Con đường bá chủ - Quyển 18 - Tác giả Akay Hau

Phần 88
Phần 88

Không đến hai tháng sau, Lạc Nam và chúng nữ đã đến điểm hẹn.

Thu hồi Hồng Độn Chiến Thuyền, điều động Bỉ Ngạn Hoa xăm kín mặt mình và các nữ nhân, lúc này mới truyền âm gọi cho Tiêu Tài Thần Nhân đến đón.

“Cái này… đạo hữu thật sự đào hoa.” Tiêu Tài Thần Nhân trợn mắt há hốc mồm nhìn Lạc Nam dẫn theo cả đám nữ nhân, hơn nữa hầu hết còn là Siêu Thần cường giả.

Hắn xem như hiểu vì sao cái tên này chuyên tìm kiếm Thế Giới Bản Nguyên, hóa ra là để các thê tử sử dụng.

“Thế nào? Có quy định cấm dẫn theo nhiều người không?” Lạc Nam cười nói:

“Nếu như có, lễ hội này ta sẽ không tham gia.”

Hắn muốn chúng nữ mở mang tầm mắt, đích thân trải nghiệm mà không phải tránh mặt ở trong pháp bảo.

“Không sao cả.” Tiêu Tài Thần Nhân thoải mái phất tay:

“Chờ thêm một vị khách hàng thân thiết của ta, sau đó lại vào Tiêu Tài Bí Địa.”

“Ồ, đạo hữu lăn lộn ở hỗn độn nhiều năm, thế mà chỉ có hai khách hàng thân thiết thôi sao?” Lạc Nam vuốt cằm.

“Để trở thành khách hàng thân thiết của ta không dễ.” Tiêu Tài Thần Nhân cười hắc hắc:

“Vừa phải có tài lực, vừa phải có đạo đức như đạo hữu.”

“Vậy ta cũng khá hiếu kỳ, vị khách hàng kia sẽ là nhân vật như thế nào.” Lạc Nam nói.

“Không chừng đạo hữu sẽ ưa thích đó.” Tiêu Tài Thần Nhân ra vẻ bí hiểm.

GÁY GÁY…

Vài tiếng phượng minh vang vọng giữa bóng đêm.

Chỉ thấy một cổ Phượng Giá như sao băng đang bay đến.

Phượng giá trắng nõn như bạch ngọc đúc thành, nhỏ nhắn tinh xảo, được lôi kéo bởi hai tôn Hỗn Độn Thần Phượng, di chuyển trong hỗn độn với tốc độ rất nhanh.

Đột nhiên hai con Hỗn Độn Thần Phượng bỗng nhiên rùng mình, ánh mắt hiện lên vẻ sợ hãi nhìn về phía Phượng Nghi phía sau Lạc Nam…

Chúng nó liên tục đảo quanh, không dám bay đến gần…

“Chuyện gì thế nhỉ?” Tiêu Tài Thần Nhân giật mình.

Lạc Nam và chúng nữ nhìn nhau mỉm cười, Phượng Nghi cũng bất đắc dĩ lắc đầu.

Bởi vì sự áp chế đến từ huyết mạch của nàng quá mạnh, hai con Hỗn Độn Thần Phượng kia mới kiêng kỵ như vậy.

Nhưng đây là thiên tính, Phượng Nghi cũng không còn cách nào khác…

Lúc này từ bên trong Phượng Giá, một thiếu nữ thanh thuần như nước, nhẹ nhàng như mây, ung dung tao nhã bước ra.

Nàng đưa tay vuốt ve trấn an hai con Hỗn Độn Thần Phượng, sau đó đem Phượng Giá thu hồi, nhấc lên gót ngọc đạp không, như tiên hạ phàm…

Ở khoảng cách gần, nữ tử đeo khăn lụa che mặt, chỉ để lộ đôi mắt yêu kiều, thâm thuý nhưng không kém phần kiêu sa.

“Tiêu Tài đạo hữu, ta đã đến theo lời mời!” Thiếu nữ cất giọng dễ nghe, thanh âm thánh thót như tiếng hót họa mi.

“Vẫn đúng hẹn như cũ nha.” Tiêu Tài Thần Nhân nở nụ cười, lúc này mới giới thiệu:

“Vị này là Tiêu đạo hữu và các vị phu nhân, còn vị này là Bạch đạo hữu.”

Hắn không giới thiệu rõ ràng thân phận, chỉ khéo léo nhắc đến họ của hai người để tiện xưng hô mà thôi.

“Gặp qua Bạch đạo hữu.” Lạc Nam gật đầu chào hỏi.

