Con đường bá chủ - Quyển 18 - Tác giả Akay Hau

Phần 4
Phần 4

“Mảnh gốm!?”

Ở phía sau, Lãnh Vấn cũng chú ý đến tình huống này, nhất thời hừ một tiếng:

“Hồng Dương Phong ngươi đừng hòng!”

Hắn vô cùng phẫn nộ, không ngờ Hồng Dương Phong cố ý qua mặt mình, giả vờ nhắm vào Hư Vô Cổ Thụ nhưng mục tiêu thật sự lại là mảnh gốm.

Bạo phát thực lực, 500 vũ trụ xoay tròn sau lưng, Lãnh Vấn xông thẳng đến…

“Loạn Vũ hóa Kiếp – Diệt!”

Năm trăm vũ trụ bỗng nhiên hóa thành năm trăm cột Thần Kiếp kinh hoàng, mỗi một cột Thần Kiếp đủ sức diệt sát Siêu Thần cường giả.

Phô thiên cái địa, giáng thẳng xuống đầu Hồng Dương Phong.

Nhưng Hồng Dương Phong không thèm bận tâm, hắn đã đi trước một bước, trước tiên đoạt lấy mảnh gốm sau đó lại tính.

“Mau buông ra!”

Thấy Hư Thanh Huyền nắm chặt mảnh gốm không buông, Hồng Dương Phong nâng trường kích đâm thẳng vào nàng.

“Bạo đi!” Hư Thanh Huyền trong mắt hiện lên vẻ quyết đoán, lạnh lùng quát lên:

BÙM!

Hư Vô Cổ Thụ đột ngột nổ tung.

Hư Vô Thần Lực kinh hoàng bạo phát, hình thành sóng thần quét ngang tất cả, đồng hóa cả công kích của cả Hồng Dương Phong và Lãnh Vấn thành hư vô.

Lực lượng bùng nổ khiến hai vị thiếu chủ đều bị chấn bay.

Chỉ thấy Hư Vô Cổ Thụ lúc này như đèn cạn dầu có thể dập tắt bắt cứ lúc nào, nó tiêu hao gần như sạch sẽ lực lượng, kích thước khổng lồ teo nhỏ lại một cách nhanh chóng.

Bằng mắt thường có thể nhìn thấy, chưa đầy vài giây… Hư Vô Cổ Thụ đã teo lại chỉ bằng một cánh tay.

Từ cổ thụ hùng vĩ sừng sững giữa thành trì, nay chỉ còn là một gốc cây non bé nhỏ, có thể mất đi sự sống bất cứ lúc nào.

Không hề do dự, Hư Thanh Huyền đem cả mảnh gốm và cây non nuốt vào trong bụng.

Như tìm được dòng nước cứu mạng, Hư Vô Cổ Thụ cấp tốc bám rễ trong cơ thể của nó, hút lấy Hư Vô Thần Lực của nàng, mượn tu vi của nàng để duy trì sự sống.

Ánh mắt ngấn lệ nhìn Hư Vô Cổ Thành đang huỷ diệt, Hư Thanh Huyền thi triển độn pháp xuyên qua hư vô lao vọt ra hỗn độn.

Tổ tiên đã dặn, thụ còn thành còn… thụ mất thành mất.

Hôm nay chỉ cần nàng bảo trụ được Hư Vô Cổ Thụ, tương lai vẫn có thể gầy dựng lại Hư Vô Cổ Thành.

“Đứng lại!”

Lãnh Vấn cùng Hồng Dương Phong nộ hống.

Hồng Dương Phong kích hoạt huyết mạch thượng cổ – Hỗn Độn Côn Bằng… tốc độ duy chuyển trong hỗn độn cực kỳ kinh khủng, mỗi một lần uốn mình và vỗ cánh đều na di hỗn độn mà truy.

Ở phía bên cạnh, năm trăm vũ trụ cuồn cuộn dung hợp hóa thành một đôi Vũ Trụ Thần Dực tuyệt diễm sau lưng Lãnh Vấn, tốc độ so với Hồng Dương Phong còn cao hơn điên cuồng đuổi theo.

“Thành chủ mau chạy đi! Mặc kệ chúng ta!”

Hai vị Thái Thượng Trưởng Lão sắc mặt quyết liệt, Siêu Thần Lực đỉnh phong dồn nén trong đan điền.

ĐÙNG ĐÙNG…

Tự bạo!

Hai vị Siêu Thần cao cấp nhất tự bạo…

Hỗn độn chấn động, toàn bộ Hư Vô Cổ Thành sụp đổ, không gian băng liệt, cảnh tượng như địa ngục.

