Con đường bá chủ - Quyển 18 - Tác giả Akay Hau

Phần 212
Phần 212

Nhìn Bất Hủ Thần Tháp biến mất, sắc mặt Quỷ Hải Lão Tổ vô cùng khó coi, bất mãn hừ một tiếng:

“Ngươi cứ chờ đó!”

“Lão quỷ, nể mặt quen biết lâu năm bổn tổ nhắc nhở ngươi một tiếng.” Đông Hải Long Tổ trầm giọng nói:

“Vừa rồi Bất Hủ Bá Chủ còn chưa đánh toàn lực, nếu không muốn kết quả như Ngự Hải Thần Quân, ngươi tốt nhất dẹp bỏ ý tưởng trả thù.”

“Như vậy còn chưa đánh toàn lực sao?” Mấy người giật mình.

“Không sai!” Đông Hải Long Tổ hít sâu một hơi, thanh âm thoáng run rẩy:

“Khoảnh khắc vừa rồi đứng cạnh hắn, lão phu cảm nhận được huyết mạch của mình kiêng kỵ đến tột đỉnh.”

“Cái gì?” Lời này khiến tất cả mọi người cảm thấy khó tin.

“Không phải dọa ta chứ?” Quỷ Hải Lão Tổ bất mãn nói:

“Ngươi có được huyết mạch của Khai Thiên Tổ Long, là con cưng của thế giới. Ai có được huyết mạch vượt qua ngươi chứ?”

Không sai, Đông Hải Long Tổ là Khai Thiên Tổ Long, một trong Tứ Cổ Chi Linh của Chung Cực Giới.

Tương truyền khi thế giới vừa mới khai thiên lập địa, chủng tộc thưa thớt, quy tắc và lực lượng tự nhiên của thiên địa đã giáng xuống đã thai nghén ra Đông Long – Tây Hổ – Nam Phượng – Bắc Huyền.

Bọn hắn được gọi chung là Tứ Cổ Chi Linh, Tứ Thần Thú như Thanh Long – Bạch Hổ – Chu Tước – Huyền Vũ sau này đều là thế hệ hậu bối, mô phỏng theo Tứ Cổ Chi Linh mà thôi.

Tứ Cổ Chi Linh giao hợp với các giống loài, làm đa dạng các loại Yêu tộc, phong phú hệ sinh thái của Chung Cực Giới.

Đông Hải Long Tổ chính là Đông Long bên trong đó.

Thế nên xét về huyết mạch, thân là Khai Thiên Tổ Long như lão rõ ràng có thể áp chế muôn loài, dù là Thần Long hay Tổ Long bình thường gặp lão cũng phải cúi thấp đầu.

Ấy vậy mà, Đông Hải Long Tổ lại chính miệng thừa nhận, huyết mạch của mình lại kiêng kỵ khi đụng độ Lạc Nam?

Làm sao có chuyện hoang đường như thế?

Hắn chẳng lẽ cũng là sinh linh được Chung Cực Giới sinh ra sao?

“Đó là sự thật!” Đông Hải Long Tổ nghiêm túc đáp:

“Lão phu dám khẳng định, vị Bá Chủ kia có huyết mạch Long Tộc vượt trên cả Khai Thiên Tổ Long như ta, hắn còn chưa vận dụng đến đã có thể nghiền ép Ngự Hải Thần Quân triệt để.”

Chư thần trầm mặc, bọn hắn hiểu Đông Hải Long Tổ sẽ không đem tôn nghiêm của huyết mạch cao quý ra hù dọa mình.

“Những gì chúng ta vừa nhìn thấy có vẻ chỉ là một góc của băng sơn.” Mỹ phụ mặc giáp ngưng trọng siết chặt nắm tay:

“Bất Hủ Bá Chủ rốt cuộc mạnh đến mức nào chứ?”

