Đời học sinh - Quyển 1

Phần 11
Phần 11

Nhật ký ngày… tháng… năm…

Hôm nay tên đáng ghét đó làm mình giận đến phát khóc, nhưng không hiểu sao mình lại dễ dàng tha thứ cho hắn đến vậy. Quả thực, nếu như không có hắn, mình có lẽ đã gục ngã trên sân thượng mất rồi. Ở cạnh hắn mình cảm thấy rất an toàn, rất ấm áp nhưng quan trọng nhất hắn… chính là người đầu tiên làm mình biết đến nụ cười vui vẻ là như thế nào. Giờ đây, mình cảm thấy tên đáng ghét đó không còn đáng ghét nữa rồi…

Trang Nguyễn Ngọc Phương…

Sáng hôm sau ở trường, vừa để xe vào bãi đã gặp ngay em Mai cũng đang đi đến lớp, em nó thấy tôi mỉm cười thật tươi rồi chạy đến hỏi han rối rít:

– Phong đã khỏe chưa? Hôm qua làm Mai lo quá!

– Hề… Không sao, con nhà võ mà.

– Ừa… xin lỗi nha, hôm qua bận qua không đến thăm Phong được.

– Hì Phong bệnh nhẹ mà, để Mai đến thăm thì làm phiền quá.

– Vậy đâu được, để bửa nào Mai đền bù ha?

– Ừ thì… sao cũng được.

– Vậy mình lên lớp thôi.

Nói rồi Mai cùng tôi đi tung tăng dọc hành lang trước sự sững sốt của mấy đứa trong trường. Cả trường bắt đầu nhốn nháo lên thấy rõ, tôi lại được dịp trổ tài nghe lén:

– Ê kìa tụi bây, thằng này hôm qua đi với em Lanna đó.

– Hôm nay lại đi với em Mai nữa kìa, bắt cá hai tay đó.

– Ờ phải ha, thằng nay sở khanh dữ.

Lần này máu nóng đã dồn đến đầu, tôi định vào tẩng mấy thằng đó một trận cho bỏ ghét nhưng bị Hoàng Mai ngăn lại, may cho cái bọn nhốn nháo đó!

Khi gần đến cửa lớp nhỏ bất giác quay lại nhìn vào mắt tôi bối rối hỏi:

– Vậy… Phong có bạn gái chưa?

Tôi thoáng ngạc nhiên vì câu hỏi của nhỏ, ai đời lại đi hỏi người khác có bạn gái chưa, định mở miệng trêu em nó mấy câu nhưng thấy vẻ mặt bối rối đến tội của em nó nên đành trả lời thật.

– Ờ… thì chưa! Đang ế!

– Hì… cảm ơn Phong nha!

Vừa nói xong nhỏ chồm lên hôn nhẹ vào má tôi rồi chạy thẳng vào lớp để lại tôi ngẩng tò te chả hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Một hồi định thần lại tôi mới mơ màng nhận ra nhỏ vừa hôn tôi, cái cảm giác lâng lâng vẫn còn đọng lại trên má làm tôi cứ cười hềnh hệch như thằng thấm thuốc. Nhưng mà tôi lại thắc mắc một điều, sao nhỏ lại cảm ơn tôi nhỉ, lại còn hôn tôi nữa, đó có phải là lời tỏ tình không? Chà cứ mỗi lần suy nghĩ đến vấn đề này là tôi lại nhức đầu.

Thay kệ vào lớp đã…

Đi ngang chỗ em Mai thấy em nó nhìn tôi cười xinh như hoa làm tôi nhớ lại vụ hồi nãy mà mặt đỏ như gất, chỉ dám gật đầu cười trừ rồi lủi thẳng về chỗ ngồi.

Vừa cất cặp vào trong hộc tủ đã thấy nhỏ Phương kế bên lúi cúi chép bài như máy.

“Ui chà! Hôm nay có bài vở gì đâu mà nhỏ chép như điện vậy cà! ” – Tôi tò mò nhìn sang nhỏ.

Bất ngờ nhỏ ngước mặt lên, thấy tôi nhỏ giật mình làm rơi luôn cuốn tập xuống đất.

“Ác! Chẳng phải cuốn tập của mình bị mất đó sao? Nhỏ luống cuống nhặt cuốn tập lên rồi bỏ luôn vô cặp, mặt cuối gầm. ”

– Nè, có phải Phương đang giữ cuốn tập của Phong không?

