Đời học sinh - Quyển 1

Phần 38
Phần 38

Khi mà bọn nó đã du hí lên điểm hẹn trước rồi, chỉ còn tôi với Hoàng Mai ở lại trong ngõ hẽm vắng người. Đột nhiên tôi cảm thấy lưng mình như ướt đẫm mồ hôi khi mà Hoàng Mai nhẹ nhàng nắm lấy tay rồi dựa sát vào tôi. Phải rồi, giờ này tôi đâu còn là bạn bình thường của em nữa, đã thắng tiến lên một vị trí khác rồi mà, bây giờ tôi là bạn trai của em đấy chứ…

– Mình đi được chưa Phong… – Em thỏ thẻ.

– Ừ thì đi… – Tôi giật mình, líu ríu dẫn chiếc xe ra ngoài ngõ.

– Phong đi đâu thế? – Em tròn mắt.

– Thì… đi đến quán Q! – Tôi lắp bắp.

– Không chở Mai sao? – Em khẽ cười.

– Ừ nhỉ… Tí quên… hề hề! – Tôi cười cầu tài dẫn xe về phía Mai.

– Phong đi đâu vậy… – Em nghiêng mái đầu mỉm cười.

– Thì đến quán Q…

– Không mua bánh kem sao? – Em lại gài tôi.

– Ờ hén, quên… – Tôi gãi đầu.

Ực… chưa gì em đã gài hàng nhẹ tôi 2 lần rồi, lúc bình thường tiếp xúc với em thì tôi chẳng sao, nhưng giờ đây, với một “cương vị” khác thì tôi hoàn toàn bị lép vế trước những câu nói tưởng chừng như bình thường của em. Vì sao, vì sao, vì sao… Bản lĩnh lúc đánh nhau đâu hết rồi…

– À, quà tặng của Mai nè… – Tôi đưa chiếc lắc tay với móc gắn điện thoại cho em.

– Ơ, Phong cái này là gì vậy… – Em tròn mắt.

Thôi chết tôi rồi… Chiếc lắc tay và móc gắn chìa khóa hình ngồi sao tuyệt mỹ hôm nào giờ đã gãy gọng, méo xẹo, vỡ vụn như đống bùi nhùi vậy. Chắc có lẽ do chắn động từ vụ đánh nhau lúc nãy đây mà. Tiêu, giờ mua quà trước mặt Mai thì còn gì là bất ngờ nữa, chưa kể em sẽ buồn như thế nào nếu không được tôi tặng quà đây, thôi xong rồi, tiến thoái lưỡng nan…

– Xin lỗi Mai, đây là những món đồ Phong định làm tặng Mai, nhưng do trận đánh lúc nãy… – Tôi buồn thiu.

– Không sao đâu… – Mai khẽ cười.

– Đâu có được, quà tặng… chụt…

Chưa kịp nói tròn câu, em đã nhẹ nhàng nhón chân, đặt vào má tôi một nụ hôn thật ngọt ngào.

– Mai không cần quà gì hết đâu, Phong đã là món quà quý giá nhất đối với Mai rồi! – Em âu yếm nhìn tôi, hai gò má ửng hồng.

– … – Bị bất ngờ về nụ hôn đó, tôi cứng họng không nói được lời nào.

– Hi…

– Cười… cười gì… – Tôi lắp bắp.

– Có người bị hớp hồn…

– Ớ… – Lại cứng họng.

– Thôi… Đi mua bánh kem đi, kẻo trễ… – Em nhẹ nhàng nhấn vào trán tôi như gọi hồn về.

– Chờ tí… – Tôi khựng lại nhìn một vòng xung quanh.

– Chuyện gì vậy… – Em tròn mắt.

– Để xem còn quên gì không?

– Ngốc… Đem theo Mai được rồi! – Em nắm lấy tay tôi, cùng đi đến chiếc xe đạp cam đen đầy kỷ niệm…

7H30 ngày 29/8.

