Con đường bá chủ - Quyển 18 - Tác giả Akay Hau

Phần 2
Phần 2

Lạc Nam lựa chọn rời thành, bởi vì hắn biết kiểu gì thì Nguyên Thuỷ và Triệu Long cũng sẽ gọi thêm chi viện.

Hiện tại đã không thể giải quyết bọn hắn, nếu viện quân đến thì lại càng không…

Tốt nhất là tạm thời rút lui, chờ đợi thời cơ kế tiếp.

Bởi vì trước đó đã thấy rõ Hồng Mông Cổ Tộc và Vạn Vũ Giáo có địch ý với nhau, xem ra hai thế lực này đã thật sự bị mình khích bác… cơ hội bỏ đá xuống giếng vẫn còn rất nhiều.

Cũng may lần này không phải là tay trắng rời đi, trước đó trộm được mấy cái Thế Giới Bản Nguyên… sau đó lại được thêm mảnh gốm của tên Nguyên Thuỷ, cũng không đến mức lỗ vốn.

“Ta khá hứng thú với cái chiêu biến vũ trụ thành Thần Long của tên Triệu Long.” Lạc Nam vuốt cằm, nhịn không được liếm môi:

“Nếu như loại thủ đoạn đó rơi vào tay ta, 3000 Cực Giới hóa Long… kết hợp thêm Long Lực Đỉnh, sẽ là một con át chủ bài hùng mạnh.”

“Hảo ý tưởng.” Thần Huyền Huân nghe vậy ánh mắt cũng tỏa sáng, nhưng sau đó lại tò mò:

“Thiếp vẫn chưa biết Tổ Long Huyết của chàng đã lột xác thành cái gì?”

“Ta cũng có biết đâu.” Lạc Nam khóe miệng giật giật nói.

Bên trong đan điền của hắn, Long Lực Đỉnh đã có kích cỡ vượt qua hầu hết các đỉnh khác.

Sau khi được Hồng Mông Thần Lực ảnh hưởng, Tổ Long Huyết của hắn cũng biến hóa nghiêng trời lệch đất, trở thành một chủng Long Tộc hoàn toàn mới.

Long Thế mạnh hơn, Long Ngữ mạnh hơn, Long Văn nhiều hơn, Long Uy dữ dội hơn…

Mọi phương diện đều đã mạnh hơn Tổ Long trước đó.

Nhưng hắn cũng chẳng biết nên gọi là gì…

Bởi vì có vẻ như hắn đã biến dị thành một loài Long Tộc độc nhất vô nhị, chưa từng tồn tại trong lịch sử.

“Không vội, chờ chàng vận dụng đến trong chiến đấu… thiếp sẽ nghĩ ra cách gọi phù hợp.” Thần Huyền Huân nói.

“Quyết định vậy đi.” Lạc Nam mỉm cười.

Để tránh bị phát hiện, hắn đem mảnh gốm lấy từ tay Nguyên Thuỷ ném vào trong Bất Hủ Thần Tháp.

Mảnh gốm này vậy mà chứa đựng Cốt Đạo và Độc Đạo, chẳng trách trước đó tên Nguyên Thuỷ dự định vận dụng để đối phó với mình.

Nếu để hắn hấp thụ năng lượng từ mảnh gốm, Dung Nham Thần Cốt và Vạn Độc Thần Mạch chắc chắn sẽ mạnh lên.

“Còn một mảnh gốm trong phủ thành chủ…” Lạc Nam âm thầm suy tư:

“Phải nghĩ cách…”

Sở dĩ hắn không công khai tiến vào phủ thành chủ không phải vì bất mãn Hư Vô Cổ Thành đã phá hỏng kế hoạch, mà nguyên nhân vì hắn không muốn Nguyên Thuỷ và Triệu Long nắm được hành tung của mình.

Với sự kiêu ngạo đến từ nội tình Bất Hủ, lại thêm bản tính có thù tất báo… nếu biết Lạc Nam ở trong phủ thành chủ, kiểu gì bọn chúng cũng sẽ tìm cách báo thù sau khi hội quân cùng đồng bọn.

Thế nên ngoài mặt Lạc Nam ra vẻ rời thành, thực tế hắn sẽ dùng một thân phận khác quay trở lại.