Gật.

– Đưa cho Phong nào!

Nhỏ không nói gì tay ôm khư khư cái cặp.

– Phong bảo đưa cho Phong!

– … – Nhỏ vẫn ôm cái cặp.

– Đưa đây… – Tôi mất bình tĩnh quát lên.

Nhỏ giật thót mình rồi từ từ mở cặp ra, rung rẩy đưa hết tập cho tôi. Cầm chồng tập trong tay, tôi sững sốt khi thấy toàn bộ số tập bị mất của tôi đều ở trong cặp nhỏ, cố gắng bình tĩnh tôi hỏi:

– Lấy tập Phong làm gì?

Nhỏ lắc đầu tay rung rung ôm chiếc cặp như phao cứu sinh. Đến đây tôi đã mất bình tĩnh sạt vào mặt nhỏ một chập như vũ bão.

– Thiệt là… chã biết nói làm sao với cô nữa đây, cô có biết là tôi chưa chép bài hay không, giỡn thì đừng có giỡn quá như thế, học chứ có phải đùa đâu… mệt thật… hừ…

Nhỏ vẫn cuối gầm mặt, mím môi vai bắt đầu rung rung.

Thấy nhỏ thế tôi cũng chả muốn làm lớn chuyện làm gì nên bèn hạ giọng:

– Lúc nãy loay hoay không biết vẽ vời gì trong cuốn tập tôi nữa đây, chắc là vẽ bậy chứ gì… ơ… cái… hả… ả… ả…

Cuốn tập trong tay tôi lúc này đầy ấp chữ… không phải vẽ bậy gì hết mà là nội dung của bài học tôi bỏ lở hôm qua, những chữ viết thanh mảnh này không ai khác chính là chữ của nhỏ Phương.

“Thì ra nhỏ chép bài giúp mình! ”

Lúc này trong tôi nổi lên một cảm giác tội lỗi, áy náy vô cùng. Tôi bối rối nhìn sang nhỏ vẫn đang cúi mặt xuống đất, bây giờ tôi mới để ý thấy sắc mặt phờ phạc, mệt mỏi của nhỏ, có lẽ nhỏ đã thức suốt đêm chép bài cho tôi.

Thể rồi hít một hơi thật dài để giảm bớt cảm giác ứ nghẹn nơi cổ họng, tôi nhẹ nhàng hỏi nhỏ:

– Phương chép bài cho Phong à?

Gật.

– Thức suôt đêm?

Gật.

– Híc… Khờ quá, Phong có bảo Phương chép giúp đâu mà Phương phải tự hành hạ mình chứ?

Đến đấy nhỏ không trả lời nữa, vai bắt đầu rung rung, khuôn mặt đã ướt đẫm nước mắt.

Biết mình lỡ miệng tôi vội chữa lửa ngay:

– Hơ… Phong xin lỗi, Phong không cố ý nói thế đâu… đừng khóc mà… – vừa nói tôi vừa lấy tay gạt đi hàng nước mắt của nhỏ.

Chẳng những không hiệu quả mà còn làm nhỏ khóc bạo hơn. Giờ đây tôi đang đứng trước nguy cơ bị bàn dân thiên hạ phát hiện, thế nào cũng bị tụi nó nói là ăn hiếp nhỏ Phương cho coi. Suy đi nghĩ lại một hồi, tôi cũng nghĩ ra một kế sách mà tôi cho là phù hợp với nhỏ Phương nhất, đó là chính là…

– Ớ… ờ… Phương à… Phong biết lỗi ùi… – Vừa nói tôi vừa lấy tay làm mặt xấu.

Vâng… Cách của tôi chính là dùng kiểu dỗ con nít khóc để áp dụng cho nhỏ Phương, hợp lý quá xá con cá cảnh rồi.

– Phương ui, Phương à… Phương không tha lỗi cho Phong là Phong ăn vạ ở đây luôn đó… – Tôi giả bộ nằm xuống vật vã trên bàn.

Thấy nhỏ dần nín khóc tôi chơi tới luôn:

– Phương hông nín khóc là Phong khóc theo lun đó… xem nè hu… hu… hu – Tôi đưa tay lên mắt dụi dụi như khóc.

Lát sau thấy nhỏ nín khóc hẳn, miệng chúm chím cười là tôi biết mình thành công rồi, thế nên tôi nghiêm giọng chốt đáp án:

– Vậy… Phong biết lỗi rồi đừng giận Phong nữa nha!

