Đời học sinh - Quyển 1

Phần 89
Phần 89

Hít một hơi thật sâu, nhỏ nhìn bao quát xung quanh một lượt rồi nghiêm giọng:

– Được mọi người tín nhiệm làm lớp trưởng, mình luôn muốn các thành viên trong lớp đoàn kết và hòa đồng với nhau. Mấy tuần qua mình rất vui khi thấy các bạn đều có mặt rất đông đủ trong các buổi tập dợt của lớp, chắc chắn mình sẽ thông báo với cô chủ nhiệm để các bạn được khen thưởng, nhưng… – Bỗng nhỏ trừng mắt nhìn Tiên vượn làm nhỏ giật nảy – Mình cũng sẽ phạt nặng những ai cố ý gây rối, làm mất đoàn kết giữa các thành viên trong lớp. Chỉ còn vài ngày nữa là buổi lễ sẽ chính thức diễn ra rồi, thế nên kể từ ngày mai, các bạn nào không ở trong nhóm biểu diễn thì không cần tới nữa.

– Tại sao chứ? – Một nhỏ thắc mắc.

– Những ngày còn lại là thời gian để những bạn phụ trách tiết mục của lớp tập dợt lại lần cuối nên rất cần sự tập trung, hơn nữa lớp mình cứ kéo đông ngùn ngụt vào nhà Lanna hoài không thấy ngại sao?

Lam Ngọc vừa dứt lời, cả lớp lại nhao nhao lên bàn tán xôn xao như cái chợ, phản đối có, tán thành có có nhưng chung quy lại thì đa số là tán thành, nên:

– Mình thấy lớp trưởng nói có lí đấy, chúng mình đã làm phiền nhà bạn Lanna nhiều rồi – Một nhỏ đứng ra nói.

– Ừ phải rồi, để cho mấy bạn ấy tự luyện lần cuối đi.

– Phải đó…

Bla… bla… bla.

Một loạt các ý kiến đồng tình với phán quyết của nhỏ lớp trưởng làm tôi nhẹ cả nguồi, cơn giận cũng nguôi lúc nào không hay.

– Được rồi các bạn, dù gì cũng sắp đến giờ về rồi, hôm nay chúng ta về sớm chuẩn bị tinh thần cho buổi lễ sắp tới nhé.

– Ừ được rồi, bye nhá!

– Tập tốt nhe!

– Bye!

Cả lớp vẫy tay bọn tôi rồi dẫn xe ra về không một chút do dự, quả thật càng ngày tôi càng phục khả năng giao tiếp của nhỏ, không hổ danh là lớp trưởng đứng đầu lớp, luôn giải quyết ổn thỏa mọi công việc.

– Cảm ơn lớp trưởng nhé! – Tôi nhìn nhỏ cảm thán.

– Không có gì, nhưng ông từ nay về sau cũng phải biết kiềm chế lại đấy!

– À… ừ, tui biết rồi!

– Vậy tụi mình cũng về luôn nhé Lanna!

– Ừ, mấy bạn về cẩn thận nhé, mai nhớ đến sớm để tập đấy! – Nàng mỉm cười vẫy tay!

– Ừ, bye!

Cầm tay Mai đi dạo ở công viên gần nhà, chẳng biết sao tôi cảm thấy tâm trạng mình nặng nề lạ lùng, suốt buổi tôi chỉ nghĩ đến Lan mà tự trách mình quá nóng tính trong tình huống đó, như thế thì chả khác gì tự nhận mình có tình ý với Lan, cơ mà con nhỏ Tiên nó khích tôi trước mà mọi chuyện cũng tại con nhỏ hỗn xược đó mà ra cả.

Sau khi đã đổ hết tội lỗi cho nhỏ Tiên, tôi mới quay sang Hoàng Mai, em ấy vẫn líu ríu đi bên cạnh tôi, dường như tưởng tôi vẫn còn bực tức nên không dám nói chuyện.

Tiến lên trước một đoạn, tôi quay người đối diện với em rồi mỉm cười thật rạn rỡ:

– Nè, làm gì mà buốn thế?