Mảnh gốm rất quan trọng với Vân Tiêu, không thể từ bỏ bất cứ cơ hội nào để đoạt được nó.

Đang hành tẩu giữa hỗn độn, sắc mặt Lạc Nam bỗng nhiên lạnh lùng:

“Kẻ nào!?”

Bất Hủ Thần Hồn chiếu rọi, trực tiếp khóa chặt lấy một thân ảnh đang tiếp cận.

“Tiêu lang.” Nữ nhân kia hé môi, thanh âm mềm mại.

“Sao lại là nàng?” Lạc Nam hừ một tiếng:

“Ta không phải lang quân của nàng, đừng xưng hô như vậy.”

Nữ nhân này chính là Hư Vô Thần Nữ.

“Toàn bộ đối thủ đều đã nhận thua, chàng là người chiến thắng cuối cùng… không phải lang quân của thiếp thân thì là ai?” Hư Vô Thần Nữ biểu lộ nhu hòa, dịu dàng nói.

Lạc Nam nhíu mày, kế hoạch ban đầu của hắn là giết chết hai tên kia, sau đó phá vỡ tú cầu bên trong Hỗn Độn Tử Giới…

Nếu tú cầu mất đi, theo luật chơi thì hắn cũng không phải người chiến thắng.

Nào ngờ hai tên đó sợ chết như vậy, trực tiếp mở miệng nhận thua khi tú cầu vẫn còn, vậy người duy nhất còn lại là Lạc Nam đã được xem như chiến thắng.

“Nơi này không tiện nói chuyện, không biết Tiêu lang có thể cho thiếp chút thời gian để nói rõ hơn!” Ánh mắt Hư Vô Thần Nữ hiện lên tia cầu khẩn.

Lạc Nam thầm nghĩ dù sao thì vẫn cần quay lại để lấy mảnh gốm, trước tiên xem thử nữ nhân này muốn nói gì.

Bên trong đan điền, Hư Vô Đỉnh đang rất điên cuồng muốn xông ra ngoài nuốt chửng nàng, lại bị các đỉnh khác đè xuống.

“Thả lỏng toàn thân!” Lạc Nam nói.

Hư Vô Thần Nữ không do dự buông bỏ cảnh giác.

Lạc Nam phất tay, hai người đã xuất hiện trong Linh Giới Châu.

“Cảnh sắc nơi này thật đẹp, rất thi sĩ… Tiêu lang xem ra không bạo lực như vẻ bên ngoài.” Hư Vô Thần Nữ đánh giá hoàn cảnh, cảm thán nói.

“Dám vào pháp bảo của ta mà không chút đề phòng, là nàng tự tin vào thực lực của mình hay là quá mức ngây thơ?” Lạc Nam híp mắt.

“Đây không phải bản thể của thiếp thân, Tiêu lang muốn làm gì cũng được.” Hư Vô Thần Nữ cười nói.

“Không phải bản thể?” Lạc Nam giật mình.

Không phải bản thể nhưng vẫn khiến Hư Vô Đỉnh thèm thuồng đến cực điểm, nếu là bản thể vậy còn đến mức nào?

“Hóa ra ngay từ khi hiện diện trên phủ thành chủ đã không phải bản thể!” Lạc Nam nói, hắn cảm nhận được Hư Vô Thần Nữ đang đứng trước mặt mình cũng là Hư Vô Thần Nữ ở trên phủ thành chủ.

“Trước hết thiếp thân xin lỗi vì đã xuất thủ ngăn cản chàng giết kẻ thù.” Hư Vô Thần Nữ cúi đầu thi lễ, áy náy nói:

“Bởi vì an nguy của hàng tỷ sinh linh bên trong thành, mong chàng tha thứ.”

“Ngăn cản ta?” Lạc Nam đồng tử co rút lại, chợt nhận ra:

“Hư Vô Thành Chủ?”

Sắc mặt hắn trở nên âm trầm đến cực điểm, vô thức nhớ lại Kiếm Tây Thành… Kiếm Uyên Nhi hóa ra lại là Kiếm Vô Uyên.

Lần này kịch bản cũ lặp lại, Hư Vô Thần Nữ lại chính là Hư Vô Thành Chủ?

KENG!

Nguyệt Hồng Kiếm ngân vang, lưỡi kiếm đã đặt lên chiếc cổ cao quý trắng ngần.