Khẽ gật.

Phù… – Tôi thở phào nhẹ nhõm mà vuốt mồ hôi trên trán.

Công nhận dùng cách dỗ con nít cũng hiệu nghiệm nữa, đúng là tôi phục nhỏ Ngọc Phương này sát đất luôn.

Cầm chồng tập trên tay tôi nhẹ giọng hỏi:

– Phương đã ăn sáng chưa?

Lắc đầu ôm bụng.

Lấy trong cặp ổ bánh mì mới mua lúc sáng, định vào lớp để ăn dần mà tôi tặc lưỡi:

– “Thôi kệ rán nhịn một bữa, nhỏ vì mình mà chưa ăn sáng nên để cho nhỏ ăn vậy, mình là con trai mà, kẻo lát đói nhỏ khóc hu hu nữa thì khổ thân mình”

Nhìn ổ bánh mì tôi đưa, nhỏ tròn mắt ngạc nhiên:

– Hề… Thì Phương bảo chưa ăn mà, cái này cho Phương đó, coi như món quà xin lỗi của Phong vậy!

Nhỏ khẽ cười rôi cầm ổ bánh mì trong tay ăn ngon lành, thỉnh thoảng lại còn nheo mắt, nhăn mặt vì cắn trúng ớt nữa chứ, nhìn đáng yêu vô cùng, biết thế tôi bảo chỗ bán bánh mì dầm thêm mấy trái ớt nữa xem sao? Không khéo nhỏ lại vừa ăn vừa khóc thì khốn!

Thật ra theo con mắt khách quan của tôi mà đánh giá thì nhỏ Phương này phải học cấp 1 mới đúng, tính tình gì như trẻ con, lại cộng thêm khoảng mít ướt nữa cho học mẫu giáo còn được.

Chợt:

– … ọc… ọc… ọc! – Tiếng bụng đói phản chủ réo lên.

Do ăn sáng quen rồi giờ tự nhiên bỏ bữa nên bụng nó đả đảo kịch liệt làm tôi ngượng muốn độn thổ.

Còn đang thầm rủa cái bụng trời đánh thì bất chợt, một bàn tay nhỏ nhắn xinh xinh nhẹ nhàng chìa nửa ổ bánh mì trước mặt tôi. Là Ngọc Phương, nhỏ nhìn tôi miệng nở nụ cười quá ư là dễ thương làm tim tôi thí đều muốn bắn ra khỏi lồng ngực.

Cầm nửa ổ bánh mì trong tay mà tôi muốn ứ nước mắt, cứ như là đang giữa sa mạc gặp được hồ nước vậy.

Nhìn nhỏ khẽ cười tôi nghĩ thầm:

– “Chậc… Nhỏ Phương kể ra cũng tốt, đánh giá nhỏ học mẫu giáo là sai rồi, cấp 2 mới đúng, mỗi tội mít ướt nên cho nhỏ học lớp 6 là vừa” – Công nhận về cái khoảng nghĩ nhảm là tôi vô đối.

Hai tiết cô chủ nhiệm trôi qua thành công mĩ mãn khi tôi xung phong dịch luôn nguyên phần Reading của bài Tiếng anh làm tụi con gái trong lớp cứ trố mắt lên ngưỡng mộ, tôi thì được dịp phởn ra mặt.

– Thằng này coi vậy mà học tiếng anh cũng siêu ghê ta! – Thằng Toàn vỗ vai tôi tấm tắc.

– Hê sư phụ, nhớ bày cho em môn tiếng anh nha. Gì chứ môn này em ẹ lắm! – Khanh khờ nhe.

Răng.

– Chú cứ yên tâm, sau này có khó khăn gì để Phong đây giúp một tay!

Tôi cứ ba hoa mà sau này nghĩ lại mới thấy mình dại miệng, kể từ bữa đó trở đi, hễ có môn anh văn là nó với mấy đứa khác cứ nhè đầu tôi ra hỏi bài làm tôi trả lời muốn xái cả quai hàm.

– Ớ… ờ… oáp… ằm… – tôi ngáp dài ngao ngán nằm dài ường trên bàn.

Nhỏ Phương vừa ra chơi đã chạy tót ra ngoài mất hút, Khỏi nói tôi cũng biết con mọt sách đó đi đâu rồi, bỏ lại mình tôi ngồi trong lớp yểu xiều như cọng bún thiêu.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155