Con đường bá chủ - Quyển 18 - Tác giả Akay Hau

Phần 48
Phần 48

Lạc Nam một mình rời khỏi Cung Đình Thụ, khóe môi bỗng nhiên nhếch lên, ung dung lên tiếng:

“Sư phụ tiện nghi, gần nhất thực lực thăng tiến không ít nha.”

“Hừ.” Có tiếng hừ lạnh vang lên trong bóng tối, một thân ảnh khoác chiến giáp tưởng chừng nặng nề hiện ra.

Không phải ai khác, chính là Yểm Ma Điện Chủ.

“Chút thành tựu, so với Bá Chủ đại nhân không đáng giá nhắc tới.” Yểm Ma Điện Chủ lãnh đạm đáp.

Với đẳng cấp hiện nay của Lạc Nam, quét mắt nhìn đã rõ ràng sâu cạn của Yểm Ma Điện Chủ.

Việc không có Bản Nguyên Thế Giới khiến nàng không thể đột phá Hồn Siêu Thần, nhưng Yểm Ma Điện Chủ cũng biết cách tăng cường thực lực bằng cách bồi dưỡng thêm hai tôn Yểm Ma.

Tính cả Truy Hồn Yểm Ma và Xích Hồn Yểm Ma ngày trước, Yểm Ma Điện Chủ có bốn vị Yểm Ma cấp đại năng trong người.

“Lần sau đi với ta!” Lạc Nam ung dung lên tiếng.

“Dựa vào cái gì?” Yểm Ma Điện Chủ hỏi.

“Nàng có công bảo vệ Nguyên Giới của ta, thân là người đứng đầu… Ta đương nhiên sẽ có ban thưởng.” Lạc Nam thản nhiên nói:

“Sẽ tạo cơ hội để nàng đột phá Hồn Siêu Thần.”

“Không cần.” Yểm Ma Điện Chủ kiêu ngạo đáp:

“Ta sẽ tự thân rời đi, không cần ngươi thương hại.”

“Hiểu lầm rồi.” Lạc Nam vung tay, Yểm Ma Điện Chủ lập tức bị kéo về phía hắn.

Lạc Nam đánh ra một luồng Hồn Ấn vào linh hồn nàng.

“Ngươi…” Yểm Ma Điện Chủ vừa giận vừa sợ.

“Không phải thương hại, cũng không phải trợ giúp.” Lạc Nam uy nghiêm nói:

“Đó là mệnh lệnh của Bá Chủ, nàng không thể không theo!”

“Tên khốn kiếp này!” Yểm Ma Điện Chủ thở hổn hển, với tâm cảnh phẳng lặng của một sát thủ hàng đầu cũng phải nổi giận.

“Cứ thế thôi.” Lạc Nam nhún vai:

“Chờ ngày nàng theo ta rời đi, Hồn Ấn sẽ tự động biến mất.”

Yểm Ma Điện Chủ giờ đây nhận thức được, nhân vật này đã không còn là thiếu niên năm đó phải lén lút che giấu thân phận dưới ánh mắt của mình, mà là một vị kiêu hùng có thể quyết định vận mệnh của mình.

Sự thay đổi to lớn này khiến nội tâm nàng rung động kỳ lạ.

Hung hăng trừng hắn một cái, Yểm Ma Điện Chủ lập tức biến mất.

“Hì hì hì, ba ba đại nhân thật uy phong.” Tiểu Thiên Ý cùng Lạc Yêu Nhi đang chơi đùa không xa tung tăng chạy đến.

Kỳ Nam và Loan Loan ở phía sau hai tiểu nha đầu, giống như hai người giữ trẻ.

“Đến đúng lúc lắm.” Lạc Nam cười tủm tỉm nói:

“Mẫu thân đã được thưởng, nữ nhi bảo bối cũng có phần.”

“Thưởng gì thế baba?” Thiên Ý cùng Yêu Nhi hưng phấn hỏi.

“Đến đây!” Hắn ra hiệu cho các nữ nhi vào Siêu Nhiên Sơn Cốc, khoanh chân ngồi xếp bằng.