“Tiêu lang?” Hư Vô Thần Nữ sửng sốt, hiển nhiên nàng cũng không ngờ hắn lại phản ứng lớn đến như vậy.

“Nói rõ lý do!” Lạc Nam gằn giọng:

“Ta không thương hoa tiếc ngọc đâu!”

“Thiếp đúng là thành chủ của Hư Vô Thành… thiếp cũng chưa từng có nữ nhi!” Hư Vô Thần Nữ nhẹ giọng nói:

“Nhưng thiếp cần một cái cớ để thu hút đám đông, tìm ra một người phù hợp… mà chàng chính là người đó.”

Lạc Nam không nói lời nào, chờ đợi nữ nhân này nói tiếp, chỉ là biểu lộ của hắn càng trở nên lạnh lùng, ngay cả động cơ cũng giống?

“Chắc Tiêu lang cũng biết tổ tiên của Hư Vô Cổ Thành may mắn tìm được Hư Vô Cổ Thụ, từ đó mới lập nên cơ nghiệp như ngày hôm nay.” Hư Vô Thần Nữ nói.

“Đúng.” Lạc Nam gật đầu.

“Có một điều ít ai biết rằng, Hư Vô Cổ Thụ dù được tổ tiên tìm thấy ở hỗn độn hư vô, nhưng nó lại mọc ra từ một mảnh gốm không rõ lai lịch.” Hư Vô Thần Nữ thở dài:

“Mảnh gốm này cực kỳ thần bí, ban đầu nó chứa đựng Hư Vô Thần Lực và Hư Vô Quy Tắc cực kỳ mạnh mẽ… trở thành môi trường lý tưởng để Hư Vô Cổ Thụ bám rễ.”

Lạc Nam nhịp tim đập nhanh, mảnh gốm chẳng phải thuộc về Vạn Đạo Lưu Ly Bình sao?

Thì ra mảnh gốm này lại chứa đựng Hư Vô Đạo.

Hư Vô Thần Nữ tiếp tục nói: “Nhưng nguồn lực lượng trong mảnh gốm suy cho cùng không phải vô hạn, khi Hư Vô Cổ Thụ ngày càng lớn lên… mảnh gốm đã bị hút sạch.”

“Không còn năng lượng từ mảnh gốm nuôi dưỡng, Hư Vô Cổ Thụ ngày càng già yếu, có dấu hiệu tan biến… nó chính là căn cơ quan trọng nhất của Hư Vô Cổ Thành, chúng ta đương nhiên không thể để điều đó xảy ra.”

Lạc Nam chau mày hỏi: “Không dùng Nguyên Thạch hay thứ gì khác cung cấp cho nó được sao?”

“Hư Vô Cổ Thụ chỉ hấp thụ năng lượng Hư Vô cao cấp, bất kể là Nguyên Thạch hay tài nguyên gì cũng không thể khiến nó tồn tại ngoại trừ năng lượng từ mảnh gốm.” Hư Vô Thần Nữ bất đắc dĩ.

“Chuyện này không khó hiểu… ngay từ khi còn là một cây non đã được hấp thụ nguồn năng lượng Hư Vô hàng đầu thiên địa, lâu ngày đã phụ thuộc vào đó rồi, thứ khác không thay thế nổi.” Thần Huyền Huân truyền âm.

Lạc Nam âm thầm gật gù, nên biết rằng mảnh gốm kia chứa đựng Hư Vô Đạo thuộc về Bất Hủ Thần Vật trong tay Vạn Đạo Thần Chủ, đó gần như là loại năng lượng cao cấp nhất trên thế gian này rồi, những tài nguyên khác dù đạt đến Siêu Thần Cực Phẩm cũng vô pháp sánh bằng.

“Thế các người làm cách nào để kéo dài đến ngày hôm nay?” Hắn tò mò hỏi.

“Thành chủ các đời như thiếp thân phải dùng chính bản thể của mình cung cấp năng lượng cho mảnh gốm, mảnh gốm nhờ vậy hồi phục… lại truyền dinh dưỡng cho Hư Vô Cổ Thụ.” Hư Vô Thần Nữ vuốt nhẹ mái tóc, mỉm cười có chút buồn:

“Bản thể của thiếp vẫn đang ở dưới lòng đất.”

“Cái gì? Mảnh gốm thật sự hấp thụ được lực lượng của nàng?” Lạc Nam kinh ngạc.