Khi về đêm, phố thị dần chuyển mình thành một thành phố khác, những hình ảnh nhộn nhịp, tấp nập người và xe ban sáng không còn nữa mà thay vào đó là những ánh đèn màu rực rỡ soi sáng những con đường rộng lớn giờ này đã ít người qua lại. Trong thời tiết se lạnh của mùa thu, hình ảnh đó trở nên thơ mộng, trữ tình hơn bao giờ hết, vì thế nó thu hút rất nhiều cặp tình nhân dẫn nhau cùng đi dạo trên những con đường dài bất tận. Trên con đường ấy, cũng đang có một đôi trai gái chở nhau trên chiếc xe đạp đơn sơ nhưng đầy kỷ niệm, cô gái ngồi sau tỏ ra rất hạnh phúc, thỉnh thoảng cô ấy lại hát, một bài hát rất thân quen, ắc hẳn khi nghe đến tên ai cũng sẽ nhận ra…

– Phong à, hôm nay Mai vui lắm đó…

– Sao vui? Kể nghe với?

– Biết rùi con hỏi! – Em khẽ đập vào lưng tôi.

– Hôm nay Phong cũng vui lắm đó…

– Sao vui?

– Sắp được ăn sinh nhật…

– Hứ, chỉ biết ăn! – Em véo nhẹ vào hông tôi nhưng của đủ để tôi lạc tay lái, mém đâm vào cột điện, làm Hoàng Mai được một phen thử tim.

– Au… da, tý chết rồi… Phong chưa nói xong mà. – Tôi suýt xoa hông.

– Phong vừa nói mà… – Em giận dỗi.

– Thì… sắp được ăn sinh nhật…

– Đấy…

– … với bạn gái của mình!

– …

Một khoảng lặng xuất hiện giữa hai đứa, Hoàng Mai đột nhiên không nói một lời nào cả. Không lẽ nhưng lời trêu ghẹo đó của tôi lại làm Hoàng Mai buồn sao, bình thường tôi vẫn hay trêu những câu đại loại thế mà có thấy em giận đâu chứ, con gái khó hiểu quá…

Vừa định mở lời xin lỗi thì bất ngờ, từ đằng sau em nhẹ nhàng ôm lấy tôi, một cái ôm thật ấm áp, thật êm dịu. Tôi như hóa đá bởi cái ôm ấy, nhịp tim tôi không còn đập được bình thường nữa, Hoàng Mai là thế, em luôn làm tôi bất ngờ vì những cử chỉ táo bạo của mình, nếu tôi có tiền sử bệnh tim thì chắc sẽ không còn sống đến ngày hôm nay rồi…

– Ghét Phong lắm… Lúc nào cũng trêu được!

– À… ừ Phong xin lỗi, sau này không làm thế nữa…

– Nhưng Mai vui lắm…

– Vui…

– Um… Được người con trai mình thích gọi mình là bạn gái ai mà không vui chứ… – Em thỏ thẻ.

– Thế à, ừ… thì Phong an tâm rồi… – Tôi bối rối vì tim tôi lúc này như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực vậy.

– … – Em không nói gì, vẫn vòng tay ôm tôi.

– À Mai nè… Bài lúc nãy Mai hát là gì vậy…

– Cry on my shoulder đó…

– À phải ha, hèn chi thấy quen… Hát cho Phong nghe đi…

– Lại vòi vĩnh… – Em cấu yêu vào hông tôi.

Thế rồi khẽ áp mặt vào lưng tôi, em lại cất giọng hát trong trẻo, xóa tan sự tĩnh lặng của cảnh vật xung quanh…

“If the hero never comes to you.

If you need someone you”re feeling blue.

If you”re away from love and you”re alone.

If you call your friends and nobody”s home.

You can run away but you can”t hide.

Through a storm and through a lonely night.

Then I show you there”s destiny.

The best things in life.

They”re free…

But if you wanna cry, cry on my shoulder.

If you need someone who cares for you.

If you”re feeling sad your heart gets colder.

Yes I show you what real love can do… ”

Thoáng chốc cũng đến địa điểm tổ chức sinh nhât, mấy đứa vừa thấy tôi và Hoàng Mai dẫn xe vào là hớn hỡ ra mặt.

