Đời học sinh - Quyển 1

Phần 100
Phần 100

Đang suy nghĩ bâng quơ thì bỗng nhiên một bàn tay mạnh mẽ kéo tôi đi sền sệt ra góc cánh gà nhẹ nhàng… mắng mỏ.

– Này, còn ở đây phè phởn nữa sao?

– Ơ, Ngọc đấy hả? Sao lại mắng tôi!

– Hoàng Mai nhà ông đang lủi thủi một mình trong lớp kia kìa!

– Ơ, sao lại thế?

– Chả biết, sau khi xem xong tiết mục thì bỏ đi luôn đấy!

– Giờ làm gì đây?

– Còn phải hỏi nữa sao, lượn vào trong đó luôn và ngay! – Nhỏ nói như ra lệnh.

Khẽ bước vào phòng học yên ắng, hình ảnh Mai hiện ra trước mắt tôi bây giờ là một cô gái thẫn thờ, sầu muộn đang ngồi trên chiếc bàn quen thuộc thường ngày em vẫn ngồi học, hai tay đang líu ríu bám lấy nhau, đôi mắt ưu buồn như có thể vỡ òa bất cứ lúc nào.

Tiến đến bên em một cách nhẹ nhàng, thận trọng, tôi dịu dàng đặt tay lên vai em rồi thì thầm thật nhỏ: “Có chuyện gì vậy Mai? ”

Cảm thấy được sự có mặt của tôi, em vội vùn dậy chạy đi nhưng tôi đã kịp nắm tay em lại.

– Mai, em sao vậy! Sao lại chay đi! – Tôi lo lắng.

– Hức… – Em vẫn không nói gì, hai vai run run như đang khóc.

– Lại chuyện gì vậy, nói cho anh biết đi!

– Hông có gì… hức… – Em kìm nén nước mắt.

– Vì Lanna đúng không, có phải em giận về chuyện song ca lúc nãy!

– Hông phải…

– Thì tại sao chứ, nói rõ xem nào! – Tôi bắt đầu mất bình tĩnh.

Thế nhưng em vẫn không nói gì, chỉ lẳng lặng ngồi một chỗ mà gục đầu xuống bàn khóc sướt mướt. Tôi thì ghét nhất là con gái khóc dai mà hỏi chẳng chịu trả lời thế nên không thể làm chủ được cảm xúc, tôi quát lớn:

– Ờ, cứ ngồi đó mà khóc đi! Đồ mít ướt!

– Anh đứng lại đó… – Hoàng Mai bỗng đứng phắt dậy dỗi hờn nhìn tôi.

– Sao, chịu nói rồi à! – Tôi vẫn còn bực trả lời lạnh lùng.

– Anh có bao giờ nghĩ đến cảm nhận của em chưa?

– Cảm nhận thế nào?

– Chiếc áo kỉ vật của mẹ anh để lại, có bao giờ anh cho em đụng đến một lần không?

– Ơ anh…

– Không chứ gì, vậy mà hôm nay Lanna đã mặc nó, thậm chí còn mặc nó để biểu diễn nữa, anh có biết là em đau lắm không, anh có nghĩ đến cảm nhận của em không… chát… – Như không thể kìm nén nổi nữa, em tức tối vung bợp tay chát chúa vào mặt tôi.

Phải, Hoàng Mai nói đúng! Từ trước giờ tôi chưa cho em được đụng vào bộ áo đó một lần nào cả, thế mà giờ đây Lan lại điềm nhiên mặc nó biểu diễn trước hàng ngàn khán giả bao gồm cả em, điều đó đối với em chẳng phải là bất công lắm sao, đã thế trước đó tôi lại đinh ninh rằng chỉ có Lan với xưng đáng mặc nó, như thế thì tôi đã quá ích kỉ rồi, chỉ nghĩ đến lợi ích bản thân mà quên đi người con gái lúc nào cũng hết mực thương yêu tôi như Mai hay sao?

– X… xin lỗi, em không cố ý! – Em mếu máo đưa tay xoa lên mặt tôi.

– Không sao hết, đáng đánh mà! Anh ích kỉ lắm phải không? – Tôi nắm lấy tay em gượng cười.

– Hức… – Em ôm chằm lấy tôi bật khóc thành tiếng – Em không thể nào giận anh lâu được, anh xấu lắm!

– Ừ, anh là người xấu! Từ nay anh sẽ không thế nữa, tin anhđi!

Em vẫn khóc, ôm tôi thật chặt mà khóc, tôi cảm thấy mình thật tội lỗi, thế nên tôi đã tự hứa với lòng mình từ nay về sau phải thật dứt khoát kìm chế bản thân lại, không được để Hoàng Mai phải bận tâm một lần nào nữa.

Một lúc sau, khi nàng đã bình tĩnh lại, đôi vai đã hết run vì khóc thì tôi mới nhẹ nhàng nơi lỏng vòng tay mà buông em ra, thì thầm với em thật khẽ:

– Sao, đã hết giận anh chưa?

– Hứ, nhìn mặt em bộ còn giận sao? – Em nguýt dài quay mặt đi.

– Được rồi, bé Mai theo anh ra ngoài ăn mừng với mọi người nào!

– Chỉ được cái dẻo mồm! – Em nhăn mũi nhưng vẫn choàng lấy tay tôi.

Ra tới nơi thì thấy cả lớp đã có mặt đông đủ hết rồi, khỏi phải nói, vừa thấy bọn tôi đi ra thì bọn nó đã là ó rùm ben cả lên:

– Ố, sư phụ sư mẫu ra rồi! Lạy cụ phù hộ! – Toàn phởn trêu đểu.

– Làm gì tụ tập đông đủ thế này, không ở ngoài kia mà xem nốt chương trình đi chứ? – Tôi trố mắt thản thốt.

– Hời, thì tụi trong lớp thấy nhóm mình biểu diễn hay quá nên vào đây ăn mừng đấy, tôi cản mà chả được! – Lam Ngọc lắc đầu.

– Lúc nãy tụi ông biểu diễn hay ghê, cứ như thật ấy! Làm mấy người trong ban giám khảo cứ ngẫng người ra mà trầm trồ… bla… bla… bla.

Cứ liên tiếp nhưng lời khen như thế càng làm tôi phải nắm chặt lấy tay Hoàng Mai hơn để em có thể an tâm mà một lòng tin tưởng tôi, như cảm nhận được cái siết tay đầy lòng tin đó, em quay sang tôi cười hiền ngụ ý rằng: ”Em không sao đâu! ”

Chỉ những lúc như thế tôi mới thấy em dễ thương làm sao, khác hẳn với một Hoàng Mai lúc nào cũng đố kị, ghen tuông. Nhưng sự đố kị ghen tuông đó âu cũng xuất phát từ tình yêu dành cho tôi mà thôi, vì nếu em không yêu tôi thì tôi có đi với người con gái khác em cũng chẳng để ý làm gì cho tốn công, thôi thì cứ chấp nhận đó là một tính cách đặc biệt của em vậy, người ta thường nói “khi thương trái ấu cũng tròn, khi ghét trái bồ hòn nó cũng méo” mà.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155