Đời học sinh - Quyển 1

Phần 52
Phần 52

Sáng hôm sau đến trường, vẫn là ánh mắt xăm xia, gièm pha, chế giễu của mấy đứa học sinh trong trường dành cho tôi, dù có khó chịu cách mấy tôi cũnh phải rán nhịn vì mỗi khi tôi định động thủ thì cứ ý như rằng Hoàng Mai lại ngăn cản tôi cho bằng được, nếu mà tôi còn nhất quyết tiếp tục nữa thì Hoàng Mai lại phán một câu làm tôi uất nghẹn:

– Nếu Phong thực sự làm chuyện đó thì cứ đi mà đánh người ta!

Thay kệ, cứ mặc họ vậy, thành ra tôi lại nổi tiếng khắp trường, giờ đi đâu ai cũng biết. Cứ mỗi lần đi ngang qua mấy lớp là thế nào cũng có mấy em í ới phía sau: “Phong lưu kìa”, “Phong lưu đó”, “Ê, Phong lưu kìa tụi bây”. Nghe riết rồi cũng quen, dần dần lại càng nghe càng hay.

“Phong lưu? Hề hề, ừ thì Phong lưu vậy! ”

– Xem ra Phong cũng nổi tiếng nhỉ? – Mai nheo mắt.

– Hì Phong lưu mà! – Tôi đắc ý.

– Này thì Phong lưu… – Mai lòn tay véo vào hông tôi một phát cật lực làm tôi đau đến nổi nhảy tưng tửng ra giữa sân trường.

– Au… daaa… Phong xin lỗi mà! – Tôi nhăn mặt ôm hông.

– Liệu hồn Phong đấy! Lăng nhăng cho lắm vào…

– Ừ, biết rồi mà, Phong là Phong trong sáng lắm! Hề hề.

Ấy thế mà cái số nó xui làm sao, vừa được tha tội thì cái thằng Toàn lại đến đốt nhà:

– Ê Phong tao kiếm được nhà trọ rồi mày! Thơm tho sạch sẽ nhá, làm gì cũng được tốt! – Toàn phởn la toán lên khi thấy tôi vừa vào lớp.

Ngay lập tức tôi rùng mình khi thấy cặp mắt hình viên đạn của Hoàng Mai đang chỉa thẳng vào tôi:

– Phong lưu hay nhỉ? Lại còn kiếm cả nhà trọ nữa sao?

– Ơ… không? Nhà trọ đâu phải cho Phong ở! – Tôi sững người, toát mồ hôi ướt cả lưng áo.

– Thế thì cho nhỏ nào?

– Ẹc! Thì cho nhỏ Phương đó, hôm qua mới vừa nói với Mai mà… – Tôi ghé sát tay em thì thầm.

– Được rồi! Tạm tin Phong đấy… – Em nguýt dài ôm cặp về chỗ ngồi.

Đến lượt thằngToàn phởn, cái thằng quỷ này mới vào lớp đã bơm đểu tôi rồi, phen này phải tính cả nợ mới lẫn nợ cũ luôn một thể!

– Bố khĩ mày! Thằng đốt nhà! – Tôi điên tiết cốc cho nó mấy phát.

– Tao làm gì mày thằng điên loạn này? – Nó nhăn mặt suýt xoa quả đầu.

– Con hỏi hả mạy, hôm qua tao nhờ mày nói giúp tao trước mặt Hoàng Mai vậy mà mày chơi đểu tao, rồi mới vừa nãy còn tính đốt nhà nữa…

– Ê… Thằng cờ hó này… Chuyện lúc thì tao nhận còn tối hôm qua nhỏ Mai có gọi cho tao đâu?

– Gì, Hoàng Mai không gọi cho mày á?

– Sau khi mày gọi xong có ma nào gọi nữa đâu?

– Ơ… Vậy…

Chết chửa… Bây giờ tôi mới ngợ ngợ ra, Hoàng Mai đã gài hàng tôi nữa rồi… Trời đất ơi, sao số tôi xui thế vậy trời, Hoàng Mai lấy chiêu này đâu ra mà hay thế vậy nè, l àm tôi tin răm rắp mà không một chút nghi ngờ luôn, mà công nhận tôi cũng yếu thật, mới bị hù có tý mà sợ đổ mồ hôi hột rồi, chuyện gì cũng nói huỵt toẹt ra hết, sao này phải luyện thêm thần kinh thép mới được…

– Bị nhỏ Mai chơi chiêu rồi chứ gì? – Toàn phởn cười đểu.

– Thì mày biết rồi còn hỏi?

– Có khai gì ra chưa?

– Khai hết rồi? – Tôi cười khổ.

– Rồi nhỏ làm gì mày chưa?

– Không có làm gì hết, tạm tha cho tao lần này!

– Trời ơi, thằng ranh này, nhỏ ghệ mày được quá xá hẻn! – Nó đập vai tôi cười lớn.

– Nhỏ tiếng thôi cha! Muốn chết hả?

– Chứ còn gì nữa, gặp nhỏ khác là nó đá mày thẳng cẳng rồi!

– Thôi dẹp chuyện đó đi! Mày kiếm được phòng trọ rồi à?

– Ờ tao mà! Cái phòng trọ này ở số 14 đường TTT đấy, gần trường luôn, tan học là ghé nhanh gọn lẹ còn gì bằng. – Nó nhìn tôi cười đểu.

– Tổ bà mày, tao kiếm cho người ta chứ không đen tối như mày…

– Thế mày kiếm cho ai?

– Thì tao kiếm cho nhỏ Phương…

Vừa lúc đấy nhỏ Phương của lẹt đẹt đi vào lớp nên tôi vẫy nhỏ lại bàn chuyện:

– Phong kiếm được phòng trọ cho Phương rồi, ở số 14 đường TTT đấy, Phương thấy sao?

– [Hay quá, gần trường luôn sao? Bao giờ thì dọn vào được? ] – Nhỏ cười tươi.

– Ừ… Cái này phải hỏi thằng Toàn đã… – rồi tôi quay xuống hỏi nó – Ê, chừng nào dọn vào được mày?

– Muốn dọn vào lúc nào cũng được, càng sớm càng tốt, kẻo vợ cả phát hie… – Giữa chừng nóc ứng họng vì lúc này tôi và Phương đang trừng mắt nhìn nó.

– Hề hề, đùa tý! Cơ mà sao Phương lại ở nhà trọ?

– Èo, chuyện của người ta mày hỏi làm gì, lo mà học bài đi!

– Úi xời! Lén ăn vụn bên ngoài thì đâu có cho ai biết được… oái… tổ bà mày! – Nó vừa nói xong thì phải chạy sang ngồi bàn khác vì lúc này tôi đang lăm le nắm đấm nhìn nó.

Quay sang Ngọc Phương tôi cười hiền:

– Vậy tan học là Phương chuyển đi được rồi! Có cần Phong phụ gì không?

– [Hì, không đâu! Đồ ít mà! Cảm ơn 2 người nhiều! ]

– Hề hề, chuyện nhỏ mà, có gì nhớ rũ hai thằng này qua chơi nhem! – Toàn phởn từ bàn kia gọi với.

– Mịa nó thằng này, đứng lại cho tao… – Tôi điên tiết rượt nó quanh lớp.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155