Con đường bá chủ - Quyển 18 - Tác giả Akay Hau

Phần 159
Phần 159

Thời gian thấm thoát, lại là bảy năm trôi qua…

Từ trong không gian đặc thù, từng vị nữ nhân bất đắc dĩ xuất hiện bên ngoài.

Lạc Nam cùng chúng nữ còn lại quan sát, tủm tỉm cười.

Sau khi luyện hóa toàn bộ Đạo Thời Gian và Đạo Không Gian của hai tên Thần Chủ, hiện tại hắn đã có 150 loại Đạo Thuộc Tính cấp Bất Hủ, toàn bộ các đường văn thuộc Bỉ Ngạn Hoa đều gia tăng gấp đôi số lượng.

Đặc biệt nhất, 3000 Cực Giới của hắn đã thăng đến cấp bậc Thiên Đạo Cảnh.

3000 cực Giới đã mạnh hơn bảy năm trước gấp nhiều lần, giống như chênh lệch giữa Đại Đạo và Thiên Đạo vậy.

Điều này đồng nghĩa, ném bất cứ sinh linh nào vào trong Cực Giới của hắn tu luyện, đều có thể đi từ phàm nhân, một đường đột phá đến Thiên Đạo.

Tu vi Nguyên Tu đã đạt đến Siêu Thần tối đỉnh, đáp ứng được một trong ba điều kiện mở ra tầng cuối cùng của Bất Hủ Thần Tháp.

Về phần Thể Tu và Hồn Tu, phải tìm cơ duyên khác…

Nhưng dù là thế, chiến lực của hắn đã biến đổi nghiêng trời lệch đất.

So với nam nhân, Hậu Cung cũng không lạc hậu.

Hơn một nửa đã là Siêu Thần viên mãn, chỉ có số ít các nàng sinh sau đẻ muộn như Phụng Tiểu Dương, Vô Hối, Ngọc Tú, Kinh Kha thì vừa tiến vào Siêu Thần Trung Kỳ mà thôi.

Lạc Yêu Nhi thành công tiếp nhận Hồng Mông Quán Đỉnh, tu vi nhảy vọt vào Siêu Thần Hậu Kỳ, đã gần đuổi kịp mấy vị tỷ tỷ.

Tiểu công chúa Yêu Yên Chi đã phục hồi trạng thái toàn thịnh trước khi mất đi Yêu Tổ Quán Đỉnh.

Và đương nhiên đánh đổi với những tiến bộ này, chính là hơn 30 vạn mỏ Siêu Thần Nguyên Thạch không cánh mà bay.

Đã dùng sạch nguyên thạch của Cuồng Không Thần Chủ cả đời tích luỹ, cũng may là vừa có Loạn Thời Thần Chủ bổ sung, bằng không Lạc Nam lại rơi vào cảnh nghèo rồi.

Lúc này đây, hắn và các lão bà vừa xuất quan đang chờ đợi kết quả của cuộc khảo nghiệm.

Từ trong Cán Cân Không Gian, lần lượt từng thân ảnh xinh đẹp hiện ra.

Hiển nhiên việc cạnh tranh Bất Hủ Thần Vật đã có kết quả…

“Phu quân, lấy đáp án của chàng ra xem nào!” Hi Vũ hứng thú nói.

“Haha, xem ta đoán đúng không.” Lạc Nam lấy ra tờ giấy đã viết vào thời gian trước.

Chúng nữ mở ra, chỉ thấy bên trên viết bốn chữ “Âu Dương Thương Lan”.

“Ồ? Chàng đánh giá cao đại tỷ đến thế sao?” Đình Manh Manh vui vẻ hỏi.

Độc Cô Ngạo Tuyết cũng nhàn nhạt nở nụ cười, không nghĩ Lạc Nam lựa chọn Âu Dương Thương Lan thay vì Tuế Nguyệt, Lạc Kỳ Nam và Lâm Tích.

Bởi vì dù đại tỷ dù sở hữu Không Gian Thần Lực, nhưng dù sao vẫn chủ tu Lôi Thuộc Tính và Thương Pháp, xét về khía cạnh Không Gian sẽ thua Tuế Nguyệt hoặc Lâm Tích mới đúng.

Mà sự thật chứng minh, Lạc Nam lại chính xác rồi.

Khi tất cả nữ nhân tham gia khảo nghiệm đồng loạt trở lại, trong tay Âu Dương Thương Lan đang nắm giữ Cán Cân Không Gian.

“Hít, sao lại như thế?” Chúng nữ thán phục không thôi, từng ánh mắt tràn ngập dị sắc nhìn lấy Lạc Nam.

