Con đường bá chủ - Quyển 18 - Tác giả Akay Hau

Phần 158
Phần 158

“Diệt Quy Thần Chủ, Tiệt Đạo Kiếm… thật không đơn giản.”

Nhìn thảm trạng của Loạn Thời Thần Chủ vừa bị mình túm về, Lạc Nam cảm thán không ngớt.

“Nàng là nữ quái vật cùng thời đại với Vạn Đạo Thần Chủ, khủng bố là đúng rồi.” Thần Huyền Huân nở nụ cười:

“Nếu xét về tuổi tác, nàng ta còn lớn tuổi hơn tổ tiên Bất Hủ Cổ Tộc.”

Khóe miệng Lạc Nam giật giật, thầm nghĩ cũng đúng.

“Nàng có ấn tượng gì không?” Hắn hỏi Vân Tiêu.

“Thiếp không nhớ gì cả, nhưng chắc chắn các mảnh gốm còn lại của Vạn Đạo Lưu Ly Bình đang ở trong tay nàng ta.” Vân Tiêu nghiêm nghị nói:

“Thiếp cảm ứng được sự tồn tại của chúng.”

“Một đại thử thách nha.” Ánh mắt Lạc Nam lóe lên.

Không cần phải nói, chiến lực của Diệt Quy Thần Chủ đó chắc chắn thuộc hàng đỉnh cấp bên trong Bất Hủ Thần, trong tay lại chấp chưởng Bất Hủ Thần Binh…

Muốn Vạn Đạo Lưu Ly Bình hoàn thiện, phải đánh bại nhân vật như vậy.

“Tại sao đại tỷ lại có thù oán với nữ nhân đó?” Đông Hoa tò mò hỏi.

“Việc này phải hỏi Hỗn Đạo.” Lạc Nam nhún vai.

“Bởi vì định mệnh.” Hỗn Đạo hiện thân, nhớ lại quá khứ mà cảm thán:

“Chủ nhân là người muốn chinh phục và sở hữu toàn bộ quy tắc trong thiên hạ, còn nữ nhân kia lại là người chuyên huỷ diệt quy tắc trong thiên hạ.”

“Tiệt Đạo Kiếm sẽ mạnh hơn khi được chém nát quy tắc của người khác.”

“Mà chủ nhân nổi danh là người chấp chưởng nhiều loại quy tắc nhất, đương nhiên trở thành con mồi bị nhắm đến.”

“Đáng tiếc mỗi lần kịch chiến, Tiệt Đạo Kiếm đều không thể chiến thắng Quy Tắc được Vạn Đạo Lưu Ly Bình cường hóa, dẫn đến ân oán kéo dài.”

“Không chỉ Diệt Quy Thần Chủ và Vạn Đạo Thần Chủ là kỳ phùng địch thủ, mà Tiệt Đạo Kiếm cùng Vạn Đạo Lưu Ly Bình trước đó đã đối nghịch.”

“Thú vị thật.” Lạc Nam nhịn không được nở nụ cười:

“Bất Hủ Thần Vật ẩn chứa bí ẩn khiến người khác say mê… quyền năng của chúng là thứ không thể cưỡng lại.”

Nằm dưới đất, Loạn Thời Thần Chủ rốt cuộc nhịn không được quát lên:

“Thư Vân, chúng ta dù sao cũng có chút giao tình, nàng nỡ…”

PHỐC!

Hắn còn chưa dứt lời, Đông Hoa đã đạp cho một cước, khinh bỉ nói:

“Đê tiện vô sỉ ngược dòng thời không, xuống tay với Bất Hủ Song Yêu Tổ còn dám nhắc hai chữ giao tình? Nhìn ngươi chỉ thấy buồn nôn.”

“Các ngươi…” Loạn Thời Thần Chủ âm thầm kinh hãi, làm sao bọn hắn biết được chuyện này?

“Ngươi nói gì ta không hiểu.” Hắn giả ngu nói.

Vân Tiêu thất vọng, nàng xem như đã hiểu vì sao quá khứ của mình chướng mắt lão già này.

Đường đường Bất Hủ Thần, ngay cả dũng khí dám làm dám nhận cũng không có.

Nhìn Lạc Nam gật đầu ra hiệu…

Hắn hiểu ý, trực tiếp nâng lên Nguyệt Hồng Kiếm.

“Ngươi dám?” Loạn Thời Thần Chủ gầm lên, động ý niệm khiến hàng loạt Loạn Thời Tru Thần Kiếm gào thét mà ra, đâm đến Lạc Nam.

Đáng tiếc, hắn hiện tại trọng thương cực nặng, trước đó đã bị Diệt Quy Thần Chủ đánh cho gần phế, chiến lực không còn lại dù chỉ một phần mười.

Lại thêm đây là nội không gian của Bất Hủ Thần Tháp, Đồng Hồ Cát đã sớm bị trấn áp.

Loạn Thời Tru Thần Kiếm còn chưa kịp hàng lâm, Nguyệt Hồng Kiếm đã nhanh chóng trảm diệt.

Đầu lâu rơi rụng, linh hồn phẫn nộ bay ra ngoài, lại bị Cấm Kỵ Bá Hồn Nhãn thôn phệ trở về, trở thành chất dinh dưỡng cho Lạc Nam hấp thụ.

Đến lúc này, thù của Bất Hủ Song Yêu Tổ xem như đã báo thành công.

Chuyện tiếp theo cần làm, chính là cứu bọn họ.

“Đồ chơi này tính sao đây baba?” Tiểu Thiên Ý nâng lên Đồng Hồ Cát hứng thú hỏi.

“Haha, để những người không đạt được Cán Cân Không Gian tiếp tục cạnh tranh chứ sao.” Lạc Nam thoải mái cười.

Bởi vì hầu hết chúng nữ tinh thông Không Gian đều sở hữu cả Thời Gian, các nàng cũng là những người thích hợp với cái đồng hồ này.

“Nếu nó không phục, ném hố xí!” Lạc Nam hung hăng uy hiếp:

“Xử lý như Cán Cân Không Gian!”

Hắn ném Đồng Hồ Cát cho Kim Thần Nhi công tác tư tưởng, không cần phải vội… chúng nữ vẫn còn chưa khảo nghiệm chỗ Cán Cân xong.

Cùng lúc đó, lại kiểm tra Nhẫn Trữ Vật của Loạn Thời Thần Chủ.

Xem hết tất cả, có hơn 2000 thanh Loạn Thời Tru Thần Kiếm đạt đến Siêu Thần Cực Phẩm, 13 loại Đạo Thời Gian, một Thời Giới Bản Nguyên đã suy yếu đến cực hạn và gần 30 vạn mỏ Nguyên Thạch Siêu Phẩm.

Khiến Lạc Nam hứng thú là Loạn Thời Bộ Pháp và Loạn Thời Ngự Kiếm Thuật của tên này.

Đây là thân pháp và kiếm thuật Siêu Thần đỉnh cấp, chỉ thua mỗi Bất Hủ Công Pháp mà thôi.

Với một kẻ ưa dùng thân pháp và ngự kiếm như Lạc Nam, hai thứ này rất phù hợp với hắn.

Hắn quay sang bên cạnh, một tay ôm Hương Trà, một tay ôm Phạm Thanh Thuyên cười xấu xa:

“Nguyên Thạch đang nhiều, thăng cấp Đạo Thuộc Tính nào!”

Chúng nữ gò má đỏ ửng, nhưng lại không thể cưỡng được sức hấp dẫn như vậy.

Trong lúc nhất thời, các nàng sở hữu Đạo Thuộc Tính đều cùng với hắn điên đảo loan phượng…

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239