Con đường bá chủ - Quyển 18 - Tác giả Akay Hau

Phần 174
Phần 174

“May mà Bất Hủ Yêu Vực phản ứng nhanh, bọn họ chuồn đi cũng thuận lợi cho ta.”

Trong Bất Hủ Thần Tháp, Lạc Nam nằm ngửa thở hổn hển.

Nếu Bất Hủ Yêu Vực không trốn, hắn lại phải mất thêm thời gian cứu theo bọn họ, sẽ tạo cơ hội cho đám Bất Hủ Thần tấn công thêm một đợt.

“Chàng lo cho mình trước đã!” Thần Huyền Huân đau lòng vuốt ve gò má hắn.

Chỉ thấy Lạc Nam lúc này chẳng khác nào một bức tượng băng, bị Bất Hủ Băng Hàn Độc cắm thẳng vào đầu, băng độc đã khuếch tán khắp cơ thể, đang lấy tốc độ kinh khủng đóng băng, tàn phá mọi thứ từ linh hồn, kinh mạch, đan điền cho đến nội tạng của hắn.

“Yên tâm đi, đồ chơi này chỉ là chuyện nhỏ!” Lạc Nam vẫn thoải mái hồi đáp được.

Nếu là người khác, mặc kệ có là Tam Đạo Bất Hủ thì vẫn sẽ bị Bất Hủ Băng Hàn Độc hành cho chết đi sống lại.

Nhưng Lạc Nam thì không, hắn có được Bất Hủ Thần Khu.

Sự cường đại của Bất Hủ Thần Khu đã miễn nhiễm mọi độc tố, bao gồm cả các loại Độc cấp độ Bất Hủ.

Bất Hủ Băng Hàn Độc này có thể khiến hắn cảm thấy rét lạnh đã rất lợi hại rồi, chưa đủ khả năng uy hiếp tính mạng của hắn.

VÙ VÙ VÙ…

Quả nhiên ngay sau đó, Bá Đỉnh ầm ầm chuyển động, tuôn ra hấp lực dữ dội đem toàn bộ Bất Hủ Băng Hàn Độc nuốt vào, còn tách lực lượng của nó ra làm hai phần, chia đều cho Độc Đỉnh và Băng Đỉnh.

Lạc Nam lấy ra Bất Tử Dịch Thuỷ tu vào ừng ực, ung dung ngồi dậy khoanh chân ngồi xếp bằng, chậm rãi điều tức.

Đúng như Diệt Quy Thần Chủ dự đoán, Bất Hủ Băng Hàn Độc chỉ khiến Lạc Nam bị thương lúc đầu, sau đó còn trở thành chất dinh dưỡng cho hắn.

Nếu ở trong trận chiến sống còn bị Bất Hủ Băng Hàn Độc đánh lén thì Lạc Nam sẽ không có thời gian chữa trị, lộ sơ hở để đám đại địch còn lại vây giết.

Đáng tiếc vào thời khắc cuối cùng nhất, thay vì đánh tiếp thì hắn quyết định thoát thân, có thể nói là nhân họa đắc phúc.

Tên Cực Hàn Băng Đế kia nhìn thì tuấn lãng phi phàm, thế mà làm ra hành vi tiểu nhân bỉ ổi như vậy, chẳng những hợp tác với Lãnh Tàn, đem Đại Dục Lão Tổ luyện thành Bất Hủ Băng Khôi, còn lén lút tung cho Lạc Nam một đòn chí mạng.

Tiếc rằng đối phương không biết sự khủng bố của Bất Hủ Thần Khu, xem như đã tốn công vô ích.

“Vẫn còn uất ức!” Lạc Nam càng nghĩ càng tức, nghiến răng nói:

“Vốn tưởng rằng trở thành Bất Hủ Bá Chủ có thể hai tay đè bọn chúng ra đánh, không ngờ thực lực Lãnh Tàn tăng mạnh, lại thêm ả Diệt Quy Thần Chủ kia xen vào.”

Nếu chiến lực Lãnh Tàn không tăng, nếu bên cạnh không có Diệt Quy Thần Chủ uy hiếp, Lạc Nam đã mở ra cả chín tầng của Bất Hủ Thần Tháp, diệt hết tất cả cường địch.

Ấy là chưa kể lão già Hồng Mông Đạo Tổ như độc xà ở trong bóng tối rình rập, sẵn sàng cắn trộm bất cứ lúc nào.