“Hắn lợi hại như vậy, tại sao không lôi kéo hắn?” Một lão bà vuốt cằm, nheo mắt nói:

“Dẹp bỏ việc của Ngự Hải Đảo sang một bên, lão thân cảm thấy vị này hành sự quang minh lỗi lạc, chúng ta và y cũng không thù không oán, có thể kết minh để chống lại Cấm Khu khi cần.”

“Thật ra lão phu cũng nghĩ đến việc này…” Đông Hải Long Tổ gãi lấy sừng rồng, thở dài:

“Nhưng trước mắt, đại địch của Bá Chủ cũng không dễ trêu chút nào, Bất Hủ Liên Minh thanh thế càng lúc càng lớn.”

“Nếu cùng Bá Chủ giao hảo, buộc lòng phải chống lại Bất Hủ Liên Minh, đây là việc cần phải cân nhắc thận trọng.”

“Vẫn là lão rồng ngươi cân nhắc cẩn trọng!” Bà lão gật đầu nói:

“Một khi chúng ta chống lại Bất Hủ Liên Minh chẳng khác nào Đông Cực Hải toàn diện khai chiến cùng bọn họ, trong lúc chiến đấu sẽ tạo kẽ hở cho Cấm Khu ra tay.”

“Trước mắt cứ theo dõi từng bước.” Đông Hải Long Tổ quyết định:

“Xem gió thổi về hướng nào!”

Bá Việt Tông…

Lạc Nam xuất hiện giữa thiên không, Bất Hủ Thần Tháp uy nghiêm xoay tròn trong lòng bàn tay rồi lặng lẽ tiến vào đan điền.

Viễn độn càn khôn ở khoảng cách xa tại Chung Cực tiêu hao rất nhiều năng lượng, sau mỗi lần di chuyển như vậy, Bất Hủ Thần Tháp cần hấp thụ Bá Thần Lực của hắn để hồi phục.

“Baba!”

Một thân ảnh kiều tiểu xông đến.

Lạc Nam tươi cười ôm lấy nàng, vuốt ve cái đầu nhỏ, hôn một ngụm lên gò má mũm mĩm hỏi:

“Tỷ tỷ Thiên Ý đâu?”

“Nghe nói đang đi đoạt Bất Hủ Thần Vật!” Lạc Yêu Nhi chu môi nói:

“Ta cũng phải nỗ lực thật nhiều, để còn đuổi kịp.”

“Haha, yên tâm đi, Hồng Mông Càn Khôn Châu sớm muộn sẽ là của ngươi.” Lạc Nam sảng khoái nói.

Lạc Yêu Nhi đã tiếp nhận Hồng Mông Quán Đỉnh, tu vi đạt đến Siêu Thần Hậu Kỳ, trong tương lai sau khi giải quyết được Hồng Mông Đạo Tổ, Hồng Mông Càn Khôn Châu của lão phải do nàng tiếp nhận.

“Phụ thân đã về!” Lạc Kỳ Nam lúc này cũng từ trong thành bước ra nghênh đón, phía sau còn có các hồng nhan.

Ngoại trừ Yên Nhược Tuyết đang bế quan đột phá Bất Hủ Thần, chúng nữ khác đều có mặt.

“Trưởng công chúa của ta.” Lạc Nam sủng ái kéo đại nữ nhi, ra vẻ thần bí nói:

“Lần này có quà cho ngươi!”

Tim của Lạc Kỳ Nam vô thức đập nhanh hơn, nàng biết lần này phụ thân đi tìm Bất Hủ Thần Vật… chẳng lẽ…

“Phu quân, có Bất Hủ Thần Vật phù hợp với bảo bối của chúng ta sao?” Diễm Nguyệt Kỳ thẳng thắn hỏi.

So với bản thân mình đột phá, nàng càng hy vọng nữ nhi Lạc Kỳ Nam tiến bộ.

“Có chút thu hoạch.” Lạc Nam hào khí ngất trời phất tay:

“Vào trong rồi nói!”

Để cho các lão bà đỡ bị kích động, hắn cũng tinh ý điều động Cấm Kỵ Bá Hồn Nhãn, chiếu rọi trận chiến giữa mình và Bá Ma cho các nàng quan sát.