– Trời ơi! Tới rồi, lạy cụ phù hộ! – Toàn phỡn pha trò.

Cơ mà mục tiêu của tụi nó đâu phải là tôi với Hoàng Mai đâu, mà là chiếc bánh kem Hoàng Mai đang cầm trên tay kia kìa, trông mặt đứa nào đứa nào đứa nấy như đạo tặc ấy, nhất là thằng Khanh khờ, nhìn gian vô cùng, làm tôi phải cất cái bánh kem chỗ khác để tránh “chuyện thị phi”.

– Ê, ê để bánh kem đó, dẹp chi mậy… – Khanh khờ ngóng mỏ.

– Để đó mày nhìn ghê quá, mất bánh lúc nào không hay…

– Làm như toàn là heo không bằng…

– Sự thật là thế mà mậy… – Toàn phỡn đập vai thằng Khanh ra vẻ thông cảm.

– Dẹp tụi mày đi, ỉ đông hiếp yếu… – Khanh khờ gạt phắng.

– Hì, mấy bạn từ từ đã, ăn xong bữa chính đã rồi tới bánh kem… – Hoàng Mai cười hiền.

– Ủa, có món chính luôn… – Và mắt Khanh khờ đã sáng trở lại.

– Ừ, mà do gấp quá nên mình chỉ mua kịp thức ăn nhanh thôi… Mấy bạn thông cảm… – Em thở dài.

– Hề hề, không sao… Đói thì nhà lá cũng như nhà tranh thôi… – Chỉ có Khanh khờ mới đối đáp chuẩn nhất trong tình huống này.

Thế là Hoàng Mai bày ra trên bàn đủ loại thức ăn nhanh mà tôi với em vừa mua lúc nãy, nào là gà rán, khoai tây chiên, ham bơ gơ, bánh hot dog, thịt xiên nướng đủ các loại luôn, nhìn linh đình chẳng kém gì một bàn tiệc đâu…

– Tuyệt… Ngon quá xá con cá… – Khanh khờ ngoạm một miếng lớn khúc gá rán tấm tắc.

– Ây chà, sinh nhật mà đãi đồ ăn nhanh cũng ngon phết… Sau này phải học hỏi mới được, hề hề… – Toàn phỡn gật gù.

– Nè, Toàn ăn miếng xúc xích này thử đi… – Nhỏ kiều ẹo điệu đà đưa cho thằng Toàn.

À, quên, phải nói qua một tí là bác Toàn nhà ta vừa mới nhập học đã có đối tượng theo đuổi rồi đấy, nhỏ không ai khác đó chính là Kiều ẹo, phải nói là nhỏ này mê như điếu đổ bác Toàn nhà mình, như các bạn biết đấy, thằng Toàn thì nó mong chờ một tiểu thư kiêu kì, lạnh lùng chứ đâu phải một con nhỏ điệu chạy nước như nhỏ Kiều đâu, và thế là xảy ra nghịch cảnh…

– Ờ… ờ, để tui tự lấy được rồi, hề hề… – Nó gãi đầu cười cầu tài.

– Thì cứ lầy đi mòa, người ta đã đưa cho rồi… – Nhỏ nũng nịu.

– Ừ, thì lấy…

Một lát sau…

– Toàn à, cho Toàn khúc gà rán nè…

– Ớ, tui đang ăn, thịt xiên… – Nó trố mặt.

– Thì cứ nhận đi mà… – Nhỏ lại tiếp tục điệp khúc “… đi mà”

– Mình không thích gà rán mấy! – Toàn phỡn méo mặt, từ chối khéo.

– Đây… Không ăn tui ăn cho… – Khanh khờ từ đâu chộp lấy khúc gà rán nhai nhồm nhèm.