“Có chuyện gì thế?” Lâm Tích tò mò hỏi.

“Ánh mắt của phu quân thật sự rất độc, chàng đã đoán Thương Lan sẽ thắng ngay từ đầu.” Phượng Nghi sùng bái nói.

“Tại sao chứ?” Tiểu Thiên Ý không phục khoanh tay:

“Rõ ràng tỷ tỷ cũng có tỷ lệ thắng rất lớn.”

“Phu quân mau giải thích!” Bạch Liên Hoa kéo ống tay áo của hắn.

Lạc Nam cười cười, thẳng thừng nói: “Thật ra xét về khía cạnh Không Gian Chi Đạo, Thương Lan chỉ là nghiệp dư nếu so với Tuế Nguyệt, Kỳ Nam, Lâm Tích… thậm chí thua cả Thiên Tố và Bảo Kiều.”

“Nhưng mà cái kiện Cán Cân Không Gian này không chỉ là Không Gian, nó còn định hình phong cách chiến đấu cuồng bạo, nặng nề và sát phạt.”

“Cán Cân Không Gian ngưng tụ vô số tầng không gian trong cơ thể, mỗi chiêu mỗi thức đều huỷ thiên diệt địa, muốn đánh cho địch nhân bạo liệt, áp đảo tuyệt đối.”

“Rõ ràng trong số các nàng ấy, Thương Lan là người duy nhất chiến đấu theo kiểu như thế.”

Chúng nữ bừng tỉnh đại ngộ…

Đúng thật, không phải tự nhiên là tên kia lại lấy danh xưng là Cuồng Không Thần Chủ.

Cuồng Không ở đây chính là không gian cuồng bạo, điên cuồng, bá đạo, thịnh nộ.

Tuế Nguyệt ưu nhã điềm tĩnh, Đế Lạc vạn sự ung dung, Lâm Tích thiên biến vạn hóa, Kỳ Nam cao quý vô song, Bảo Kiều thanh thoát nhẹ nhàng, Thiên Tố chủ tu kiếm luân hồi… cũng thiếu đi cái sự táo bạo, nổ tung mà Cán Cân Không Gian cần đến.

Âu Dương Thương Lan chính là người hiếu chiến nhất trong số các nàng, mỗi chiêu mỗi thức đều muốn dồn địch nhân vào chỗ chết, cận chiến trực diện.

Thế nên người phù hợp nhất với Cán Cân Không Gian là Âu Dương Thương Lan.

“Còn một điểm nữa, Thương Lan là Thể Tu.” Lạc Nam nói thêm:

“Việc ngưng tụ vô vàn tầng không gian trong thân thể, đòi hỏi có nhục thân cực mạnh… những nàng khác không đáp ứng được tiêu chí này.”

Cuồng Không Thần Chủ cũng là một vị Thể Tu, đây là bằng chứng rõ ràng nhất.

“Kinh nghiệm của công tử thật đáng khâm phục.” Hạ Tử Quỳnh than thở.

“Haha, thật ra không ít người đoán được, bất quá các nàng ấy thích để ta thể hiện mà thôi.” Lạc Nam cười.

Hắn không tin Vân Tiêu, Hương Trà, Thần Huyền Huân hay Yêu Hồng Lộ không biết trước kết quả, chẳng qua các nàng không lên tiếng, để hắn có dịp lên mặt…

“Khảo nghiệm diễn ra thế nào?” Hi Vũ hứng thú hỏi.

“Đúng như phu quân nói.” Tuế Nguyệt bất đắc dĩ mỉm cười:

“Nó tạo ra một bản sao giống hệt chúng ta chiến đấu theo phong cách điên cuồng, táo bạo dùng mạng đổi mạng, hơn nữa chỉ được dùng Không Gian Chi Lực.”

“Người nào càng cuồng bạo hơn, có thể đánh nổ bản sao sẽ giành chiến thắng.”

“Thương Lan là người đầu tiên tiêu diệt bản sao của mình.”

“Thua tâm phục khẩu phục.” Nam Thiên Tố nhìn Âu Dương Thương Lan chắp tay.

Nếu là chiến đấu theo đa dạng sở trường, Âu Dương Thương Lan có ưu thế về huyết mạch, thương pháp, Đạo Lôi cấp Bất Hủ thì không nói…

Nhưng trong trường hợp chỉ áp dụng Không Gian, đó không phải điểm mạnh nhất của Âu Dương Thương Lan nhưng nàng lại giành chiến thắng.

Thật sự thuyết phục…

“Không cần lo lắng, vẫn còn một món cho các nàng tỷ thí.” Lạc Nam cười tủm tỉm, đem Đồng Hồ Cát lấy ra.

