Con đường bá chủ - Quyển 18 - Tác giả Akay Hau

Phần 22
Phần 22

Mọi thứ vừa diễn ra như một giấc mộng.

Nó hoang đường đến mức ngay cả với tâm cảnh của những Siêu Thần cũng cảm thấy bàng hoàng.

Toàn bộ Siêu Thần Mộ Địa trở nên tĩnh lặng, oán hồn run rẩy không dám rít gào, toàn bộ cường giả quan chiến đều không dám thở mạnh.

Khắp bốn phương chỉ còn lưu lại những mảnh vỡ không gian, sự vặn vẹo của hỗn độn và khí tức Bất Hủ uy nghiêm chưa tiêu tan chứng minh rằng tất cả là sự thật.

Sợ hãi trong thoáng chốc, một vị Siêu Thần Viên Mãn phản ứng cực nhanh, hốt hoảng thi triển Độn Pháp chạy trốn mất dạng.

Phản ứng dây chuyền lập tức hình thành, hàng loạt Siêu Thần như ong vỡ tổ, người thì xé nát Phù Chú, người thì kích hoạt Truyền Tống Trận, kẻ thì trực tiếp thiêu đốt tinh huyết, vận dụng Thế Giới Chi Lực để lao vọt đi…

Bọn hắn cố gắng rời khỏi Siêu Thần Mộ Địa càng nhanh càng tốt, vì ở lại có khả năng sẽ bị diệt khẩu.

Những gì vừa xảy ra thật sự quá mức kinh khủng, mức độ ảnh hưởng của nó không phải Siêu Thần có thể gánh nổi.

“Hừ!” Thủ Mộ Nhân thấy cảnh tượng này, đang định ra tay ngăn chặn…

Nào ngờ hình chiếu của Lãnh Tàn đã ngăn chặn trước mặt hắn, lắc đầu nói:

“Vô ích thôi! Chuyện này đã không thể che giấu được.”

Thủ Mộ Nhân hít sâu một hơi, nội tâm cố gắng bình tĩnh lại.

Hắn hiểu ngoại trừ tại hiện trường, có không ít sự chú ý đến từ các nội tình Bất Hủ ở Chung Cực Giới cũng đang quan sát nơi này.

Quả thật là vô pháp che giấu.

Thần lực của Lãnh Tàn cùng Thủ Mộ Nhân khóa chặt lấy Hồng Mông Đạo Tổ, cũng không phẫn nộ ra tay.

Bởi vì bọn hắn hiểu rằng dù có tiêu diệt đối phương ở đây cũng chẳng có ý nghĩa gì cả, chỉ là một đạo hình chiếu mà thôi.

“Hồng Thương Minh, ngươi có thể giải thích?” Lãnh Tàn nhếch mép cười.

Chỉ là bên trong nụ cười của hắn chứa đựng sự âm trầm và tàn nhẫn, cho thấy tâm tình của hắn không dễ chịu chút nào.

“Ta…” Hồng Thương Minh mấp máy môi, lại không tìm ra lời giải thích hợp lý.

Ngay cả bản thân lão cũng đã nhận ra Hồng Mông Thần Lực trên thân “Bất Hủ Công Chúa” là hàng thật giá thật, vô pháp mô phỏng.

Nên biết rằng chỉ có những tộc nhân dòng chính, những nhân vật cao tầng thật sự của Hồng Mông Cổ Tộc mới được quyền sở hữu Hồng Mông Thần Lực.

Đến ngay cả những Siêu Thần Viên Mãn như chín vị Hồng Mông Sứ Giả, muốn điều động Hồng Mông Thần Lực cũng phải dựa vào Hồng Mông Ngọc Bội, bên trong ngọc bội chứa đựng nguồn Hồng Mông Thần Lực do Hồng Dương Phong truyền vào, bản thân bọn hắn cũng chưa từng sở hữu loại lực lượng chí cao này, mà chỉ mượn dùng.

Ấy thế mà “Bất Hủ Công Chúa” lại có thể làm được.

Càng đáng nói ở chỗ, Hồng Mông Thần Lực mà nàng ta thi triển so với Hồng Dương Phong còn tinh khiết và cường đại hơn, chứng minh rằng không hề thông qua bất cứ thứ gì như Hồng Mông Ngọc Bội mà có được.

Điều này quá mức vô lý.

Nhưng chính sự vô lý đó mới là thứ khiến Hồng Mông Cổ Tộc lâm nguy, khiến Hồng Thương Minh dù với tâm cảnh của một Bất Hủ Thần cũng phải lo sợ.

Nhìn thấy đường đường là Hồng Mông Đạo Tổ lại không thể nói lời nào, Lãnh Tàn ngửa đầu cười lớn:

“Tốt tốt tốt, Hồng Mông Cổ Tộc các ngươi rất tốt… xem ra đã sớm cấu kết và bao che cho Bất Hủ Công Chúa từ lâu, hôm nay do tên Thiếu Chủ ngu xuẩn của các ngươi thua không nổi nên đã bại lộ.”

