Con đường bá chủ - Quyển 18 - Tác giả Akay Hau

Phần 5
Phần 5

Giữa hỗn độn bao la, Hư Thanh Huyền thất thần một chút…

Nàng nhìn thấy khuôn mặt có một đoá Bỉ Ngạn yêu dị phủ kín quen thuộc, nhớ lại những lời nói trước đó của hắn, nội tâm rung động thì thào:

“Tiêu lang…”

“Trước đó ta đã cho nàng lựa chọn!” Lạc Nam thản nhiên nói:

“Thật nực cười Hư Vô Cổ Thành vốn không biết lai lịch của mảnh gốm nhưng vẫn liều chết giữ gìn nó.”

“Trên thế gian này có những thứ không phải cứ muốn là có thể giữ được.”

“Mảnh gốm…” Hư Thanh Huyền chợt tỉnh táo, biến sắc nói:

“Chàng mau giúp thiếp giải trừ phong ấn, Hư Vô Cổ Thụ sắp chết rồi!”

“Nếu ta giải trừ phong ấn, người chết trước chính là nàng.” Lạc Nam lạnh nhạt đáp:

“Di chứng sử dụng Hư Thần Đan đã khiến nàng suy yếu, nếu còn bị gốc cây kia hút sạch… ngày này năm sau sẽ là ngày giỗ của nàng.”

“Thiếp không quan tâm, nếu không có Hư Vô Cổ Thụ sẽ không có thiếp của ngày hôm nay, mạng của thiếp hiến tế cho nó là chuyện thiên kinh địa nghĩa.” Hư Thanh Huyền chảy nước mắt.

Lạc Nam nhíu mày, lại nghe Thần Huyền Huân nói:

“Chàng khuyên cũng vô dụng, kể từ khi có linh trí thì nàng ấy đã được sư phụ của mình truyền thụ tư tưởng thâm căn cố đế, bảo vệ Hư Vô Cổ Thụ đã trở thành tín ngưỡng bất diệt, không thể thay đổi được đâu.”

Lạc Nam đương nhiên hiểu điều này, đối với Hư Thanh Huyền thì vận mệnh cao cả nhất là duy trì sự sống của Hư Vô Cổ Thụ… nếu để Hư Vô Cổ Thụ biến mất, nàng cũng sẽ lạc mất lý tưởng, như người mất hồn mà thôi.

Cũng không thể trách Hư Vô Cổ Thụ, bởi vì hoàn cảnh đặc thù cộng với cơ duyên xảo hợp nên nó mới được tạo ra, hấp thụ dinh dưỡng chỉ là hành động sinh tồn theo bản năng… nó thậm chí không được quyền quyết định cái chết của nó.

“Nhưng nàng đừng quên, ta là kẻ chiến thắng… mạng của nàng giờ đây thuộc về ta.” Lạc Nam lạnh lùng nói:

“Ta không cho phép nàng chết!”

Hư Thanh Huyền chợt đỏ mặt, hít sâu một hơi lấy can đảm ôm lấy cổ hắn, nhẹ giọng nói:

“Tiêu lang… song tu với thiếp, chúng ta thúc đẩy Hư Vô Thần Lực là có thể cứu sống Cổ Thụ.”

“Phốc.” Lạc Nam suýt chút phun ra, hắn quên mất chuyện này.

“Ta từ chối!”

“Tại sao?” Hư Thanh Huyền nức nở:

“Đó là cách duy nhất để cả thiếp và Hư Vô Cổ Thụ được sống.”

“Ta và nữ nhân của mình chỉ ân ái chỉ vì tình yêu, không phải vì cứu một gốc cây… nàng hiểu chưa?” Lạc Nam lãnh đạm đáp.

Đạt đến thực lực hiện tại của hắn, sẽ không vì một Mệnh Thiên Nguyên Chủng mà để tạp chất lẫn vào trong mối quan hệ nam nữ.

Hắn có thể cùng với Thần Hiên Hiên hoặc Linh Vũ Mộng Âm vì tình cảm thuần tuý.

Ngược lại dù Hư Thanh Huyền mạnh, dù Hư Vô Cổ Thụ quý giá… hắn cũng sẽ không.

“Ngươi là tên vô tình lãnh khốc!” Hư Thanh Huyền hung hăng cắn hắn, khóc như mưa vung tay đánh lên ngực hắn:

“Hãy để ta chết cùng cổ thụ, đây là di nguyện cuối cùng!”

Lạc Nam khóe miệng giật giật, biết nếu không cứu Hư Vô Cổ Thụ… Hư Thanh Huyền cũng không muốn sống nữa.