“Gặp qua chư vị.” Thiếu nữ họ Bạch hoàn lễ, chỉ là trong lòng đang dâng lên sóng to gió lớn.

Một nhân vật lại có nhiều nữ nhân cấp Siêu Thần như vậy, hơn nữa vừa rồi một vị trong số đó còn vô thức khiến hai tôn Hỗn Độn Thần Phượng của mình khiếp sợ, chứng tỏ thực lực không hề tầm thường.

Nam tử họ Tiêu này rốt cuộc là thần thánh phương nào?

Về phần Lạc Nam, hắn cảm thấy thiếu nữ họ Bạch này tuổi còn khá trẻ, nhưng tu vi lại là Siêu Thần Viên Mãn.

Chẳng lẽ là thiên chi kiêu nữ của nội tình Bất Hủ nào đó?

“Nếu các vị đã đến, vậy chúng ta tiến vào Tiêu Tài Bí Địa… dù sao thì giao lưu hội cũng sắp bắt đầu rồi.” Tiêu Tài Thần Nhân đề nghị.

“Tốt.” Lạc Nam và thiếu nữ họ Bạch không ý kiến gì.

Nơi này đang là giữa hỗn độn mênh mông, khắp nơi chẳng có lấy dù chỉ là một tiểu thế giới.

Tiêu Tài Thần Nhân lấy ra một chiếc chìa khóa màu vàng, sau đó lại cắn đầu lưỡi, phun ra một ngụm máu lên trên chìa khóa.

Hắn dùng lực, hung hăng cắm chìa khóa vào không gian…

KẼO KẸT…

Chìa khóa tỏa sáng, máu của Tiêu Tài Thần Nhân nhanh chóng biến mất, một đại môn lấp lánh hào quang mở ra.

“Thứ lỗi vị trí của Tiêu Tài Bí Địa không thể tiết lộ cụ thể, chúng ta sẽ tiến vào thông qua Không Gian Chi Môn này.” Tiêu Tài Thần Nhân nói.

“Thoải mái!” Lạc Nam tài cao gan lớn, cũng không sợ gặp phục kích hay thứ gì tương tự.

Thứ nhất là hắn tin tưởng Tiêu Tài Thần Nhân, thứ hai nếu gặp chuyện vẫn có thể dùng Bất Hủ Thần Tháp độn không đào tẩu.

“Mời vào!” Tiêu Tài Thần Nhân làm động tác mời, thiếu nữ họ Bạch đã bước vào.

“Chúng ta đi!” Lạc Nam cũng mang theo chúng nữ tiến vào Không Gian Chi Môn.

Càn khôn lay chuyển, như xuyên qua vô tận thời không…

Đập vào mắt là một phương thế giới có cảnh vật yên bình, trời xanh mây trắng, đồng cỏ vô tận, núi non trùng điệp ở phía xa.

Nơi này đã sớm tụ tập đến vài trăm vị cường giả, tất cả đều là Siêu Thần.

Nhưng khi nhìn thấy từng vị nữ nhân cấp Siêu Thần trong Không Gian Chi Môn xuất hiện, cả đám vẫn phải liếc nhìn…

Hiếm khi được chứng kiến nhiều nữ Siêu Thần như vậy đi cùng nhau thành đoàn, chẳng lẽ là thế lực Bất Hủ nào chỉ thu nhận nữ nhân sao?

Nếu chỉ là Siêu Thần Thế Lực bình thường, làm sao có nhiều nữ Siêu Thần như thế?

Chung Cực và hỗn độn đều quá mức to lớn, không ai dám tự nhận mình hiểu biết toàn bộ các thế lực cả… đối với thân phận của Lạc Nam và chúng nữ chỉ có thể đoán già đoán non.

“Nơi này là Tiêu Tài Bí Địa.” Tiêu Tài Thần Nhân giới thiệu:

“Là chỗ mà các Tiêu Tài Thần Nhân chúng tôi tụ hợp, giao lưu vật phẩm… cứ cách năm vạn năm sẽ mời thêm các khách hàng thân thiết cùng tham gia.”

“Ồ? Vậy năm vạn năm trước ai là khách thân thiết của đạo hữu?” Lạc Nam cười hỏi.

“Khụ, thời điểm đó ta còn chưa kế thừa phụ thân, chưa trở thành một Tiêu Tài Thần Nhân.” Tên này trả lời.

“Hóa ra là thế.” Lạc Nam vuốt cằm.

“Ta cũng là lần đầu được tham gia Giao Lưu Vật Phẩm do Tiêu Tài Tộc tổ chức.” Thiếu nữ họ Bạch lên tiếng:

“Hy vọng có thể tìm được thứ mình cần.”

