Con đường bá chủ - Quyển 18 - Tác giả Akay Hau

Phần 231
Phần 231

“Hahaha, các nàng lợi hại như vậy, ta cũng không thể chịu thua!”

Phu thê liên kết tâm linh, Lạc Nam chứng kiến chiến tích của thê tử và hành động của nữ nhi, cất tiếng cười phá lên, hai mắt đầy nóng bỏng quan sát đối thủ như thợ săn ngắm nghía con mồi.

“Cuồng vọng, trẫm không phải lũ vô dụng đó!” Tần Dương thịnh nộ, uy nghiêm quát:

“Thần Ma Đế Kinh tầng cuối cùng – Thần Ma Hộ Thể!”

HÚ HÚ HÚ – UY UY UY…

Khoảnh khắc đó, Thần Ma Đế Bào bỗng nhiên vang lên vô vàn tiếng tru dữ dội, tiếng rống vang rền.

Thần Ma Đế Bào tỏa sáng rực rỡ, vô vàn hư ảnh Thần Ma được thêu dệt bên trên đó phá áo mà ra.

Toàn bộ đều là hư ảnh của Bất Hủ Hung Ma, Bất Hủ Cổ Thần…

Tuy hư ảnh không thể sánh bằng sinh mệnh thật thụ, nhưng khi tất cả chúng nó đều cuồn cuộn tiến vào đan điền của Tần Dương, sau đó lấy tốc độ chóng mặt khuếch tán khắp cơ thể.

OÀNH!

Như vũ trụ nổ tung, sức mạnh của Tần Dương gia tăng chưa từng có, khí tức kéo căng như có đến mấy vị Bất Hủ Ma Thần hợp thể.

“Đây là sức mạnh chân chính của Cấm Thần sao? Thật khủng khiếp!” Toàn trường thán phục.

Các Siêu Thần hãi hùng, rốt cuộc biết tại sao các Bất Hủ Thần ở khu vực của mình lại phải liên hợp chống lại Cấm Khu.

Bởi lẽ chỉ cần một vị Cấm Thần như Tần Dương thi triển thủ đoạn mạnh nhất, đã có thể khuấy động phong vân, trong cùng cấp gần như vô địch.

“Ép ta đến mức này, ngươi có ngã xuống cũng nên tự hào rồi!” Tần Dương cao cao tại thượng nhìn xuống Lạc Nam, ánh mắt hiện lên vẻ nóng bỏng và tham lam:

“Kiếm của ngươi, tháp của ngươi, nữ nhân của ngươi… ta đều sẽ hưởng dụng thật tốt!”

Lời này trực tiếp khiến sát khí của Lạc Nam bùng phát đến đỉnh điểm.

KENG!

Lạc Hồng Kiếm tru vang, hắn lao thẳng về phía trước.

“Ngu xuẩn mất khôn!” Tần Dương cười to:

“Ở trạng thái này, ta là vô đối!”

Hắn tự tin là có nguyên nhân, bởi vì Thần Ma Hộ Thể giúp Thần Ma Đế Giới, Thần Ma Tổ Văn, Thần Ma Đế Thể của hắn đều mạnh lên gấp ba lần, khiến càn khôn xung quanh cũng phải rung chuyển.

Nhưng đáp lại, Lạc Hồng Kiếm trong tay Lạc Nam vô tình đập xuống.

RẮC… OÀNH!

Rạn vỡ và sụp đổ, Thần Ma Đế Giới như thuỷ tinh băng liệt, vô số điểm sáng tung bay.

“Sao lại…” Đồng tử trong mắt Tần Dương co rút.

Từ trong Lạc Hồng Kiếm, Bá Kiếm Thế và Bá Chủ Thần Thế ầm ầm dung hợp.

Hai phương đại thế mạnh nhất của Lạc Nam hội tụ vào thân kiếm, dồn nén đến cực hạn, không thất thoát dù chỉ là một tia dư uy.

Cái gì Đế Giới, cái gì Đế Thể, cái gì Thần Ma Hộ Thể… đi gặp quỷ hết!

Tần Dương trong lúc hoảng loạn, vung lên Thần Ma Song Quyền đón đỡ.

Trọng kiếm đỏ ngầu quét ngang, đập thẳng vào lồng ngực hắn…

PHỐC!

Như diều đứt dây bay ngược, Thần Ma Đế Bào ảm đạm không còn ánh sáng, Thần Ma Đế Thể lõm vào, xương cốt, nội tạng… bị nghiền nát bấy từ bên trong.

Máu tươi cuồng phún, một chút kiêu ngạo không xem ai ra gì bị huỷ diệt trong thoáng chốc.

Hiển nhiên, lời nói vừa rồi của Tần Dương đã chọc giận Lạc Nam, khiến hắn lộ ra một trong số những con bài tẩy.

Khả năng dung hợp giữa Bá Kiếm Thế và Bá Chủ Thần Thế vốn hắn không định sử dụng.

Nhưng chính Tần Dương tự tìm đường xuống địa ngục.

“Ngươi…” Tần Dương ngẩng đầu hãi hùng, hai mắt trừng lớn, không thể tin Lạc Nam vẫn luôn chưa đánh toàn lực.

Đáp lại hắn, Diệt Thần Trảm buông xuống…

Cảm nhận được nguy cơ mãnh liệt, Tần Dương vội vàng kết ấn:

“Nghịch Thế Thần Thông – Thần Ma Huyết Độn!”

Hắn biến thành vô số giọt máu đen, vô số giọt máu vàng, chính là Ma Huyết và Thần Huyết, độn không mà đi.

Chỉ cần một giọt máu trốn thoát, hắn đều có thể sống lại.