Mấy nữ mắt đẹp tỏa sáng, so với những tỷ muội khác chưa có Bất Hủ Thần Vật phù hợp, các lại có có liên tục hai cơ hội cạnh tranh.

Còn gì không hài lòng nữa chứ?

Về phần có thể đạt được hay không, đều do tự thân bản lĩnh và mức độ phù hợp với Thần Vật.

Nhìn thấy lần lượt các nữ nhân tiến hành khảo nghiệm đợt hai, Yên Nhược Tuyết hỏi:

“Chàng đoán người nào?”

“Tuế Nguyệt.” Lạc Nam lần này không ra vẻ bí hiểm, lựa chọn nói thẳng:

“Nàng ấy hợp với Đồng Hồ Cát nhất.”

Chúng nữ nhìn nhau cười, Tuế Nguyệt là nữ nhân mà các nàng kính trọng chỉ sau Yên Nhược Tuyết và Thần Huyền Huân, nếu thật sự chiến thắng… mọi người đều vui sướng.

“Phu quân, thiếp muốn Nguyên Thạch, càng nhiều càng tốt.” Âu Dương Thương Lan háo hức nâng Cán Cân trong tay nói:

“Tu luyện Tối Thượng Ngự Không Kinh, khai mở các tầng không gian cần rất nhiều lực lượng.”

“Yên tâm, chuẩn bị sẵn cho nàng.” Lạc Nam cười tủm tỉm, ôm lấy Bồng Lai Đại Đảo Chủ bế lên:

“Bất quá trước tiên phải lấy lòng vi phu trước đã.”

“Đáng ghét!” Âu Dương Thương Lan thổ khí như lan, môi đỏ mê người hôn lấy hắn, thì thào nói:

“Thiếp sẽ là Bất Hủ Thần Nữ của chàng.”

Lại qua mấy năm…

Kết quả không ngoài dự đoán của Lạc Nam.

Đồng Hồ Cát thanh thoát uyển chuyển, không táo bạo, không cận chiến, thi pháp từ xa, tác động thời gian, tạo ra dòng chảy đầy hỗn loạn.

Tuế Nguyệt đã thành công được nó thừa nhận, trở thành vị chủ nhân thứ hai sau Loạn Thời Thần Chủ.

Và đương nhiên, cả Âu Dương Thương Lan và Tuế Nguyệt đều lựa chọn xóa đi khí linh trước đây của hai món Bất Hủ Thần Vật, chấp nhận trả cái giá không hề nhỏ là 5 vạn mỏ Nguyên Thạch Siêu Phẩm để bồi dưỡng ra nữ khí linh hoàn toàn mới.

Đối với ý chí của khí linh mới này, hai nàng đều là chủ nhân đầu tiên của chúng, tuyệt đối trung thành.

Công pháp cấp Bất Hủ của Cán Cân Không Gian là Tối Thượng Ngự Không Kinh, còn công pháp Bất Hủ của Đồng Hồ Cát là Chung Cực Loạn Thời Quyết.

Nhưng theo Tuế Nguyệt đánh giá, cái tên Đồng Hồ Cát thật sự không quá hay.

Thế là sau khi thương lượng với Lạc Nam, nàng đổi tên nó thành Đồng Hồ Luân Hồi.

Sau Bất Hủ Thần Tháp, Vạn Đạo Lưu Ly Bình… thì Hậu Cung lại có thêm hai kiện Bất Hủ Thần Vật là Cán Cân Không Gian và Đồng Hồ Luân Hồi.

Nội tình như thế này, bất cứ một thế lực, đạo thống, chủng tộc hay cường giả đỉnh cấp nào tại Chung Cực Giới cũng đều phải khiếp sợ.

Điều đáng tiếc duy nhất, chính là vẫn thiếu Bất Hủ Thần hàng thật giá thật tọa trấn.

Tất cả mọi người đều hiểu, người có hy vọng đột phá Bất Hủ Thần đầu tiên chính là Lạc Nam.

Những mảnh gốm còn lại của Vạn Đạo Lưu Ly Bình trong tay Diệt Quy Thần Chủ, không dễ lấy.

Cán Cân Không Gian và Đồng Hồ Luân Hồi suy yếu, khí linh mới còn non nớt đang trong quá trình trưởng thành, cần có một vị Bất Hủ Thần ra tay hỗ trợ.

Bất Hủ Thần Tháp đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ cần Lạc Nam đáp ứng đủ điều kiện.

Nhưng trước đó, hắn muốn cứu Bất Hủ Song Yêu Tổ!

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239