“Nơi này liệu có xảy ra cướp đoạt vật phẩm không?” Diễm Nguyệt Kỳ nhếch môi hỏi.

Vài trăm vị Siêu Thần nếu như nổi loạn, sẽ rất khó cho Tiêu Tài Tộc trấn thủ được cục diện.

“Phu nhân hỏi rất hay.” Tiêu Tài Thần Nhân cười đáp:

“Nếu như vị nào dám gây sự, chuyện này sẽ diễn ra!”

Hắn vừa dứt lời, một loại quy tắc kỳ lạ tại Tiêu Tài Bí Địa bỗng nhiên giáng xuống, bao trùm thân thể Lạc Nam và các nữ nhân.

Mọi người hoảng hốt, chỉ cảm thấy thần lực và quy tắc của mình bị phong ấn triệt để, cả người chẳng khác nào phàm nhân.

“Quy tắc cấp Bất Hủ!” Kim Thần Nhi giật mình, nói ở trong đầu Lạc Nam:

“Cái vùng Tiêu Tài Bí Địa này vậy mà là do ý chí của Bất Hủ Thần tạo ra, không cho phép chiến đấu!”

Tiêu Tài Thần Nhân phất tay, phong ấn biến mất như chưa từng tồn tại, mọi người đều phục hồi như thường.

“Lợi hại, Tiêu Tài Tộc này có nội tình Bất Hủ.” Thần Huyền Huân thán phục:

“Ngay cả thiếp năm đó cũng chưa nghe đến Tiêu Tài Tộc, thế gian thật sự to lớn.”

Lạc Nam giận dữ trừng Tiêu Tài Thần Nhân nói: “Đạo hữu khủng bố như vậy, lần trước ở Dục Giới là ta múa rìu qua mắt thợ rồi.”

“Khụ, vẫn phải cảm tạ Tiêu đạo hữu cứu mạng, Tiêu Tài Thần Nhân chúng ta hòa khí sinh tài, cũng không muốn chiến đấu với người khác nha.” Tiêu Tài Thần Nhân chân thành cảm kích, nở nụ cười đề nghị:

“Chúng ta vào quảng trường, đó mới là nơi diễn ra giao lưu vật phẩm.”

Mọi người theo hắn đến trung tâm của Tiêu Tài Bí Địa.

Chỉ thấy nơi này có một quảng trường có đường kính hàng trăm vạn dặm, xung quanh là vô số thạch tọa, ở giữa có mấy cái sàn đấu.

Trên sàn lúc này, một số vị Siêu Thần đang giao lưu, luận bàn.

“Hiếm có cơ hội tập hợp lại như vậy, Tiêu Tài Tộc có thể đáp ứng các vị khách muốn tỷ thí vui vẻ.” Tiêu Tài Thần Nhân giải thích nói:

“Chỉ cần một bên nhận thua là dừng!”

Mọi người tìm chỗ trống trải ngồi xuống, Tiểu Thiên Ý và Đình Manh Manh da thịt ngứa ngáy, muốn chạy lên đài tìm người giao lưu lại bị Lạc Nam trừng mắt buộc phải ngồi im tại chỗ.

Tuy nói chỉ là luận bàn, nhưng đao thương không có mắt, muốn đối thủ hạ cái tôi nhận thua không phải chuyện dễ dàng, mà bản thân mình cũng sẽ khó mở miệng nếu gặp kẻ mạnh.

Dù sao thì Siêu Thần mỗi người đều tâm cao khí ngạo…

Quả nhiên đúng như Lạc Nam dự đoán, trên một toà chiến đài, có hai vị Siêu Thần Hậu Kỳ đánh đến lưỡng bại câu thương vẫn không ai mở miệng nhận thua, cuối cùng bất tỉnh nhân sự, được người hầu của Tiêu Tài Tộc mang xuống đài, tiến hành trị thương.

“Đạo hữu, gần nhất hỗn độn có tin tức gì thú vị không hả?” Lạc Nam thăm dò hỏi.

“Có tin gần đây vừa nghe được.” Tiêu Tài Thần Nhân thẳng thắng đáp:

“Một người bí ẩn nào đó treo thưởng 10 kiện Siêu Thần Bảo Cực Phẩm cho ai cung cấp được thông tin về nhân vật sử dụng cùng lúc nhiều loại Pháp Tướng, đặc biệt trong đó có Pháp Tướng cầm Song Chuỳ!”

Lạc Nam và chúng nữ đưa mắt nhìn nhau, nội tâm âm thầm cười lạnh.

Tên Vạn Tướng Đế Thần này, rõ ràng là nhịn không nổi…

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239