Ban đầu chúng nữ đều cảm thấy kích động và hưng phấn trước sự cao trào của cuộc chiến đỉnh cao, nhưng khi thấy Bá Ma lấy ra từng kiện từng kiện Bất Hủ Thần Vật, từng khuôn mặt xinh đẹp đã sớm mất đi sự bình tĩnh.

Phu quân đã ung dung trở về, chứng tỏ Bá Ma kia đã bại… vậy chẳng phải…

Hô hấp trở nên dồn dập lên.

Cho đến thời khắc cuối cùng, nhìn thấy Lạc Nam giải quyết Bá Ma, các nàng đã có được đáp án.

“Trời ạ!” Võ Tam Nương, Đình Manh Manh nhảy dựng lên, mắt đẹp sáng rực nhìn lấy hắn:

“Tất cả tài sản của Bá Ma đều vào tay chàng?”

“Còn tiếp!” Lạc Nam cười tủm tỉm.

Mọi thứ vẫn chưa kết thúc, xuyên suốt quá trình hắn và Huyết Ngọc Sa giao ước, bàn luận về Huyết Thế Thần Quan khiến Huyết Yêu Cơ vừa cảm động vừa quyến rũ liếc mắt đưa tình.

Trận chiến với Ngự Hải Thần Quân tiếp diễn, Hải Thần Tam Xoa Kích vào tay.

“Đại thu hoạch!”

Dù bình tĩnh như Vân Tiêu, Hương Trà, Tô Nhan các nàng cũng cảm thấy toàn thân run rẩy.

“Thật sự là đại thu hoạch!” Các đôi mắt nóng bỏng nhìn lấy nam nhân.

Lạc Kỳ Nam kiêu hãnh ngẩng đầu, baba của nàng đã nói chỉ có đại đạo không xứng với nàng, không có việc nàng không thể làm chủ đại đạo.

“Thật sự là 11 kiện sao chàng?” Đông Hoa vẫn cảm thấy không quá chân thật, phải hỏi lại.

“Ác Ma Chi Kiếm thuộc về Tiểu Hồng Nhi, Bạch Ấn Điện cho Kỳ Nam, Nguyên Thần tỏa của Hương Trà.” Lạc Nam cười haha:

“Những vật còn lại, các nàng tự tìm người phù hợp nhất.”

Hắn dứt khoát vung tay, toàn bộ chiến lợi phẩm, lễ vật mua sắm ở Đông Cực Hải đều lấy ra.

Đồng thời cũng triệu hoán Huyết Ngọc Sa ra giới thiệu với các nàng.

“Cái này… thiếp không nằm mơ chứ?” Huyết Ngọc Sa còn chưa kịp chào hỏi mọi người, đã bị cảnh tượng đập vào mắt.

Thật nhiều nữ Siêu Thần đỉnh phong, mỗi người đều có tư sắc không thua gì mình.

Bên trong đó còn có Lôi Di Quân, Âu Dương Thương Lan, Tuế Nguyệt… ba vị Bất Hủ Thần hàng thật giá thật.

Nhưng đó chưa phải tất cả, hơn chục kiện Bất Hủ Thần Vật đang trôi lơ lửng giữa không trung.

“Trời ạ, đây rốt cuộc là thế lực gì? Cấm Khu sợ rằng cũng phải kinh hãi.” Huyết Ngọc Sa choáng váng, phải cần đến mấy nữ chủ động chào hỏi mới lấy lại được tinh thần.

Đôi mắt yêu dị tuyệt mỹ liếc nhìn Lạc Nam, Huyết Ngọc Sa rốt cuộc hiểu được mình đã đi theo một nhân vật bá đạo như thế nào.

“Sao chàng giữ mạng cho tên này?” Băng Linh Nhi bất mãn vung chân đạp Ngự Hải Thần Quân một cái.

Hắn đang bị trói chặt bên trong Nguyên Thần tỏa, vẫn hôn mê chưa tỉnh.