“Câm miệng!” Hồng Thương Minh trán nổi gân xanh:

“Cho bổn tọa một thời gian, bổn tọa sẽ…”

“Buồn cười!” Lãnh Tàn cắt ngang lời lão, dùng giọng điệu âm lãnh nói:

“Quá khứ Bất Hủ Cổ Tộc và Hồng Mông Cổ Tộc đã rất mật thiết, theo bổn tọa thấy là các ngươi đã sớm thông đồng, ngoài mặt thì giả vờ hợp tác cùng chúng ta vây diệt nhưng lại âm thầm giúp đỡ Bất Hủ Công Chúa trưởng thành và báo thù.”

“Ngươi ngậm máu phun người!” Hồng Thương Minh phẫn nộ đến cực điểm.

Lão biết nếu để chuyện này rơi vào tai các Bất Hủ Thần khác, nhất định sẽ tán thành cách suy nghĩ như vậy.

Bởi vì đúng là năm xưa Bất Hủ Cổ Tộc và Hồng Mông Cổ Tộc có qua lại với nhau, tuy không đến mức kết thành đồng minh nhưng cũng được xem là có giao tình.

Bất quá khi Bất Hủ Công Chúa – Thần Huyền Huân trở thành người thứ hai được Bất Hủ Thần Tháp công nhận, truyền thụ Bất Hủ Diễn Sinh Kinh… Hồng Mông Cổ Tộc vì ghen tị nên đã phản bội lại Bất Hủ Cổ Tộc.

Giờ đây Lãnh Tàn đem chuyện cũ ra khơi màu, lại thêm việc Thần Huyền Huân ra tay cứu Hồng Dương Phong và chấp chưởng Hồng Mông Thần Lực… hậu quả thật sự rất lớn.

Không hề do dự, hình chiếu của Hồng Mông Đạo Tổ hóa thành tia chớp biến mất.

Lão muốn lập tức trở về Hồng Mông Càn Khôn Châu, cùng toàn tộc thương nghị đối sách.

Nếu giải quyết không cẩn thận, đây chính là đại kiếp của Hồng Mông Cổ Tộc.

Nhìn đối phương biến mất, Lãnh Tàn áp chế lửa giận trong lòng, nhìn sang Thủ Mộ Nhân nói:

“Địch nhân quá âm hiểm, bổn tọa không thể lấy lại công bằng cho ngươi!”

Thủ Mộ Nhân sắc mặt nghiêm nghị, lập tức khom lưng cúi đầu tuyên thệ thần phục:

“Giáo Chủ đã làm hết sức mình, việc của lão phu còn khiến Thiếu Chủ hy sinh… Mạng của ta đời này sẽ thuộc về ngài.”

“Hahahaha.” Lãnh Tàn hài lòng cười to:

“Tốt tốt tốt, Vạn Vũ Giáo có được đệ nhất cường giả dưới Bất Hủ Thần như hổ mọc thêm cánh.”

“Đệ nhất dưới Bất Hủ Thần e rằng không còn là ta.” Thủ Mộ Nhân lắc đầu cười khổ nói:

“Ngài còn nhớ chứ? Gần nhất ta bị một kẻ bí ẩn đánh nát nhục thân và linh hồn, nếu không nhờ các mảnh vỡ của Thi Linh Thần Mộ bảo vệ đã sớm vẫn lạc.”

“Đương nhiên là nhớ.” Đồng tử Lãnh Tàn lóe lên:

“Ý ngươi có phải… kẻ đánh lén là Thần Huyền Huân?”

“Không sai!” Thủ Mộ Nhân hồi đáp:

“Nhớ lại thật sự trùng hợp, thời điểm đó ta dự định giúp thiếu chủ tập sát Hồng Dương Phong thì bị tập kích bất ngờ, khả năng rất cao bọn hắn đã cấu kết từ lâu, chính Bất Hủ Thần Tháp có khả năng che đậy hành tung đã giúp ả đánh lén lão phu.”

“Thì ra là thế.” Lãnh Tàn giận quá hóa cười:

“Bổn tọa không tin thế gian này sẽ có chuyện trùng hợp như vậy, Hồng Mông Cổ Tộc chắc chắn có vấn đề.”

“Nhưng mà… trong chuyện lần này có rất nhiều kẻ hở và điểm đáng ngờ.” Thủ Mộ Nhân nhíu mày nghi hoặc:

“Nếu Hồng Mông Cổ Tộc thật sự phản bội, bọn hắn sẽ dễ dàng bại lộ như thế sao?”

Lãnh Tàn nhếch môi, ánh mắt trở nên rét lạnh như sói đói nhìn thấy con mồi, vỗ vỗ bả vai Thủ Mộ Nhân thì thầm nói:

“Đôi khi không cần biết là đúng hay sai, các phương chỉ cần một lý do chính đáng để ra tay.”

Lãnh Tàn siết chặt nắm tay, lần này hắn mất mát quá lớn.

Mất đi đệ tử, mất đi Bất Hủ Quán Đỉnh đã ban cho đối phương, thứ này so với Bản Nguyên Thế Giới chỉ có quý hơn chứ không kém.

Bằng mọi giá, hắn phải thu lại cả vốn lẫn lãi ở Hồng Mông Cổ Tộc…

Thủ Mộ Nhân rùng mình, một cổ hàn khí xông thẳng lên đỉnh đầu.

Lão biết rằng lần này Hồng Mông Cổ Tộc khó thoát đại kiếp.

Hồng Mông Càn Khôn Châu là thứ khiến Bất Hủ Thần cũng phải thèm thuồng…

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239