Lúc đó mặt nhỏ Kiều trong tức tối vô cùng, chừng như muốn ăn thịt thằng Khanh tới nơi ý, nhưng nhỏ đâu biết thằng Toàn đang nhìn thằng Khanh với cặp mắt biết ơn nhường nào, cứ như vừa cứu mạng nó khỏi yêu quái không bằng…

Thế là suốt bữa ăn đó, thằng Toàn nhảy qua ngồi chung với thằng Khanh luôn… Tội con nhỏ Kiều cứ ngóng qua bên thằng Toàn mãi…

– Này… Lúc tôi chạy ra khỏi quán là bà chạy theo tôi luôn hở? – Tôi nghiêng người qua hỏi nhỏ Ngọc nhân lúc mọi người hăng say ăn uống.

– Không đâu, tôi thì cũng chạy đi tìm từng cửa hiệu giống như ông thôi, nhưng giữa đường đột nhiên thấy ông chạy bán sống bán chết va vào người ta nên, chạy theo xem sao…

– Vậy lúc tui vào hẻm là bà vừa vào luôn hả?

– Ừ… – Nhỏ thản nhiên.

– Vậy lúc tôi bị thằng Vũ hạ nhục thì bà cũng có mặt…

– Phải… Thấy hết…

– Sặc… Sao bà không ra cứu ngay lúc đó…

– Tôi mà ra cứu ngay lúc đó thì chằng phải cũng bị tên Vũ khống chế giống cậu vậy sao?

– Thế lúc tôi đánh với mấy tên đó sao bà không ra ngay luôn…

– Ừ thì cái đó tôi cũng tò mò chút…

– Tò mò gì?

– Để xem võ học của cậu đến đâu ấy mà!

– Sặc, bà mà ra trễ chút nữa tôi chết ngay tại chỗ đó rồi… – Tôi sững sốt.

– Thế nên bây giờ cậu vẫn sống nhăn răng đấy thôi… – Nhỏ bình thản.

– Èo, thì vậy… – Tôi chẳng biết nói gì hơn.

– Ông đánh cũng khá lắm đấy!

– Ờ bà cũng vậy thôi… Mà vai bà sao rồi, còn đau không, để tôi nắn lại cho…

– Không sao, đỡ rồi… Lo việc hiện tại đi…

Vừa định hỏi nhỏ Ngọc chuyện mùi nước hoa thì đám thằng Toàn lại giở trò quậy phá cắt ngang cuộc nói chuyện giữa tôi và nhỏ Ngọc… Nguyên nhân là do trên dĩa chỉ còn một khúc gá rán cuối cùng, thế là cuộc chiến giành thức ăn diễn ra giữa nhỏ Kiều ẹo và Khanh khờ, bên nào cũng muốn giành phần gà rán riêng cho mình, sẵn có hiềm khích từ vụ cướp đồ ăn lúc nãy nên cả hai cãi nhau tóe lửa…

– Ê, tui chạm vào trước… – Thằng Khanh khờ gằn giọng.

– Nhưng tui nói trước là của tôi. – Kiều ẹo chẳng kém.

– Của tui.

– Của tui.

– Của tui.

… Bặc…

Thật không may, trong lúc giành giật thế nào mà khúc gà rán ấy lại bay vút, văng thẳng vào mặt thằng Toàn đang ngồi nhăm nhi ngon lành cây thịt xiên kế bên, và thế là…

– Bớ… giết người, ahhhhh… – Toàn phỡn ôm mặt giãy đành đạch.

Không khí tiệc sinh nhật cứ thế diễn ra vui vẻ vô cùng, liên tục là những trò khĩ của thằng Toàn và thằng Khanh được bày ra… Những lúc như thế tôi lại lén nhìn sang bên Lan, nàng ấy đã cười trở lại, thậm chí là cười rất vui, có lẽ đối với em, tôi chỉ là tình cảm nhất thời thôi nhỉ, mất tôi em vẫn vui thế mà? Buồn thật…

– Phương… Sao không ăn đi… – Tôi mời mộc nhỏ Phương với một cương vị là “phó chủ xị” bữa tiệc.

Nhỏ cũng cấm lấy chiếc bánh ham bơ gơ, nhưng đáp lại tôi là một cái nhìn lạnh băng khiến tôi như hóa đá trước mặt nhỏ vậy, thế là thất bại hoàn toàn rồi, bao công sức của tôi…

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155