“Hắn là chất dinh dưỡng, ném vào tầng thứ nhất của Bạch Ấn Điện, có thể tiếp nhận lực lượng và mọi thứ từ hắn.” Lạc Nam giải thích nói:

“Việc này để Kỳ Nam và người được Hải Thần Tam Xoa Kích lựa chọn phối hợp.”

“Ý kiến hay, hấp thụ tu vi của Ngự Hải Thần Quân đột phá sẽ tiết kiệm được Nguyên Thạch đột phá Bất Hủ Thần.” Chúng nữ gật đầu tán thành.

Nhắc đến Nguyên Thạch, Lạc Nam lại hơi đau đầu.

Trước mắt Bất Hủ Thần Vật đã đủ để Bá Việt Tông có thêm 11 vị Bất Hủ Thần, nhưng Nguyên Thạch chắc chắn là không đủ.

Trừ Ngự Hải Thần Quân ra, còn mười người cần đến Nguyên Thạch.

Bán hết tài sản của Ngự Hải Đảo và mấy thứ Quỷ Hải Lão Tổ hối lộ cũng chỉ đủ cho một người nữa mà thôi.

Con hàng Bá Ma bị phong ấn nhiều năm, tài nguyên trong Nhẫn Trữ Vật của nó đã bị Bạch Ấn Điện hấp thụ sạch sẽ để kéo dài phong ấn, cũng chẳng thu được bao nhiêu cả.

Dù gần nhất Lạc Nam thu được đầy bồn đầy bát ở Tây Cực, nhưng cũng chẳng thấm vào đâu để các nàng đột phá, chưa kể trước đó Yên Nhược Tuyết đã cầm đi số lượng không nhỏ bế quan.

Với thiên phú kinh doanh, Trương Nhã Trâm mỉm cười đề nghị:

“Bá Việt Tông hiện tại đại thế đã thành, sao chàng không tổ chức đại hội khai tông lập phái, mời các thế lực khắp chốn đến tham gia? Nhân cơ hội tổ chức đấu giá giao lưu, bán ra những vật phẩm quý giá của chúng ta?”

“Đây là ý kiến hay, vừa có thể thu thêm Nguyên Thạch, lại phơi bày nội tình tông môn.” Mộng Chi Tiên, Ninh Huyền Tâm các nàng vỗ tay tán thành.

Lạc Nam cảm thấy hợp lý, nên biết rằng các vật phẩm trong đấu giá thường được bán ra với giá cao hơn so với bình thường, bởi lẽ các phương giành giật sẽ đội giá lên.

Hắn thậm chí có thể vận dụng mạng lưới quan hệ với Thái Cổ Viện Trưởng, Tiêu Tài Tộc để mời đến những nội tình Bất Hủ hàng đầu tham gia đấu giá.

Với những trân phẩm cây nhà lá vườn do Bá Việt Tông và hệ thống đa thế giới sản xuất ra được, đấu giá sẽ thu về đại lượng Nguyên Thạch Siêu Phẩm.

“Nguy cơ duy nhất là Bất Hủ Liên Minh sẽ đến quấy rối, gây sự, thậm chí là những kẻ như Diệt Quy Thần Chủ cũng đến tham gia náo nhiệt.” Ánh mắt Lôi Di Quân lấp lóe.

“Thế nên trước mắt, dồn tài nguyên để Lạc Hồng Kiếm thăng cấp.” Vân Tiêu ung dung đề nghị:

“Một khi phu quân có thêm Bất Hủ Thần Binh trong tay, thần đến giết thần, ma đến trảm ma, chẳng cần e ngại.”

“Thậm chí ước gì địch nhân đến, dùng máu của chúng trấn áp bát phương!”

“Cứ quyết định như thế đi!” Lạc Nam nâng lên Lạc Hồng Kiếm, hào khí ngất trời:

“Tiểu Hồng Nhi sẽ tấn thăng đầu tiên!”

