Đời học sinh - Quyển 1

Phần 110
Phần 110

Sau khi đi dạo muốn rụng cặp giò ở wonderland xong, nhỏ Phương đột nhiên chẳng chịu về nhà, vẫn nằng nặc đòi tôi chở đi chỗ khác để chơi mặc dù trời đã bắt đầu trở lạnh và lất phất sương rơi.

Sài Gòn về đêm nó năng động lắm, dường như là không ngủ vậy. Thật không khó để tìm một chỗ ăn chơi trên cái mảnh đất phồn hoa đô hội này. Nhưng tôi nói là ăn chơi chứ không phải là vui chơi.

Đúng, tìm một chỗ để ăn chơi, đàn đúm thì Sài Gòn đây không thiếu, nhưng muốn tìm một chỗ để vui chơi lành mạnh thực sự thì chắc có lẽ chỉ có những chỗ thú nhún dành cho trẻ con mới đáp ứng được điều kiện đó mà thôi.

Nhưng quý đọc giả đây đừng phán quyết vội Sài Gòn là một nơi ăn chơi trát tán nhé, sai lầm đấy. Không lành mạnh ở đây là giới hạn dành cho trẻ con thôi, bởi lẽ sống trên đây lâu tôi mới nghiệm ra được một điều thế này: “Nơi nào có góc khuất, nới đó có tình nhân”

Sự thật là chuẩn xác trên 90% đấy quý đọc giả ạ, phàm là chỗ nào vắng vẻ có không khí thơ mộng một tí như ở bờ kè, chân cầu, hay dọc bờ sông hoặc thậm chí là công viên vào ban đêm đều có những đôi tình nhân đang say men tình ở đó cả.

Tôi thì cũng chẳng ngại những chỗ đó là mấy đâu, vì lúc trước tôi với Hoàng Mai cũng có tạt ngang mấy lần để hòa nhập với công động chung mà, chỉ có điều là dừng ở mức tựa vai với nắm tay thôi chứ không có dữ dội như các bậc đàn anh đàn chị đi trước được.

Vậy quý đọc giả biết điều tôi ngại ở đây là gì không? Chính là Ngọc Phương ngây thơ nhà ta đấy, thử tưởng tượng xem nếu để một cô bé có tính cách trẻ con này nhìn thấy những cảnh tình tứ thì sao nhỉ? Quả thật không tưởng tượng được, nhưng chắc một điều rằng nhỏ sẽ bị tiêm nhiễm những hình ảnh đó và mất đi vẻ ngây thơ, thánh thiện vốn có của mình ngay.

Chưa kể không biết phản ứng của nhỏ thế nào khi nhìn thấy những hình ảnh đó nữa, có thể sẽ hét toáng lên, có thể là vùn chạy đi nhưng cũng có thể là ngất xỉu cái độp tại chỗ luôn vì quá sock, nếu mà xảy ra thật thì tôi cũng chẳng biết nên xử sự thế nào nữa đây, đúng thật là khổ mà.

Vậy nên để tránh tình trạng đó xảy ra dẫn đến hậu quả khôn lường thì tôi đành dẫn nhỏ đến nơi tôi cho là an toàn nhất và lành mạnh nhất cho đến thời điểm hiện tại, đó chính là… công viên gần nhà tôi ấy mà, hề hề!

Bởi lẽ từ nhỏ đến giờ chơi trong công viên này, tôi hiếm khi thấy cặp tình nhân nào có những hành động thoái hóa lắm, chắc có lẽ là do một phần công viên này để đèn hơi sáng, nhưng cũng có thể là dân tình ở đây hiền lành, không sung sức như ở những nơi khác nên trông có vẻ ôn hòa và lành mạnh hơn rất nhiều, rất thích hợp để Ngọc Phương đi dạo vòng quanh chán chê mới thôi.

Hôm nay cũng đúng là dịp cuối tuần nên công viên khá là đông người đi dạo cũng như dẫn con đi chơi thú nhún các kiểu, nhìn nhộn nhịp chẳng kém gì mấy khu vui chơi lớn đâu. Hơn nữa, đồ ăn ở đây giá cả rất phải chăng, lại còn rất ngon nữa, nhất là những món ăn vặt như bánh tráng trộn, bột chiên, mì phá lấu… nhìn ngon miệng vô cùng, bé Phương thấy thế cũng thích lắm, cứ nằng nặc bắt tôi dẫn đi ăn cho bằng được:

– Phong ui, Phương muốn ăn mì phá lấu!

– Đi chơi chút đã, chưa gì đã đòi ăn rồi!

– Đi ăn đi mòa! – Nhỏ chu mỏ quắp lấy tay tôi mà làm nũng.

– Éc, thôi thôi! Ăn thì ăn vậy! – Tôi hốt hoảng vì cách làm nũng của nhỏ.

Bí cách tôi đành dẫn nhỏ vào một quán mì phá lấu gia truyền gần đó mà tôi và Hoàng Mai thường ăn.

Cũng phải nói qua món mì phá lấu một tí cho quý đọc giả nào chưa biết. Phá lấu có xuất sứ từ người Tàu, du nhập vào sài gòn đã lâu rồi, từ các quán bình dân cho đến cao cấp đều xuất hiện hình ảnh của nó. Thực chất phá lấu là bao tử và ruột non heo như phổi, gan, tim heo và cả bò nữa, cách chế biến rất giản dị là tẩm ướp gia vị mà trong đó ngũ vị hương là chính.

