà tụi nó lăm le rồi, anh hùng cứu mĩ nhân chắc…

– Nè thằng quỷ nhỏ, mày làm gì nhỏ này mà nó ôm mặt khóc hả mạy? – Một thằng trong tụi nó lên tiếng.

– Tao hù nhỏ tý thôi, việc gì đến tụi mày?

– Mày ăn hiếp con gái nhà lành mà không liên quan đến tụi tao hả?

Vừa nói tụi nó vừa xách cổ tôi lên như thằng con nít. Chịu… Ba thằng con chống được chứ năm thằng thì bó cẳng.

Thất thế, tôi liền quay qua cầu cứu Mai.

– Ơ… Mai ơi… nói gì đi chứ…

– … – em vẫn ôm mặt.

– Đấy nó có quen mày đâu, thấy xinh bắt quàng làm họ hở mạy? – Vừa nói nó vừa lăm le giơ nắm đấm lên.

– A… khoang… Mấy anh không được đánh bạn trai em… – Nhỏ ôm chằm lấy tôi.

– Hơ… thằng ba gai này là bạn trai em sao? – Bọn nó trố mắt.

– Dạ… Nãy bạn ấy giỡn với em đó, mấy anh đừng để tâm nha! – Em hấp háy mắt.

– Ừ… ừ! Không sao, tại thấy thằng này thường hay sàm sỡ con gái ngoài đường lắm, tính cho nó một trận! – Thằng đó bơm đểu.

– “Mịa… Bọn khốn, bố mày từ đó đến giờ chưa đụng vào con gái lần nào, mà dám bảo bố sàm sỡ con gái, thử có một mình mày xem, bố vố phát vêu mồm… – Tôi lườm nó tóe lửa.

– Ờ… thế thì thôi, bọn anh đi đây, nó có làm gì em quá đáng thì em la lên nhé bọn anh tới ngay! – Thằng đó nháy mắt.

– Tới, tới cái cù lôi nè… – Tôi lều bều trong miệng.

– Mày nói gì đấy! – Thằng đó quay lại, trợn mắt.

– Tao… um… úm… ùm.

– Hì… hông có gì đâu anh, anh đi thông thả – Mai vội bịt mồm tôi lại.

– Ừm… Mày liệu hồn đấy nhóc con. – Hắn nhếch môi.

Đã thế hắn còn chốt thêm câu câu trước khi rút.

– Nếu thích thì tối nay anh em mình đi chơi, làm bạn gái thằng nhóc con này uổng lắm!

– “Quá lắm rồi… Bố ghết nhất ai gọi bố là nhóc con, phen này không tẩng cho hắn một trận thì còn gì là Trần gia quyền nữa! ”

– Này thì… hựm…

Như lần trước tôi lại bị Mai ngăn lại, nhưng lần này chỉ số bá đạo đã tăng gấp bội. Vừa định vào thế tấn công thì bị Mai ghì đầu lại, ôm cứng ngắc vào ngực em… Thôi tiêu… Tay chân bủn rủn hết cả rồi, thấy toàn da với thịt mềm nhũn, thơm nức mũi… Ức… cõi thần tiên đây sao? Chắc thăng thiên mất thôi!

Mấy thằng kia cứ trố mắt nhìn vừa thèm thuồng, vừa ganh tị rồi hầm hầm bỏ đi một mạch không quay lại.

– “Bye nhe mấy ku… Các chú đây còn kém lắm, hề hề! ”

– Nè! Định ăn vạ tới chừng nào đây! – Em nhíu mày.

– Ớ… Xin lỗi… xin lỗi, tại êm quá tưởng gối nằm! – Tôi gãi đầu bối rối.

– Đồ quỷ… Lúc nãy mấy anh kia nói Mai không tin, giờ nhìn lại mới thấy Phong giống đồ sàm sỡ thật! – Em nguýt dài rồi bỏ vào nhà.

– Ơ… Mai ơi Mai! – Tôi luống cuống chạy theo, gọi í ới.

Hoàng Mai đi một mạch vào nhà, ngồi trên ghế sofa khoanh tay trước ngực. Hàn khí toát ra lạnh cả sống lưng.

Tôi mon men lại gần, nuốt khan đánh bạo bắt chuyện với em:

– Mai à! Phong biết lỗi rồi! Mai biết đấy, mỗi lần Phong rối lên là ăn nói bậy bạ lắm! Đừng giận Phong.

– …

– Oày… Thôi được rồi! Mai muốn ở một mình thì Phong không quấy rầy nữa!

Vừa định bước ra khỏi cửa thì bị Hoàng Mai kéo phắt lại:

– Lúc nãy, Phong có cảm giác gì không? – Em lí nhí.

– Là lúc nào?

– Lúc… Mai… ôm… Phong đó!

– Ờ… thì… – Tôi ấp úng.

– Cảm giác ra sao?

– Ừm… thì… ấm áp, thanh bình, dịu êm, lại còn… – Tôi ngượng miệng.

– Còn sao nữa? – Em sốt sắng.

– Còn… thoang thoảng mùi hương nữa! – Tôi lí nhí.

– Mùi… gì? – Mai tròn mắt nhìn tôi.

– Thì mùi…

– Nói mau!

– Mùi sữa tươi! – Tôi cắn răn nói bừa vì tôi cũng chả biết mùi hương đó là gì, chỉ nghe mấy thằng bạn kể là giống mùi sữa.

Hai gò má em chợt đỏ bừng. Sợ em nó nổi trận lôi đình, dập tôi phát chết tươi, nên tôi len lén đi ra ngoài lánh nạn:

– Đứng đó…

– Dạ… ơ… ừ! – Em nghiêm giọng làm tôi giật thót người.

– Nhắm mắt lại không được mở ra!

– Rồi… sao… nữa…

… Chụt…

Chưa kịp mở lời, má tôi đã bị một thứ ấm nóng, mềm mại chạm vào. Tôi như bay bổng lên chín tầng mây cao vút, lạc giữa chốn bồng lai tiên cảnh mà du ngoạn cùng chư tiên khắp bốn phương.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155