“Chàng không cần vội.” Thần Huyền Huân nở nụ cười:

“Chờ Hậu Cung chúng ta có thêm Bất Hủ Thần, chờ chàng luyện hóa triệt để tài sản của Lôi Chấn Thiên, lại tìm đến chúng cũng không muộn.”

Kết quả tạm thời như thế này đã khiến Thần Huyền Huân rất tự hào.

Nam nhân của nàng độc chiến quần hùng, tiêu diệt một tên rồi ung dung rời đi.

Thành tựu như vậy đã là khoáng cổ tuyệt kim.

Đây chỉ là khởi đầu, nàng đã có thể kiên nhẫn chờ đợi vô số năm qua, cũng không ngại chờ thêm một khoảng thời gian…

“Hai vị chủ nhân, chúng ta đi đâu đây?” Kim Thần Nhi hỏi.

Lạc Nam nở nụ cười ấm áp, trong mắt hiện lên vẻ nhớ nhung:

“Đón Bất Hủ Yêu Vực, sau đó trở về hỗn độn đoàn tụ với các nàng ấy.”

Tình hình Bất Hủ Thần Chiến tại Yêu Vực như đại hồng thuỷ, lấy thanh thế không thể cản phá lan tràn khắp mọi ngõ ngách Chung Cực Giới.

Không biết bao nhiêu tu sĩ, gia tộc, Đạo Thống, thế lực từ Siêu Thần cho đến Bất Hủ đều phải kinh hãi trong lòng.

Đối với những thế lực hay nội tình Bất Hủ không có liên quan, chẳng ai ngờ được luồng ý chí tưởng chừng yếu ớt như đèn dầu trước gió lại có một ngày bùng nổ như vầng thái dương, thiêu đốt bầu trời Chung Cực Giới theo cách như vậy.

Sòng phẳng chiến với Thượng Cổ Thần – Diệt Quy Thần Chủ, sau đó trước sự vây công của hàng loạt Bất Hủ Thần khác vẫn có thể tiêu diệt Bất Hủ Lôi Thần và độn không thoát thân.

Chiến tích như thế không dám nói từ trước đến nay chưa từng có, nhưng nhìn theo chiều dài lịch sử cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

Không cần phải nói, bốn chữ “Bất Hủ Bá Chủ” đã vang vọng đất trời, triệu tỷ sinh linh như sấm bên tai.

Đối với danh xưng này, nếu như không có trận chiến đó xảy ra, nhiều người sẽ khịt mũi coi thường.

Dù sao thì hai từ “Bá Chủ” có trọng lượng rất nặng, huống hồ còn là Bá Chủ trong Bất Hủ Thần.

Nhưng mà vị nam nhân kia đã chứng minh thực lực độc bá thiên hạ của mình, hàng loạt Bất Hủ Thần hợp sức không làm gì được hắn, ngược lại Bất Hủ Lôi Thần với Hạo Thiên Phủ trong tay vẫn ngã xuống một cách đường đường chính chính.

Không ai dám dị nghị…

Thậm chí đã có vô số tu sĩ, vô số thiên kiêu tuấn kiệt, tuyệt sắc giai nhân đã tuyên bố thần tượng Bất Hủ Bá Chủ, mong ước được gia nhập vào dưới trướng.

Trong khi khắp Chung Cực Giới đang vì ý chí của Bất Hủ Cổ Tộc, đang vì chiến tích của Lạc Nam mà nghị luận ầm ĩ như si như say…

Thì tại Vạn Tướng Điện của Pháp Hưng, liên minh các vị thần đang ngưng trọng đến cực điểm, sắc mặt từng vị vô cùng khó coi.

Ngay khi Lạc Nam rời đi, bọn hắn đã chuyển sang nhắm vào Hồng Mông Đạo Tổ.

Bất quá lão già đó lại gian xảo hơn chuột, đã sớm chuẩn bị sẵn một thế thân hoán đổi, chỉ trong ý niệm đã dịch chuyển vị trí, dễ dàng thoát đi khiến cả đám chỉ có thể bất lực.

Cả đám nổi nóng, muốn giận cá chém thớt chuyển sang tấn công Bất Hủ Yêu Vực, bất chấp hai vị Yêu Tổ nếu có tồn tại… đáng tiếc Bất Hủ Yêu Vực đã chuồn mất tự bao giờ.