Vụ nổ quá mức dữ dội trọng thương cả các Hồng Mông Trưởng Lão và Vạn Vũ Trưởng Lão.

Hàng trăm vị Siêu Thần thổ huyết, nhưng nhân cục diện hỗn loạn lập tức đào vong.

Người thi dùng độn pháp ẩn trốn, người thì liều mạng nhảy vào khe nứt hỗn độn, người thì bóp nát Phù Chú truyền tống mà đi.

Cục diện hỗn loạn đến cực điểm.

Tưởng chừng vụ tự bạo có thể cản trở bước chân của hai tên thiếu chủ, nào ngờ bọn hắn cũng kích hoạt Siêu Thần Cực Phẩm Phù Chú bảo hộ xung quanh, có một lớp màn chắn bất khả xâm phạm ngăn chặn mọi dư ba càn quét.

Không gặp chút ảnh hưởng nào, vẫn một đường truy đuổi Hư Thanh Huyền không chịu bỏ qua.

Hư Thanh Huyền là Đạo Hư Vô cao cấp, trên người còn mang theo mảnh gốm và Hư Vô Cổ Thụ.

Giá trị của nàng vượt xa Hư Vô Cổ Thành…

Hai tên thiếu chủ đều hiểu chỉ cần bắt được nàng, mọi tổn thất đều có thể bù đắp.

“Không xong.” Sắc mặt Hư Thanh Huyền tái nhợt.

Ở thời kỳ toàn thịnh, có lẽ nàng đủ sức chiến với hai kẻ này một trận.

Nhưng hiện tại lực lượng, sinh mệnh của nàng đều đã hiến tế cho Hư Vô Cổ Thụ rất nhiều, còn đang cho nó bám rể trong đan điền, dù tu vi vẫn là Siêu Thần đỉnh phong nhưng chiến lực còn không sánh bằng Siêu Thần Hậu Kỳ.

Nếu rơi vào tay hai tên thiếu chủ, kết cục khó mà hình dung…

Hư Thanh Huyền mím môi, lấy ra một viên Phát Hư Thần Đan nuốt vào.

Hư Vô Thần Lực khắp toàn thân bùng nổ:

“Bí Pháp – Hỗn Độn Hư Vô Môn!”

Thực lực tạm thời không phục, nàng vung ngọc thủ chưởng vào phía trước, giữa hỗn độn mở ra một cánh cửa hư vô…

Hư Thanh Huyền xông thẳng vào trong đó.

“Nằm mơ!” Hồng Dương Phong cười gằn, hai tay hướng về phía trước đảo ngược:

“Hồng Mông Thời Gian – Nghịch Chuyển!”

Hồng Mông Thần Lực dung hợp cùng Thời Gian Thần Lực cuồn cuộn vận chuyển, Thời Gian chảy ngược, Hư Thanh Huyền từ trong Hỗn Độn Hư Vô Môn bị rút ngược trở ra.

“Làm không tệ, đáng khen thưởng!” Lãnh Vấn chế nhạo cười, động tác trên tay cũng không chậm.

Vũ Trụ Thần Lực thô bạo gào thét, một quyền đấm thẳng về phía Hư Thanh Huyền.

“Làm sao có thể?” Hư Thanh Huyền vừa sợ vừa giận, triệu hoán một kiện Hư Vô Ngọc Thuẫn bảo vệ trước mặt, một lần nữa thi triển Hỗn Độn Hư Vô Môn.

RĂNG RẮC… OÀNH…

Một quyền của Lãnh Vấn bá đạo đấm nứt Hư Vô Ngọc Thuẫn, mà Hồng Mông Thời Gian lại phong tỏa Hỗn Độn Hư Vô Môn, không cho phép nó mở cửa.

“Ngoan ngoãn quy hàng!” Hồng Dương Phong hung bạo ném ra.

Hồng Mông Chiến Kích của hắn xuyên qua không gian, phá Hư Vô Ngọc Thuẫn thành tro bụi, cắm thẳng vào lồng ngực nàng.

“Hư Vô hóa Thân Thuật!” Hư Thanh Huyền kết ấn, toàn bộ cơ thể bỗng hóa thành hư vô không có thực thể.

Hồng Mông Chiến Kích dễ dàng xuyên qua, lại không có chút thương tổn nào.

“Vũ Trụ Quy Tắc – Vô Hiệu hóa!” Lãnh Vấn lãnh khốc nói.