Cũng có nhiều kiểu chế biến phá lấu lắm, nhưng kiểu mà tôi thích nhất vẫn là mì phá lấu thơm lừng, béo ngậy. Những nguyên liệu cần chỉ là một vắc mì tôm, vài ba miếng phá lấu cùng với yếu tố quan trọng nhất chính là nước lèo nóng hổi vừa thôi ừa ăn. Chỉ bấy nhiêu đó thôi cũng đủ để quý đọc giả đây “lâu không ăn thấy thèm” rồi.

Nhưng mà muốn ăn ở nhưng quán vỉa hè thế này thì trước tiên trang phục của các bạn phải tông xẹt tông với quán trước đã, bởi lẽ quý đọc giả không thể nào mặc một bộ đồ sang trọng, đắt tiền mà ngồi ở những quán ăn thế được, cho dù được thì cũng kì lắm. Hoàng Mai trước đây rất hiểu ý nên mỗi lần đi ăn em chỉ mặc vào một bộ quần kaki ngắn, áo pull thôi, nom hợp tông với quán lắm.

Nhưng Ngọc Phương thì lại lâm vào một tình thế bất đắc dĩ, bởi lẽ trang phục của nhỏ là bộ váy xòe xinh xắn, có thể dùng để dự tiệc, đi chơi ở những nơi sang trọng các kiểu, còn đối với những quán ăn vệ đường thế này thì chẳng khác nào tâm điểm để người ta chú ý, bàn tán.

Bằng chứng là khi tôi vừa dẫn nhỏ vào quán thôi thì đã có hàng chục con mắt tòm tèm dán chặt vào thân hình của nhỏ Phương rồi, đã thế bộ váy xòe này lại là kiểu để vai trần nữa chứ, bờ vai trắng toát của nhỏ cứ lộ ra khiến cho mọi cặp mắt không thể nào rời đi được. Tức tối, tôi liền cởi cái áo khoác của mình ra rồi choàng vào người nhỏ Phương để che đi những tia nhìn nham nhỡ của những người xung quanh.

Thấy tôi có vẻ ngồ ngộ, nhỏ liền hỏi:

– Phương đâu có lạnh đâu mà…

– Không phải khoác để lạnh, Phương thử nhìn những người xung quanh xem!

Nghe lời tôi, nhỏ nhìn bao quát một vòng xung quanh rồi thủ thỉ:

– Sao ai cũng nhìn Phương hết vậy?

– Ai bảo vào quán bình dân mà mặc đồ sang trọng làm gì, người ta nhìn là phải!

– Nhìn thì có gì đâu, bình thường mà!

– Uầy, nói chung là Phong thấy ngứa mắt lắm, cứ che lại cho chắc ăn!

– Vậy là Phong… hi! – Nhỏ bỗng đỏ ửng mặt cả lên mà cười mĩm.

– Gì thế, ấm đầu nữa hả?

– Hông có, tại đang vui!

– Khác người thật! Tự dưng lại phát cười lên à! – Tôi gãi đầu đần mặt.

– Kệ người ta, hi! – Nhỏ vẫn cười hồn nhiên.

Sau khi lót dạ tại quán mì phá lấu xong, chúng tôi lại tiếp tục đi dạo trong công viên thơ mộng vào cuối tuần thứ 7. Càng về đêm, sương càng rơi xuống nhiều, khí trời vì thế mà ngày một lạnh hơn, mặc dù tôi đã cởi áo khoác ra cho bé Phương mặc rồi nhưng nhỏ cứ run bần bật lên mà co rúm như một chú mèo con mắc lạnh vậy.

Thấy thế tôi cũng tội lắm, nhưng cứ mỗi lần đề nghị bé Phương về nhà thì nhỏ cứ chối đây đẩy rằng mình đây không lạnh đâu, nhưng đến răng còn đánh bồ cạp lên như thế mà không lạnh cái nổi gì chứ, đang là tiết lập đông nữa, không khéo nhỏ bị cảm lại khổ, thế nào cũng bị ba nhỏ mắng vốn thôi.

Vậy nên tôi cứ xuống nước năn nỉ:

– Về đi mà Phương, trời lạnh rồi!

– Hông về, còn sớm mà, muốn đi chơi!

– Ẹc, không về kẻo bị cảm đó!

– Kệ!

– Bị cảm rồi Phong sẽ bị ba Phương la đó!

– Kệ luôn!

– Nhưng nãy giờ toàn đi dạo không mà, chán chết!

– Bộ đi dạo với Phương làm Phong chán đến thế sao? – Nhỏ đột nhiên chùn giọng.

– Không, à không phải ý đó đâu…

– Vậy tại sao Phong lại nói thế chứ, 1 tuần Phương mới được đi chơi một lần mà, hức! – Nhỏ mếu máo quệt nước mắt.

– Thôi Phong xin lỗi mà, giờ muốn đi chơi tới chừng nào cũng được hết!

– Vậy nha, không được nuốt lời đó! – Nhỏ chu mỏ xụ mặt.

Chẳng còn cách nào khác, tôi đành tiếp tục đi dạo với bé Phương, nhưng để tránh tình trạng bị cảm lạnh, tôi liền ghé vào một quán nước gần đó mua cho nhỏ một cốc chà chanh nóng uống cho ấm người.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155