Đời học sinh - Quyển 1

Phần 43
Phần 43

– Mai à, giờ làm gì đây, đồ của Phong lết thết quá… – Tôi nhìn lại mình giờ đây áo quần sốc sết do trận đánh lúc nãy.

– Không biết nữa, chắc là phải về rồi, hôm nào rảnh mình ghé lại – Em thở dài buồn bã.

Lúc đó tôi cảm thấy áy náy lắm, lâu lâu để Mai về thăm gia đình cũng không xong, lại còn kéo theo biết bao nhiêu là rắc rối, nhất là khuôn mặt của em giờ đây đã sưng lên vì cái tát lúc nãy, tôi xót lắm. Giá như lúc nãy tôi mạnh mẽ lên một tí thì Mai đâu bị như thế này, có lẽ tôi cần phải rèn luyện thêm nữa rồi…

– Hai tụi con đi đâu thế?

– Dạ, hai tụi con xin phép về ạ, giờ ở lại chắc không tiện… – Mai bẻn lẻn.

Nhìn tôi một lượt từ đầu tới chân, mẹ Mai khẽ mỉm cười, rồi ôn tồn bảo:

– Cứ ở lại, bạn con cũng vì gia đình mình mà ra như thế mà!

– Thật hả mẹ… Hì, thế mà con cứ tưởng – rồi em đẩy tôi sang ghế sofa – Phong ngồi đi, cứ tự nhiên.

– Tuấn à, con chạy ra sau bếp đổ đá vào túi chườm cho chị hai đi… – Dì nhẹ nhàng bảo thằng nhóc.

– Thưa bác gái… – Tôi ấp úng.

– Con không cần phải xưng thế đâu, kêu là cô được rồi…

– Dạ thưa cô con muốn hỏi ạ…

– Ừ con hỏi đi.

Cằm chặt tay Hoàng Mai vì câu hỏi có liên quan hệ trọng với em, tôi đánh bạo:

– Vậy là Hoàng Mai không phải con ruột ông ấy…

– Phải… con bé Mai là con riêng của cô… – Cô thở dài.

– Mẹ, sao đến giờ này mới nói! – Hoàng Mai mím môi nắm chặt lấy tay tôi.

– Mẹ chỉ muốn con sống một cuộc sống bình thường thôi, không ngờ chuyện lại xảy ra đến nước này…

– Hức… Mẹ… – Hoàng Mai òa khóc chạy đến bên mẹ.

– Ừ, mẹ biết mà, tội cho con gái của mẹ quá. – Cô cũng không kiềm được nước mắt ôm Mai vào lòng.

Dù không hiểu cảm giác đó ra sao nhưng chỉ cần biết người đàn ông bấy lâu này mình gọi là ba không phải ba ruột mình thì tôi cũng khó có thể chịu đựng được rồi, huống hồ chi giờ đây còn bị chính người ba hờ đó hành hạ, đánh đập dã man nữa, thử hỏi làm sao một người con gái mềm yếu, mong manh như Hoàng Mai có thể chịu đựng được chứ… Nghĩ đến mà thật bất công cho số phận đời người.

– Đỡ đau chưa Mai… – Cô nhè nhẹ chườm túi đá lạnh vào má Hoàng Mai.

– Chưa… Mẹ chườm nữa đi… – Em làm nũng y như một cô bé con.

Thấy tình mẫu tử như thế tôi cũng không khỏi tủi thân về số phận của mình. Mất mẹ từ nhỏ, tất cả những hình ảnh của tôi về bà chỉ là những tấm hình trắng đen bà chụp hồi còn trẻ với ba tôi, ngoài ra tôi chẳng còn kí ức nào về bà nữa. Bởi thế tôi rất trân trọng tình cảm gia đình và sẵn sàng đấu tranh đến cùng để nó được tồn tại dù cho nó có là của tôi hay không, thấy cần tôi chắc chắn sẽ làm.

– Hoàng Mai đã ở nhà con 2 tuẩn lễ nay à… – Cô bỗng đổi mục tiêu sang tôi.

– Ơ… dạ phải ạ… – Tôi giật mình ngồi thẳng dậy.

– Nhà con có những ai?

– Chỉ có mình con… thôi… ạ! – Tôi giật mình vì Hoàng Mai cắn môi nhìn tôi.

– Một mình… Sao Hoàng Mai nói ở chung với ba mẹ con mà… – Cô thoáng nhíu mày.

– Sao ạ, con… Thật ra thì… con… à… mẹ con mất từ khi con mới lọt lòng, con ở với ba cho đến lúc lớn thì ông ấy đi công tác xa… nhà! – Tôi đáp dè chừng.

– Con biết nói dối khi nào thế Mai? – Cô nhìn Mai tỏ vẻ không hài lòng.

– Con xin lỗi… Nhưng nếu không làm thế thì mẹ sẽ không yên tâm mà cho con đi đâu! – Em cúi mặt.

– Vậy con ở nhà một mình với con trai thì con sẽ yên tâm sao?

– Con yên tâm thật mà, vả lại Phong là… – Mặt Mai đỏ bừng.

– Là gì… – Cô cắt cớ.

– Là bạn thân… – Em lại cúi mặt, vân vê tà áo.

– Vậy con có đưa con Mai nhà cô đi đâu chưa Phong…

– … Phụt… – Tôi nhém tý phun hết chỗ nước đang uống.

– Con không có làm gì đâu mà cô, con nhà võ tuyệt đối không làm mấy cái chuyện mờ ám đâu! – Tôi hoảng hồn xua tay.

– Không, ý cô nói là con có đưa bé Mai đi đâu chơi không… Con bé thích đi đây đó lắm!

– Ơ… cái đó thì có ạ… – Tôi vuốt ngực thở phào.

– Mà chuyện mờ ám con nói là gì vậy?

– Dạ… Con… – Tôi ấp úng.

– Mẹ… Hỏi vậy sao bạn ấy trả lời… – Mai phụng phịu.

– Để mẹ hỏi – rồi cô quay sang tôi – sao nào Phong?

– Không có gì đâu mà cô, hỏi thế chết con! – Tôi lí nhí.

– Thế sao lúc nãy con nói đó!

– Con nhà võ tuyệt đối không trả lời những câu không minh bạch đâu ạ! – Tôi nhắm mắt đáp bừa.

Thế mà hên vô cùng:

– Trả lời hay đấy, thế ra con biết võ thật à…

– Dạ biết sơ sơ…

– Biết sơ sơ mà đánh hay như thế nhỉ?

– Dạ cũng rành rành…

– Rành rành mà đánh người ngã cả ra đất?

– Dạ cũng tốt tốt…

Có lẽ do câu trả lời quá “củ chuối” của tôi hay sao mà cả cô và Hoàng Mai đều mím môi nhịn cười, nét mặt họ vui vô cùng.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155