“Bất Hủ Thần Kỹ – Thiên Địa Lập Đỉnh!”

Nhưng mà đáp lại, thanh âm lạnh lùng của Lạc Nam vang lên, hai tay hóa thành tàn ảnh, tác động đến trời đất.

Trăm vạn dặm thương khung, toàn bộ đều bị Bá Chủ Quy Tắc dồn nén, ngưng tụ, hóa thành một tôn Thiên Địa Đỉnh khổng lồ.

Tất cả huyết của Tần Dương vừa bắn ra, còn chưa kịp thoát khốn đã bị luyện hết vào trong Thiên Địa Đỉnh, rơi xuống tay của Lạc Nam.

“AAAAA…” Hắn hiện thân trở lại, ở trong Thiên Địa Đỉnh nộ rống:

“Bắt giữ Cấm Thần, tội ngươi đáng chết!”

“BẠO!” Lạc Nam cười gằn.

BÙM!

Thiên Địa Đỉnh nhốt Tần Dương bên trong trực tiếp nổ tung.

Hắn như giẻ rách bắn ra, cả người không có chỗ nào là nguyên vẹn, đau đến mức bất tỉnh nhân sự.

Lạc Nam nhếch mép, nhốt chiến lợi phẩm vào trong đan điền.

Toàn trường không biết phải nói gì trước cảnh tượng này, chỉ cảm thấy một luồng hàn khí bốc lên từ sống lưng.

Trước đó Thần Huyền Huân liên tục chiến thắng, nhưng còn phải vận dụng ưu thế từ nhiều Bất Hủ Thần Vật…

Còn Lạc Nam một người một kiếm, trực diện nghiền nát Cấm Thần, bắt sống!

Thần Ma Đế Chủ ở trước mặt Bất Hủ Bá Chủ, từ đầu đến cuối không lật nên nổi sóng gió gì.

Trong lúc nhất thời, Bất Hủ Thần các phương hiểu ra một điều, Bất Hủ Liên Minh đã không còn ý nghĩa với Bá Việt Tông, mà nội tình đối đầu với Bá Việt Tông trong thời gian tới chính là Cấm Khu!

“Kiếm của Bá Chủ và Bá Hậu sử dụng, không biết là Bất Hủ Thần Binh gì? Vì sao chưa từng nghe qua?” Một vị Luyện Khí Sư cao cấp hứng thú đặt câu hỏi.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, thầm nghĩ ngươi hỏi chúng ta, vậy chúng ta biết hỏi ai đây?

“Giới Nộ!” Đông Hải Long Tổ ngưng giọng nói:

“Kiếm Kỹ của họ sử dụng có bóng dáng và uy thế của Giới Nộ, không biết có liên quan gì đến thanh Lạc Hồng Kiếm lần trước được Chung Cực Chi Linh điểm tên hay không?”

“Hít…” Lời này khiến không ít người hít một ngụm lãnh khí, sau đó chợt lắc đầu:

“Lạc Hồng Kiếm kia chỉ có một thanh, trong khi Bá Chủ và Bá Hậu có tận hai thanh kiếm.”

“Đúng vậy, ta nghĩ chỉ là trùng hợp, chưa chắc đâu.” Đại đa số người tán thành.

Nếu lần đó Giới Linh gọi là Lạc Hồng Song Kiếm, có lẽ bọn hắn sẽ nghĩ khác.

Lạc Nam cũng không rảnh giải thích, chỉ quan sát cục diện chiến trường…

Nhận ra thế cục đã mất, U Minh Chi Thần đã nhanh chân trốn trở về Âm Gian, khiến chúng nữ không dám truy đuổi.

Dù sao thì các nàng cũng chưa từng vào Âm Gian bao giờ, nghe nói nơi đó rộng lớn không kém gì Dương Thế, có sự ngự trị của các cường giả khác.

Nếu các nàng mạo muội xâm nhập, khó tránh khỏi khả năng gặp nguy hiểm.

Ngược lại với U Minh Chi Thần, đám người Hàn Phi Vũ, Vĩnh Vũ, Bất Hủ Viêm Thần, Binh Ngạo, Quyền Thần Chi Chủ, Song Cực Chi Thần vẫn đang kịch chiến với chúng nữ và Tiêu Tài Lão Tổ.

Sự gia nhập của Thần Huyền Huân, cái chết của Cấm Thần, kết cục thê thảm của Pháp Hưng và Lãnh Tàn khiến chúng không còn muốn chiến đấu.

Ngược lại đang chủ động rời khỏi chiến trường, bất chấp tất cả để đào tẩu…

Lạc Nam nhíu mày, đám khốn kiếp này đã tách ra mỗi người một hướng, không thể dùng Bá Chủ Tử Giới vây nhốt được nữa rồi.

Chỉ có thể chọn ra số ít con mồi trong đó mà thôi…

Nghĩ đến đây, hắn truyền âm cho chúng nữ:

“Huyền Huân chọn một tên, ta một tên, những người còn lại chọn hai tên!”

“Vâng!”

Đạt thành ăn ý, Thần Huyền Huân trực tiếp nhắm đến Vĩnh Vũ lao vọt đi.

Đại thù của tộc, nàng phải báo!

Tuế Nguyệt, Lôi Di Quân, Âu Dương Thương Lan, Tiêu Tài Lão Tổ chia ra hai nhóm, hướng về Hàn Phi Vũ cùng Bất Hủ Viêm Thần.

Lạc Nam không nói hai lời, khóa chặt lấy bóng lưng Quyền Thần Chi Chủ, dịch chuyển càn khôn.

Ai bảo lão bà Hương Trà đã dặn, phải thịt lão cẩu này!

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239