Tiệt Thần Cung, Diệt Quy Thần Chủ ngồi trên bảo tọa, vuốt ve lưỡi kiếm đặt trên đùi ngọc, cảm nhận từng luồng quy tắc chi lực luân chuyển bên trong thân kiếm.

Những quy tắc chi lực này mỗi một tia đều là quy tắc cấp Bất Hủ mà nàng từng chém nát, chúng nó lại trở thành lực lượng của Tiệt Đạo Kiếm.

Bỗng nhiên Diệt Quy Thần Chủ ngẩng đầu, thanh âm thanh lãnh:

“Đã đến rồi sao không hiện thân?”

Phần phật…

Ống tay áo nhẹ bay, một cẩm y nam tử ngọc diện vô song, khí độ cao quý không cách nào hình dung lặng lẽ rơi xuống.

Nhìn lấy Diệt Quy Thần Chủ tư dung tuyệt mỹ, thế gian hiếm có nữ tử sánh bằng, cẩm y nam tử phất nhẹ vũ phiến trong tay, cười nhạt:

“Nghe nói gần đây ngoài kia có kẻ tự xưng Bá, danh tiếng không nhỏ, khuấy động phong vân ở Tây Cực.”

“Thế nào? Các vị kia có hứng thú với hắn?” Diệt Quy Thần Chủ sắc mặt lạnh lẽo:

“Hắn là mục tiêu của ta!”

“Kẻ đó quả thật có tiềm năng gia nhập Cấm Khu, Tam Đạo Bất Hủ, chiến lực vượt trội.” Cẩm y nam tử không phủ nhận gật đầu:

“Có ý muốn ta đại diện Cấm Khu đứng ra chiêu mộ hoặc…”

“Hoặc gì?” Diệt Quy Thần Chủ nhếch phiến môi anh đào.

“Hoặc gõ đầu hắn, đập tan sự kiêu ngạo của hắn, ngoan ngoãn làm người một chút.” Cẩm y nam tử thản nhiên đáp:

“Ngay cả Cấm Khu cũng chưa có nhân vật dám xưng Bá, hắn dựa vào đâu?”

“Chưa chắc có quả ngon để ngươi ăn!” Diệt Quy Thần Chủ hờ hững.

“Ngươi đánh giá hắn cao như vậy?” Cẩm y nam tử ánh mắt lóe lên một tia giận dữ:

“Hay ngươi xem nhẹ ta?”

“Đã có lệnh cho ngươi, tìm đến ta làm gì?” Diệt Quy Thần Chủ không đáp.

“Vì ngươi từng giao thủ với hắn, muốn gọi ngươi theo tham gia náo nhiệt.” Cẩm y nam tử nhún nhún vai.

“Chiến đấu sinh tử với ta luôn là một đối một.” Diệt Quy Thần Chủ chạm vào lưỡi kiếm, thanh âm lạnh lùng:

“Tôn nghiêm của một Kiếm tu không cho phép ta vây công đối thủ!”

Đây là lý do thời điểm tại Bất Hủ Yêu Vực, nàng chỉ thỉnh thoảng xen vào nhằm bức ra tất cả thủ đoạn của Lạc Nam, chưa thật sự ra tay toàn lực, cũng không hứng thú hợp tác cùng Bất Hủ Liên Minh.

“Haha, ngươi hiểu lầm!” Cẩm y nam tử cười:

“Việc gõ đầu mình ta làm là được, ngươi chỉ cần theo xem chơi mà thôi.”

“Không có hứng thú!” Diệt Quy Thần Chủ khẽ lắc đầu.

“Hừ.” Cẩm y nam tử bất mãn, thân ảnh biến mất, chỉ còn lại thanh âm lãnh ngạo vang vọng không gian:

“Vậy ngươi cứ chờ đợi tin tức đi, Bất Hủ Bá Chủ đứng trước thực lực tuyệt đối, chẳng là thứ gì!”

Nhìn lấy cảnh này, Diệt Quy Thần Chủ trong mắt hiện lên một tia trêu tức, tự giễu cười:

“Đánh giá thấp nam nhân của nàng, sai lầm!”

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239