Hắn đã từng tiếp xúc với vài mảnh gốm, dùng cạn lực lượng còn sót lại là hết, không ngờ mảnh gốm Hư Vô Đạo lại còn có thể hấp thụ lực lượng và hồi phục.

Điều này chứng tỏ mảnh gốm đó ít bị tổn hại hơn các mảnh mà hắn từng có được.

“Nó thật sự hấp thụ được lực lượng hư vô của thiếp, bởi vì thiếp là một loại Đạo Hư Vô hóa hình.” Hư Vô Thần Nữ giải thích:

“Các đời thành chủ của Hư Vô Cổ Thành bắt buộc phải là Đạo Hư Vô, không có ngoại lệ.”

“Thiếp là đồ đệ của Thành Chủ đời trước.”

“Đạo Hư Vô hóa hình?” Lạc Nam hít một hơi, chẳng trách Hư Vô Đỉnh luôn tham lam nữ tử này.

Mà sở dĩ Bất Hủ Thần Hồn của hắn không nhìn thấu được nàng là người hay Đạo Thuộc Tính, nguyên nhân vì nàng vốn không hiện ra chân thân thật sự.

Bản thể vẫn đang ẩn sâu trong lòng đất, cung cấp lực lượng cho mảnh gốm hấp thụ, từ đó duy trì sự sống của Hư Vô Cổ Thụ.

Hắn xem như đã hiểu được khá nhiều chuyện.

“Hư Vô Cổ Thụ như ký sinh trùng rút cạn lực lượng của nàng, nàng vậy mà còn sẵn sàng hiến tế mình cho nó.” Lạc Nam không lý giải được nói:

“Nếu là ta, dứt khoát từ bỏ Hư Vô Cổ Thụ… với nội tình của Hư Vô Cổ Thành, thừa sức phát triển theo hướng khác.”

“Lời này của chàng chỉ đúng khi thiếp không nhờ Hư Vô Cổ Thụ mà ra.” Hư Vô Thần Nữ nhìn hắn, ưu thanh giải thích:

“Thành Chủ đời thứ nhất vốn là một nhân loại, ngài ấy đã nhờ nguồn tài nguyên mà Hư Vô Cổ Thụ cung cấp để luyện ra loại Đạo Hư Vô đầu tiên.”

“Sau khi Thành Chủ đời thứ nhất mất đi, Đạo Hư Vô của y kế thừa vị trí Thành Chủ đời thứ hai, nhờ vào Hư Vô Cổ Thụ luyện ra loại Đạo Hư Vô tiếp theo, thu làm đệ tử.”

“Thành Chủ đời thứ hai nhớ ơn Hư Vô Cổ Thụ, hiến tế bản thân cho mảnh gốm để kéo dài sự sống của nó.”

“Đệ tử của y nghiễm nhiên đảm nhiệm chức Thành Chủ đời thứ ba… lại tiếp tục nhờ vào Hư Vô Cổ Thụ tạo ra một loại Đạo Hư Vô và dạy dỗ thành tài – chính là thiếp.”

“Thiếp là thành chủ đời thứ tư của Hư Vô Cổ Thành, thiếp được sư phụ và Hư Vô Cổ Thụ tạo ra… có thể nói Cổ Thụ là phụ, cũng có thể là mẫu.”

“Bậc con cháu, nhẫn tâm nhìn trưởng bối của mình ra đi sao?”

Lạc Nam nghe xong chỉ biết trợn mắt há hốc mồm, vạn phần không tưởng tượng nổi các đời Thành Chủ của Hư Vô Cổ Thành đều có nguồn gốc như vậy.

Từng đời từng đời Thành Chủ đều được Hư Vô Cổ Thụ sinh ra, sau đó lại hiến tế bản thân cho gốc cổ thụ này, trước khi biến mất còn bồi dưỡng ra thế hệ tự nguyện hiến tế tiếp theo…

Hắn âm thầm đau đầu, thật sự là nhức cả trứng.

Thần Huyền Huân cũng chỉ biết im lặng, trường hợp như thế này không biết nên đánh giá kiểu gì.