“Kích hoạt Siêu Thần Huyết Thống!” Lạc Nam nói.

Bốn nữ ngoan ngoãn gật đầu, dấu ấn hình giọt máu giữa mi tâm bỗng nhiên sáng rực lên.

Bởi vì ở gần Lạc Nam, chúng nó nở rộ như những đoá huyết hoa chói mắt…

Chỉ chờ có thế, Lạc Nam đem Hồng Mông Thần Lực cuồn cuộn truyền thẳng vào Siêu Thần Huyết Thống…

“Ưm…” Bốn nữ nhi cả người run rẩy, tiếp nhận một cổ lực lượng cường đại và mới lạ làm các nàng chưa quen.

Nhưng nhờ có Siêu Nhiên Sơn Cốc hỗ trợ, ngộ tính cùng thiên phú gia tăng, rất nhanh đã dần dần thích ứng.

Hồng Mông Thần Lực thẩm thấu vào đan điền sau đó lan tràn khắp toàn thân, bắt đầu thanh tẩy, tiến hóa, lột xác từ trong ra ngoài, từ huyết mạch cho đến thể chất.

NGAO… RỐNG… GÁY…

Từng tiếng yêu tộc gầm vang từ thể nội tứ nữ vang lên, bốn quả trứng lớn bao phủ lấy từng người.

“Tốt rồi.” Lạc Nam hài lòng.

Tranh thủ thời gian, hắn ở trong Siêu Nhiên Sơn Cốc nghiên cứu Ngự Vũ Thần Công, thay đổi bản chất và cải tiến môn công pháp này phù hợp với 3000 Cực Giới của mình.

Chỉ một tuần sau, Lạc Nam dẫn theo Hạ Tử Quỳnh đến phía trước Luân Hồi Thụ.

“Tiền bối cũng thay đổi khá nhiều.” Lạc Nam cảm thán đưa tay vuốt nhẹ thân cây luân hồi.

“Haha, nhờ vào hoàn cảnh đặc thù của Nguyên Giới hiện tại, mấy lão già chúng ta cũng được thơm lây.” Luân Hồi Thụ sảng khoái cười lớn.

Bất kể là Luân Hồi Thụ, Ngô Đồng Thụ, Bàn Đào Thụ hay bất cứ loại Mệnh Thiên Nguyên Chủng nào, sau khi nhận được phát triển dưới lượng nguyên khí cùng quy tắc nồng đậm của Nguyên Giới cũng biến hóa vô cùng to lớn.

Vẫn là những công năng như cũ nhưng cao cấp hơn, cả số lượng và chất lượng đều đề thăng.

Giống như Tre Cổ Việt đã sản sinh ra những nhánh tre biến dị với số lượng đường vân lên đến hàng nghìn, hàng vạn thay vì chỉ có vài trăm như trước, Bàn Đào Thụ cung cấp lượng quả đủ để toàn bộ tu sĩ Nguyên Giới sử dụng định kỳ…

Mà Luân Hồi Thụ, ông ta đã có thể tạo ra những kiếp luân hồi cấp bậc Thần Đạo, Siêu Thần y hệt thế giới thực, khiến người rơi vào trong đó không phân biệt được bản thân đang ở trong luân hồi, lầm tưởng mình đang sống thật kiếp sống của riêng mình.

Cái Lạc Nam đang cần chính là như thế.

Hắn chỉ sang Hạ Tử Quỳnh giới thiệu: “Nàng ấy là một vị hồng nhan của ta, bởi vì nguyên nhân đặc thù mà không có bất cứ kinh nghiệm chiến đấu nào.”

“Ta muốn nhờ tiền bối giúp nàng tiến vào luân hồi vạn kiếp, trải qua đủ loại chiến đấu sinh tử từ cấp độ phàm nhân cho đến sánh ngang tu vi của nàng hiện tại, không để nàng nhận thức được đang ở trong luân hồi.”

“Việc này lão phu có thể làm được, chỉ sợ tâm cảnh của nàng sẽ gánh không nổi.” Luân Hồi Thụ trầm giọng nói:

“Không phải ai cũng có thể giống như ngài, một đường ở thế giới cấp thấp lăn lộn đến thành tựu như bây giờ.”