Quy Tắc tự nhiên từ 500 vũ trụ dung hợp như thiên la địa võng phong tỏa càn khôn, lập tức vô hiệu hóa Hư Vô hóa Thân Thuật của nàng, ép thân thể nàng ngưng thực trở lại.

Từ phía sau, Hồng Mông Chiến Kích quay ngược trở về.

PHỐC!

Hư Thanh Huyền phun ra bạch huyết, trái tim như bị xuyên thủng, một cảm giác đau đớn không cách nào hình dung lan tỏa khắp toàn thân.

Từ Hồng Mông Chiến Kích, Hồng Mông Quy Tắc len lỏi khắp thể nội của nàng, phong ấn lực lượng của nàng.

“Không được!” Hư Thanh Huyền biến sắc.

Một khi Hư Vô Thần Lực bị phong ấn, nàng sẽ không thể rót lực cho mảnh gốm được nữa, khi đó Hư Vô Cổ Thụ cũng sẽ tan biến.

“Giam cầm ả, kẻ thắng sẽ được tất cả!” Lãnh Vấn nói.

“Tốt thôi!” Hồng Dương Phong không chút dị nghị.

Hai người ăn ý thi triển Vũ Trụ Quy Tắc và Hồng Mông Quy Tắc hình thành lồng giam, vây nhốt Hư Thanh Huyền vào bên trong, chắp cánh cũng khó thoát.

Làm xong tất cả, Hồng Dương Phong và Lãnh Vấn lao vào nhau kịch chiến.

Mà lúc này, đám Hồng Mông Sứ Giả và Vạn Vũ Trưởng Lão cũng từ phía sau kéo đến chi viện cho thiếu chủ của mình.

Đôi bên lười nói nhảm, trực tiếp bạo khởi đại chiến giữa hỗn độn.

Hư Thanh Huyền thống khổ nhắm mắt lại, nàng giờ đây chẳng khác nào phàm nhân, chỉ cảm nhận được Hư Vô Cổ Thụ đang chết dần chết mòn theo từng giây từng phút.

“Hư Vô Cổ Thành vậy mà tận diệt ở đời của ta!” Hư Thanh Huyền ôm đầu gục xuống:

“Hỗn độn vẫn quá khắc nghiệt.”

Nhưng nàng không hối hận, vị Bất Hủ Thần năm đó muốn đoạt Hư Vô Cổ Thụ để luyện chế Bất Hủ Thần Binh… nếu không chạy trốn, Hư Vô Cổ Thành cũng chẳng còn cách nào khác.

Đúng lúc này, trong không gian truyền đến một thanh âm trầm thấp:

“Pháp Tướng Thần Thông – Càn Khôn Chuyển!”

Hư Thanh Huyền vốn bị nhốt trong lồng bỗng nhiên biến mất.

Cảnh tượng này trực tiếp thu hút sự chú ý của hai tên thiếu chủ.

“Chuột nhắt phương nào!?”

Bọn hắn phẫn nộ cuồng rống.

“Hồng Mông Thần Hồn!” Hồng Dương Phong gào thét, hồn lực phô thiên cái địa mênh mông bao phủ dò xét khắp nơi.

“Bách Vũ hóa Nhãn Pháp!” Lãnh Vấn quát lạnh, 500 vũ trụ phân tán mà ra, hóa thành những con mắt khổng lồ soi rọi hàng triệu dặm.

Đáng tiếc, Lạc Nam bế Hư Thanh Huyền trong lòng… toàn thân được bao trùm bởi Bá Chủ Quy Tắc dung hợp cùng Hỗn Độn Thần Lực, triệt để dung nhập vào hỗn độn.

Dịch Chuyển Tức Thời liên tục triển khai, hắn đã viễn độn càn khôn… mất đi tung tích.

“Thiếu chủ, thủ đoạn trộm cắp này rất giống với lúc ta mất đi Thế Giới Bản Nguyên trong trận chiến kén rể.” Nguyên Thuỷ bẩm báo với Hồng Dương Phong.

“Đúng vậy, kẻ ra tay khả năng cao là Tiêu Vân!” Triệu Long chắp tay nói với Lãnh Vấn.

“Tiêu Vân!?” Hai tên thiếu chủ sắc mặt lạnh lẽo:

“Tên này dám trêu vào hai nội tình Bất Hủ? Muốn chết sao!”

Hồng Duệ đứng phía sau im lặng không nói lời nào, trong lòng âm thầm bội phục thủ đoạn của chủ nhân.

Thật sự là xuất quỷ nhập thần.

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239