“Được rồi, ta sẽ không đánh giá nội tình của thế lực các người.” Lạc Nam lắc đầu:

“Bất quá nếu Hư Vô Cổ Thành vẫn luôn tồn tại theo cách như vậy, tại sao nàng không bồi dưỡng đồ đệ, nhường vị trí Thành Chủ đời thứ năm cho đồ đệ và tiếp tục hiến tế?”

“Đó chỉ là trước đây khi còn ở Chung Cực Giới.” Hư Vô Thần Nữ ảm đạm nói:

“Hoàn cảnh ở hỗn độn khắc nghiệt hơn Chung Cực Giới rất nhiều, Nguyên Khí và Quy Tắc đều cạn kiệt, tốc độ tu luyện trở nên rất chậm, điều này cũng ảnh hưởng đến Hư Vô Cổ Thụ, dù thiếp đã rất cố gắng… vẫn không thể phối hợp với Cổ Thụ luyện ra loại Đạo Hư Vô tiếp theo.”

Lạc Nam biến sắc: “Vậy nàng muốn tuyển phu quân để sinh con, biến con mình thành vật hiến tế?”

“Không, không Tiêu lang hiểu lầm.” Hư Vô Thần Nữ gò má hơi đỏ lên, gấp gáp giải thích:

“Sau nhiều năm kinh doanh, bọn thiếp cũng có được một số nội tình, trong đó có Công Pháp Song Tu gia tăng Hư Vô Thần Lực lên gấp nhiều lần.”

“Thế nên…”

Lạc Nam rốt cuộc hiểu ra, nữ nhân này thật sự là muốn tìm đạo lữ song tu, mục đích chỉ để sản xuất Hư Vô Thần Lực cung cấp cho mảnh gốm…

“Dẹp đi!” Hắn giận dữ nói:

“Lão tử không phải là công cụ để trồng cây!”

Lời này của hắn cực kỳ khó nghe, Hư Vô Thần Nữ dù tâm cảnh tốt đến đâu cũng có chút tức giận, giọng nói hơi lớn:

“Chỉ cần Tiêu lang đáp ứng giúp chúng ta kéo dài sinh mệnh của Hư Vô Cổ Thụ, ngươi sẽ trở thành nhân vật quyền lực nhất Hư Vô Cổ Thành.”

“Quyền lực?” Lạc Nam mỉa mai nói:

“Quyền lực chính là sợ hãi hai cái nội tình Bất Hủ, không dám cho ta ra tay đó sao?”

“Chàng!” Hư Vô Thần Nữ lồng ngực phập phồng, hiển nhiên là khó giữ được bình tĩnh.

“Hiện tại nàng có hai lựa chọn!” Lạc Nam nâng lên hai ngón tay:

“Một là ngoan ngoãn rút khỏi Hư Vô Cổ Thụ và trở thành Đạo Thuộc Tính của ta, ta đang cần một Nữ Linh.”

“Hai là tiếp tục ở lại trong thành và chờ đại kiếp buông xuống!”

“Hừ, chúng ta không còn gì để nói!” Hư Vô Thần Nữ lạnh lùng đáp.

“Tốt thôi, nàng rất nhanh sẽ phải hối hận.” Lạc Nam nhún nhún vai.

Hắn phất tay, Hư Vô Thần Nữ đã bị đẩy khỏi Linh Giới Châu.

“Phu quân, xem ra ngay cả Hư Vô Cổ Thành cũng không biết mảnh gốm đó thuộc về Vạn Đạo Lưu Ly Bình.” Thần Huyền Huân trêu chọc nói:

“Chàng lại sắp có cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân.”

“Chỉ nàng hiểu ta.” Lạc Nam cười hắc hắc:

“Nàng ta xem Hư Vô Cổ Thụ như trưởng bối, vậy ta cũng chẳng còn cách nào khác ngoài chờ xem kịch hay.”

Hư Vô Cổ Thụ đang sống ký sinh trên mảnh gốm…

Nhưng đừng quên Hồng Mông Cổ Tộc đang săn lùng mảnh gốm.

Tên Nguyên Thuỷ đã biết trong phủ thành chủ có mảnh gốm rồi, hắn sẽ bỏ qua sao?

Tin rằng sau khi nhận được tình báo từ Nguyên Thuỷ, Hồng Mông Thiếu Chủ sẽ bứng gốc đại thụ để cưỡng đoạt vật mình cần.

Đó là lúc Lạc Nam ra tay!

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239