“Ta tin nàng làm được.” Lạc Nam thoải mái nói.

Riêng vấn đề tâm cảnh hay nghị lực, Hạ Tử Quỳnh từ nhỏ đã luôn chịu đựng áp lực về việc bản thân chỉ là công cụ, sớm muộn gì cũng phải hiến tế sinh mạng để thành toàn cho người khác.

Dù là như thế, nàng vẫn không cam lòng chịu thua số phận, liều lĩnh lên kế hoạch để thoát thân, làm chủ vận mệnh.

Thế nên Lạc Nam tin ở cửa ải tâm cảnh, Hạ Tử Quỳnh có thể vượt qua.

“Xin tiền bối giúp đỡ, tiểu nữ sẽ không để công tử phải thất vọng vì ta.”

Nghe thấy hắn giới thiệu mình là “hồng nhan”, Hạ Tử Quỳnh như được tiếp thêm muôn vàn sức mạnh.

Cửa ải này, nàng chắc chắn sẽ vượt qua…

“Hiểu rồi!” Luân Hồi Thụ lay động, vô số chiếc rễ như những con rồng khổng lồ kết tụ lại thành một kiện mộc tọa ở ngay dưới gốc cây.

Cả Lạc Nam và Hạ Tử Quỳnh đều cảm nhận được nguồn Luân Hồi Chi Lực tinh khiết và nồng đậm tỏa ra từ nó.

Hạ Tử Quỳnh cắn cắn môi, lấy can đảm hôn lên gò má hắn một ngụm, nhỏ giọng nói:

“Thiếp muốn làm đoá hoa diễm lệ và thanh kiếm sắc bén của công tử.”

“Cố gắng lên!” Lạc Nam mỉm cười nhìn nàng động viên.

Hạ Tử Quỳnh không chần chờ, nàng ưu nhã ngồi xuống mộc tọa.

OÀNH!

Luân Hồi Chi Lực bùng nổ bao trùm lấy nàng.

Hạ Tử Quỳnh nhắm mắt, tựa lưng trên mộc tọa lâm vào ngủ say.

Có thể một năm, có thể là mười năm… thậm chí nghìn năm, vạn năm.

Thời gian trong luân hồi khác biệt thời gian thực, là nhanh hay là chậm phụ thuộc vào chính bản thân Hạ Tử Quỳnh.

Dù là Lạc Nam cũng không thể can thiệp.

Hắn bước đến vị trí của Tiên Thiên Hồ Lô Đằng, đem Hồng Mông Đỉnh lấy ra đặt dưới gốc, để gốc đằng cắm rễ vào trong đỉnh…

“Tạo ra càng nhiều Hồng Mông Hồ Lô càng tốt.” Lạc Nam phân phó.

Số lượng Hồng Mông Hồ Lô này sẽ tặng cho đám huynh đệ và em vợ như Hắc Trư, Tôn Hầu Tử, Côn Hoàng, Cự A Man, Vô Chi Kỳ…

Thời lời mấy nữ, bọn hắn hầu hết đã tiến vào Nhập Phàm Hồ hóa phàm, cũng sắp trở về rồi.

Ái Tâm, Đế Lạc và Vân Tiêu đang tập trung nghiên cứu dung hợp Độn Bảo Cung Điện và Bá Chủ Chi Thành.

Việc dung hợp dễ dàng hơn khôi phục, các nàng có ý định dung hợp hai kiện Pháp Bảo trước lấy kinh nghiệm, sau đó mới bắt tay phục hồi Thiên Cơ Lâu, sửa chữa Hồ Lô Cát, Hộp Đựng Kiếm các loại…

Tuy rằng Lạc Nam cũng là Luyện Khí Sư, nhưng các nàng cảm thấy không phải việc nào cũng làm phiền đến hắn.

Ánh mắt Lạc Nam đảo qua, không nhìn thấy Thái Diễm tham dự.

Khóe môi hắn nhếch lên một tia xấu xa, xem ra mình đang bị giai nhân hờn dỗi…

Các món nợ tình, cũng nên giải quyết triệt để…

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239