Đời học sinh - Quyển 1

Phần 48
Phần 48

– Phù… Can – tin đông quá, chạy đứt cả hơi… – Hoàng Mai Lấy tay quệt trán.

– Ừ… Ngồi xuống đi, tụi này đợi khát khô cả cổ! – Toàn phởn thản nhiên.

Bất giác nhìn sang Lan, thấy cô ấy vẫn cười tươi như ngày nào, khiến lòng tôi bối rối vô cùng… Có vẻ như nàng chẳng còn để tâm tôi là ai nữa rồi, đối diện tôi nàng còn cười vui đến thế kia mà, đúng là đời không như là mơ.

Đột nhiên Hoàng Mai choàng lấy tay tôi, vui vẻ nói:

– Mọi người kêu nước đi, mình với Phong khát rồi đó!

– Nhìn hai người kìa! Bớt tình tứ một tí đi! Đây là nơi công cộng đó! – Nhỏ Ngọc nhíu mày.

– Hi… Người ta yêu nhau thì phải thể hiện tình cảm chứ, phải không Lan?

– Ừm… phải rồi! Nhưng mình chả thấy ai trơ trẽn thể hiện giữa chốn công cộng cả!

– Việc này cũng thường mà, chẳng lẽ bạn lại ngại sao? – Mai nheo mắt.

– Chuyện này đối với mình cũng bình thường thôi! Nhưng với mọi người thì lại khác! Chẳng biết mọi người sẽ nghĩ sao khi thấy một đứa con gái cứ đeo lấy một người con trai nhỉ? – Lan chống cắm, khẽ mỉm cười.

– Đây là bạn trai của mình mà, có phải người xa lạ gì đâu chứ, nếu thích bạn cũng có thể làm như thế với bạn trai của bạn!

– Nếu mình có bạn trai thì mình cũng sẽ làm như thế, nhưng là ở một chỗ riêng tư chỉ có hai người, không lố lăng như bạn đâu. – Lan nhoẻn miệng bình thản.

– Thế ra bạn vẫn chưa có bạn trai hay sao? Hay là bị lỡ mất rồi…

– Không hẳn là lỡ mất, mà là bị cướp mất… Nhưng cũng không phải là cướp mà là dùng thủ đoạn…

– Thủ đoạn gì chứ? – Mai sốt sắng.

– Gì vậy, mình nói người ta chứ có nói bạn đâu… – Lan nhếch môi.

– Bạn…

May sao chị phục vụ mang thức uống đến làm cắt ngang cuộc đấu khẩu ác liệt giữa hai người, nếu không chẳng biết sẽ ra sao nữa đây. Hoàng Mai giờ thì đang lườm Lan tóe tửa còn Lan thì vẫn thản nhiên như chẳng có chuyện gì. Xét cục diện trận chiến lúc nãy thì phần thắng đang nghiêng về Lan với những lập luận sắc sảo, thế nên nếu còn tiếp tục thì tôi không thể nào không ra mặt được, đến lúc đó mới là khó xử thực sự…

Thế nhưng điều tôi kinh ngạc nhất là Hoàng Mai hiền lành giờ đây cứ như là một người khác vậy, đôi mắt lạnh lùng, lời nói sắc xảo, gương mặt băng giá… thật là khác mà, nét dịu dàng, ôn nhu đâu hết rồi, đành rằng là cãi nhau nhưng không cần phải thay đổi đến thế chứ… bí ẩn quá, khó hiểu quá. Còn Lan lại nói là thù đoạn gì đó nữa, nhưng rõ ràng là Hoàng Mai không liên quan đến nhưng tại sao em lại phản ứng thoái hóa đến thế nhỉ…

Đó vẫn mãi là một bí ẩn cho đến lễ noen năm nay… một điềm báo không lành…

Không khí sau cuộc khẩu chiến trở nên căng thẳng thấy rõ, không ai nói với ai một lời nào cả, chỉ cắm đầu thưởng thức nước uống như cho qua thời gian…

Thấy tình hình không ổn, tôi bèn dịch sang một bên, lén nhắn tin với thằng Toàn.

– [Làm gì mà căng thẳng thế mày]

– [Tại mày đấy, có chiến tranh lạnh rồi, hề hề]

– [Tổ cha mày còn đùa được! Giúp tao coi!

– [Tự giải quyết đi chứ, tao chỉ giúp mày chuyện quan trọng thôi]

– [Chẳng lẽ cứ để vậy hoài sao? ]

– [Xời! Chỉ cần một trong hai nhượng bộ là xong]

“Một trong hai nhượng bộ là xong sao, thật thế không nhỉ? Phải thử phát xem sao? ”

Thấy Hoàng Mai vẫn còn chu miệng hút nước với vẻ mặt cau có, tôi thỏ thẻ với em:

– Nè Mai, mình lên lớp đi…

– Sao phải lên lớp chứ, chưa uống xong mà?

– Uầy, ở lại đây Mai với Lanna lại cãi nhau nữa!