Hắn cũng hết cách.

Nhẹ nhàng phất tay, hai người đã tiến vào Linh Giới Châu.

Không nói lời nào, hắn trực tiếp đặt tay lên bụng nhỏ của Hư Thanh Huyền.

Bá Đạo Quy Tắc cường ngạnh tiến vào, cưỡng ép nhổ Hư Vô Cổ Thụ ra ngoài.

Thậm chí bứng cả rễ của nó thoát khỏi mảnh gốm.

Xèo…

Một tiếng ủ rũ vang lên, Hư Vô Cổ Thụ nhỏ xíu lại sắp tan biến, ánh sáng yếu ớt ảm đạm vô cùng.

“Ác ma, ngươi là tên ác…” Hư Thanh Huyền rơi lệ mắng chửi, tưởng rằng hắn sẽ huỷ diệt Hư Vô Cổ Thụ.

Bất quá cảnh tượng tiếp theo khiến nàng trợn tròn đôi mắt đẹp.

Chỉ thấy Lạc Nam lấy ra Hư Vô Đỉnh.

ONG!

Hư Vô Đỉnh ngân vang, mà Hư Vô Cổ Thụ lại như tìm được nguồn dinh dưỡng so với mảnh gốm còn quý giá hơn.

Không để Lạc Nam hành động, cây non của Hư Vô Cổ Thụ chủ động di chuyển đến Hư Vô Đỉnh nịnh nọt, các rễ cây bám lên trên thân đỉnh.

Nào ngờ Hư Vô Đỉnh còn tham lam hơn, lập tức đem Hư Vô Cổ Thụ thôn phệ vào trong, ra sức luyện hóa.

“Không được!” Hư Thanh Huyền biến sắc, nàng sợ Hư Vô Đỉnh sẽ biến Hư Vô Cổ Thụ thành chất dinh dưỡng.

Thế là nàng cũng gắng gượng nhảy vào trong đỉnh.

Lạc Nam mặc kệ, trực tiếp thu Hư Vô Đỉnh trở về đan điền.

Hắn khoanh chân xếp bằng… Bất Hủ Diễn Sinh Kinh vận chuyển.

Luyện hóa cả Hư Vô Cổ Thụ và Hư Thanh Huyền.

“Phu quân cái gì cũng dám làm…” Thần Huyền Huân và chúng nữ Hoả Nhi hai mắt nhìn nhau, âm thầm chờ đợi biến hóa.

“Oa… thật dễ chịu.”

Hư Thanh Huyền sung sướng đến run rẩy toàn thân.

Ở phía bên cạnh nàng, Hư Vô Cổ Thụ đang phục hồi sức sống.

Hoàn cảnh trong Hư Vô Đỉnh thật sự là thiên đường của bọn họ…

Nguồn Hư Vô Thần Lực ở đây thậm chí còn nồng đậm và tinh khiết hơn cả mảnh gốm kia.

Đặc biệt còn có Hư Vô Pháp Tướng oai vệ tọa trấn.

Hư Vô Cổ Thụ bắt đầu bám rễ khắp bên trong đỉnh, bám rễ lên cả Hư Vô Pháp Tướng.

Phong ấn trong người của Hư Thanh Huyền được Bá Đạo Quy Tắc giải trừ…

Cả hai đều được hưởng lợi lớn từ Hư Vô Đỉnh, ngoài một việc đó là bản thân sắp bị đồng hòa cùng với cái đỉnh này.

Nhưng không hề sợ hãi hay khó chịu, ngược lại cảm thấy đây mới là nơi mình thuộc về, đây mới là hoàn cảnh lý tưởng.

So với lòng đất cô độc, âm u và lạnh lẽo, Hư Thanh Huyền giống như tìm thấy thiên đường, nhoẻn miệng cười rạng rỡ.

Thậm chí nàng thầm nghĩ, nếu như mình tìm được nơi này sớm hơn thì tốt biết bao?

“Tiêu lang… chàng rốt cuộc là ai?”

Gò má nàng ửng hồng phơn phớt, nhịp tim đập rộn lên… chẳng lẽ đây chính là định mệnh sắp đặt?

Lạc Nam im lặng không trả lời…

Hắn dụng tâm cảm nhận tình huống trong quá trình tu luyện.

Một tình huống kỳ dị xảy ra, Hư Vô Cổ Thụ bắt đầu cùng Hư Vô Pháp Tướng dung hợp.

Hư Vô Đỉnh đang biến lớn, mà tu vi của hắn cũng đang đề thăng…

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239