Kết quả trận đánh chẳng thu hoạch được gì, còn mất đi Lôi Chấn Thiên, làm sao có thể vui vẻ nổi?

“Tuyển thêm đồng minh thôi!” U Minh Chi Thần trầm giọng nói:

“Phải giải quyết chuyện này càng nhanh càng tốt.”

Mọi người đều hiểu hiện tại bọn hắn đã khó lòng làm gì được Lạc Nam, bởi vì không có biện pháp để giữ lại Bất Hủ Thần Tháp.

Dù chiến lực của Lãnh Tàn có tăng mạnh, dù Cực Hàn Băng Đế có thêm Bất Hủ Băng Khôi nhưng khi Lạc Nam muốn trốn, bọn hắn cũng thúc thủ vô sách.

Giờ đây phải tìm thêm đồng minh hỗ trợ, tốt nhất là người có khả năng khắc chế Bất Hủ Thần Tháp.

“Tìm đồng minh?” Pháp Hưng nghe vậy biểu lộ khinh miệt, nhìn Lãnh Tàn nói:

“Các ngươi ngay cả đồng minh của mình cũng làm thịt được, còn ai dám kết minh nữa sao?”

Lời này không ai phản bác được…

Đại Dục Lão Tổ là đồng minh vẫn bị Lãnh Tàn mang ra luyện hóa, vậy thử hỏi còn ai dám can đảm kết minh với bọn họ?

Thậm chí nếu không phải đã sớm cùng nhau leo lên một thuyền, mấy người cũng không muốn dính dáng đến một kẻ như Lãnh Tàn.

Lãnh Tàn biểu lộ ung dung, hiện tại hắn đã mạnh hơn hầu hết Bất Hủ Thần ở đây, đương nhiên sẽ lười chấp nhặt với bọn họ, chỉ thản nhiên nói:

“Tốc độ trưởng thành của kẻ kia quá kinh khủng, nhưng chúng ta không thể ngăn được.”

“Cách tốt nhất là phát triển còn nhanh hơn hắn, hắn mạnh lên chúng ta sẽ càng mạnh hơn, như vậy là đủ.”

“Bằng cách nào?” U Minh Chi Thần bất mãn nói:

“Lãnh địa của ta tại Âm Gian bị chiếm hết cả rồi, đang gấp gáp đây!”

Ở Âm Gian không phải có mỗi U Minh Hồn Cung của hắn là nội tình Bất Hủ, hắn cũng không phải nhân vật độc bá Âm Gian.

Vẫn còn có những tồn tại khác không dễ trêu vào, điển hình như Diêm Vương Thập Điện thậm chí còn vượt trên cả U Minh Hồn Cung của hắn.

Mà nhân lúc hắn rời đi đối phó Lạc Nam, lãnh địa ở Âm Gian đã bị các nội tình Bất Hủ khác chiếm sạch.

Nếu không nhanh chóng trở về giải quyết, căn cơ tại Âm Gian của hắn sẽ bị nhổ tận gốc rễ.

“Ta có biện pháp!” Cực Hàn Băng Đế bỗng nhiên lên tiếng:

“Năm đó Vạn Đạo Thần Chủ có không ít kẻ thù, nhưng thực lực của bọn họ đều không sánh bằng nàng ấy nên không dám chủ động trêu vào.”

“Hiện tại nếu chúng ta đứng ra mời gọi, khả năng sẽ được thêm một số đồng minh lợi hại.”

“Hả?” Vĩnh Sinh Lão Tổ nghi hoặc nói:

“Ngươi chẳng phải cuồng nhiệt si mê Vạn Đạo Thần Chủ sao? Vậy mà phối hợp với kẻ thù của nàng?”

Biểu lộ của Cực Hàn Băng Đế bỗng trở nên cuồng nhiệt, trong đôi mắt trong suốt hiện lên vài tia biến thái, nhìn sang Đại Dục Lão Tổ đã bị luyện hóa, nở nụ cười quỷ dị:

“Chỉ có biến thành Băng Khôi, nàng mới vĩnh viễn thuộc về ta!”

Toàn trường rùng mình, thầm mắng đúng là tên điên.

Nhưng trong những tình huống rơi vào ngõ cụt như thế này, đôi khi kẻ điên lại tìm ra hướng đột phá.

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239