– Mai đang giúp Phong bớt qua lại với Lanna đó! – Em chưng hửng.

– Èo, Phong đã bảo là tự giải quyết mà, Mai không cần lo đâu!

– Thôi được rồi, là Phong nói đấy nhé! – Em nheo mắt.

Rồi em lại choàng lấy tay tôi, kéo tôi đứng dậy, miệng tươi cười:

– Mình với Phong lên lớp trước nha, mấy bạn uống nước vui vẻ nhé…

– Ừm… vui vẻ, hề hề! – Toàn phởn cười đểu.

Trên đường đi, trong lòng tôi cứ rối bời, gậm gựt không tả được, chẳng thể nói với Hoàng Mai một lời nào cả. Mai hỏi thì tôi chỉ ậm ừ cho qua chuyện. Việc này đã đi quá xa sức tưởng tượng của tôi rồi, bây giờ tôi hoàn toàn rối rắm khi Hoàng Mai và Lan chuyển sang đối đầu nhau, chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp đây chứ? Hoàng Mai thật sự muốn tôi cắt đứt quan hệ với Lan thật sao?

– Phong đang giận Mai đấy à? – Em bỗng nhiên khựng lại mím môi nhìn tôi.

– Ơ… Giận gì chứ…

– Mai ích kỉ lắm phải không? Không cho người con gái nào ở gần Phong hết?

– …

– Nếu Phong thật sự yêu Mai thì hãy thông cảm cho tính ích kỉ này của Mai nha! Mai thật sự rất khó chịu khi thấy Phong vui cười với người con gái khác!

– Nhưng Mai cũng không nhất thiết phải làm tình hình rối ren đến thế chứ… – Tôi bắt đầu mất bình tĩnh.

– Mai…

– Nếu Mai muốn, Phong có thể không nói chuyện với Lanna được mà, Mai đâu cần phải trở mặt với Lanna như thế chứ. Chuyện lúc nãy ở can – tin Phong khó xử lắm Mai có biết không, hả… – Tôi quát lớn.

– Hức… Mai xin lỗi. – Nước mắt chảy dài.

Lại một lần nữa tôi đã làm Mai khóc, chỉ vì một rắc rối nhỏ về Lan mà tôi đã quát thẳng vào mặt Mai không thương tiếc. Tôi làm thế là sai chăng, khi mà mọi sự bực tức tôi đều trúc hết lên người Hoàng Mai. Công bằng mà nói Mai không có lỗi gì trong đây cả, chỉ là do tôi từ đầu quá mềm lòng để rồi không thể rút chân ra được nữa. Tôi còn nhớ có một câu như thế này, cuộc sống vốn đã không công bằng, hãy học cách chấp nhận nó. Đúng… tôi đã chấp nhận nó rồi, cớ sao lại phải đùng đẩy trách nhiệm nữa chứ… Mai bây giờ đã là bạn gái của tôi rồi, vậy tại sao tôi lại còn tư tưởng đến Lan làm gì nữa… Như thế thì tôi đã sai rồi… sai thật rồi…

– Phong xin lỗi, Mai đừng khóc nữa mà… – Tôi nhẹ nhàng đưa tay quệt đi hàng nước mắt trên mặt em.

– Phải, Mai có lỗi… Nhưng Phong có thể từ từ mà nói với Mai được mà, đâu cần phải hét lớn đến thế chứ, Mai… sợ… lắm, hức… – Em mím môi khóc tức tửi.

“ – Lần sau Phong đừng hét lớn với Mai nữa nha, Mai sợ lắm. ”

“ – Ừ biết rồi mà, cho Phong xin lỗi, chỉ tại Phong nóng tính quá… ”

Mai nói rất đúng, lúc ở khu vui chơi, tôi đã hứa sẽ không bao giờ hét lớn trước mặt em nữa, thế nhưng giờ đây tôi đã phản bội lại lời hứa của mình, phản bội một cách vô tâm, không cảm xúc…

– Xin lỗi… Vì tất cả… – Tôi bối rối ôm em vào lòng.

Trong một góc khuất của khuôn viên trường LTT, có một cô gái đang khóc thút thít trong lòng người con trai khi mà cậu ta đã mất bình tĩnh quát mắng cô gái đó rất thậm tệ. Thực sự cô gái ấy rất mong manh, yếu đuối cần một người bảo vệ nhưng những gì cậu ta làm được cho cô ấy chỉ là nỗi buồn và nước mắt.

– Phong biết rồi, từ nay Phong sẽ làm những gì Mai muốn được chứ? – Tôi âu yếm, khẽ nơi lỏng vòng tay.

– Vậy đừng quát lớn trước mặt Mai nữa nha… – Vẫn sùi sụt.

– Ừ, lần này hứa 100 phần công lực luôn!

– Phong lúc nào cũng thế? – Em phụng phịu quay mặt đi.

– Không! Lần này là chắc cú luôn, thật!

– Để xem sao đã, lên lớp thôi chồng ngốc… – Em lại cười tươi mà nắm tay tôi vào lớp.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155