– Tưởng anh còn bực chuyện lúc nãy nên em không dám mở lời! – Mai bối rối.

– Ây dà, anh hào phóng rộng lượng lắm, không chấp mấy chuyện cỏn con đó đâu!

– Um… – Em vẫn thở dài, không nói một lời nào.

– Ơ, sao thế? Lại có việc gì nữa à?

– Lúc nãy anh cãi nhau với nhỏ Tiên, em định ra ngăn nhưng Lanna đã mở miệng trước rồi, em cảm thấy mình vô dụng quá!

– Y không đâu! Lúc nãy em mà vào nữa thì anh còn lo hơn thêm đấy, thế nào nhỏ Tiên cũng kiếm cớ nói móc cho coi!

– Thế nếu anh lỡ can dự vào rồi bị nhỏ Tiên kiếm chuyện thì sao? – Em tròn xoe mắt.

– Thì thịt nhỏ luôn chứ sao, bỏ tật dám chọc giận bạn gái anh!

– Ui, nhỏ cũng là con gái mà!

– Anh chả xem nhỏ là con gái gì cả! Cứ suốt ngày kiếm chuyện với anh thôi, em cũng cẩn thận đấy, đừng có tiếp xúc nhiều với nhỏ đó!

– Hi… – Em nhìn tôi cười tươi, ửng hồng đôi gò má.

– Hử, mặt anh bị dính gì á?

– Hông có! – Em cười chúm chím.

– Hông có sao cười?

– Chụt… em vui vì anh cũng quan tâm đến em đó! – Hoàng Mai bỗng nhón chân đặt vào má tôi một nụ hôn phớt.

– Ớ… – Tôi sững người.

– Hi, có người bị hớp hồn!

– Thì… tuyệt chiêu lợi hại thế, sao chịu nổi!

– Yếu quá đi à! – Em chun mũi nũng nịu.

– Thì từ từ, yếu yếu chứ sau này mạnh lên mấy hồi! – Tôi chống chế yêu ớt.

– Mà nè… – Em bỗng nhiên trầm giọng.

– Ơ, gì nữa?

– Ngày mai anh sẽ đi tập một mình với Lanna đó!

– Rồi sao?

– Em sợ…

– Sợ gì…

– Um… – Em vẫn ấp úng không nói.

– Không sao, nói đi mà…

– Em sợ cái gọi là… phim giả tình thật Phong à…

Trái tim tôi bỗng nhói lên như bị ai bóp nghẹn, cảm giác bối rối lại dâng trào lên khó chịu vô cùng. Vậy là em vẫn còn nghi ngờ mới quan hệ giữa tôi và Lan hay sao? Tôi đã thôi không còn dạy Lan học võ rồi mà, dạo này lại ít nói chuyện với Lan nữa, sao em vẫn còn nghi hoặc chứ! Không lẽ em đều biết những lần tôi thơ thơ thẫn thẫn là đang suy nghĩ về Lan hay sao chứ! Chắc là không đâu, làm sao em lại có khả năng đọc suy nghĩ của người khác được. Dù nghĩ tới Lan những bạn gái của tôi bây giờ là em mà…

– Không đâu, chuyện đó không bao giờ xảy ra đâu! – Tôi kéo em sít lại gần mình.

– Ừ, có lẽ em hơi lo rồi, anh Phong yêu em lắm mà, phải hông?

– À ừ, phải mà… – Em cười rạn ngời làm tôi bối rối.

– Um… em tin anh đấy! – Mai khẽ mỉm cười rồi nhẹ nhàng tựa đầu vào vai tôi.

Thế là kể từ ngày mai, tôi sẽ tự thân đến nhà Lan để tập dợt văn nghệ và không có Hoàng Mai bên cạnh, điều này tôi không biết là nên vui hay nên buồn đây, chỉ biết rằng ai trong số bọn họ đau thì tôi cũng chẳng vui vẻ gì. Âu thì cứ làm như thằng Toàn đã nói, tùy cơ ứng biến vậy…

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155