Con đường bá chủ - Quyển 18 - Tác giả Akay Hau

Phần 146
Phần 146

Chúng nữ đều đã có được Thế Giới Bản Nguyên của riêng mình sau trận chiến với Hồng Mông Cổ Tộc.

Ngay cả Xoa Diệp Sầu, Hồ Dĩnh cũng không ngoại lệ, được Lạc Nam giao bản nguyên phù hợp.

Tuy nhiên Hồng Mông Quán Đỉnh của tên tộc trưởng vẫn còn chưa biết thích hợp với người nào.

Sau khi cân nhắc kỹ càng, Lạc Nam quyết định lưu Hồng Mông Quán Đỉnh cho tiểu nữ nhi Lạc Yêu Nhi của mình.

Lạc Yêu Nhi khi còn trong bụng mẫu thân đã được tiếp nhận khá nhiều loại huyết mạch Yêu Tộc lợi hại, sau khi lớn còn trở thành một Ngự Thú Sư, được kế thừa Siêu Thần Huyết Thống của Lạc Nam…

Hồng Mông Quán Đỉnh vừa gia tăng số lượng huyết mạch, vừa cường hóa chúng… đồng thời cũng giúp các Yêu Thú ký khế ước với Lạc Yêu Nhi trở nên lợi hại.

Và đương nhiên khi đã có Hồng Mông Quán Đỉnh, Lạc Yêu Nhi có thể hấp dẫn thêm càng nhiều yêu tộc lợi hại cam tâm tình nguyện ký khế ước với nàng.

Chưa kể các loại Thể Chất lợi hại của Hồng Mông Cổ Tộc cũng sẽ quy tụ về một thân, để Lạc Yêu Nhi không kém hơn mấy vị tỷ tỷ như Tiểu Thiên Ý, nhanh chân đuổi kịp.

Tuy nhiên nha đầu này sinh sau đẻ muộn, tu vi chỉ mới là Thần Đạo Hậu Kỳ… vẫn cần cố gắng thêm một đoạn thời gian mới đủ điều kiện kế thừa Hồng Mông Quán Đỉnh, tiến vào hàng ngũ Siêu Thần.

“Baba tuyệt vời nhất.” Lạc Yêu Nhi cực kỳ vui sướng khi được hắn ban thưởng Hồng Mông Quán Đỉnh, ở trên mặt hắn hôn một ngụm, cực kỳ chăm chú nói:

“Ta sẽ nỗ lực tu luyện, sớm ngày tiếp nhận Quán Đỉnh, không để baba thất vọng.”

“Tốt lắm.” Lạc Nam xoa xoa đầu nàng.

“Chàng đừng chiều nha đầu này quá mức, sẽ được sủng ái mà kiêu ngạo.” Yêu Chỉ Hân đứng bên cạnh nói.

“Haha, Yêu Nhi gọi ta một tiếng phụ thân, tất cả đều xứng đáng.” Lạc Nam thoải mái đáp.

Yêu Chỉ Hân nội tâm ngọt ngào, nắm chặt lấy tay hắn.

“Còn có người ta chưa đột phá đây, a miêu…” Một cái bóng màu cam mập mạp lao vọt đến.

Cam Đại Miêu giương lên đôi mắt mèo đáng thương nhìn hắn.

Nó đã là Thần Đạo Viên Mãn lâu rồi, còn chưa có cơ hội nha.

Nó chính là sủng vật của Vân Tiêu, đương nhiên cũng theo chủ, chỉ tiếc chiến lực không mạnh nên chỉ có thể trốn ở bên trong pháp bảo.

Mà ngoài Cam Đại Miêu, còn có Chiêu Tài Miêu, Tầm Bảo Thử của Tiểu Thiên Ý, Tiểu Bảo Hùng Miêu của họa Thuỷ, Xích Dương Thiên Mã của Khương Lê, Thanh Thiên Trùng Ngưu của Chân Mật, Thiên Nhạc Thần Điểu của Cầm Dao Nhã, Thánh Hồn Thú của Trì Du Điệp, Ma Thần Cùng Kỳ của Hi Vũ, Khải Huyền Thần Sư của Lạc Sương…

Nếu như có thể, những tọa kỵ, chiến thú này cũng cần đột phá Siêu Thần, gia tăng chiến lực cho chúng nữ.

Bằng không với tu vi Yêu Thần Đạo như hiện nay của chúng, khó lòng góp sức trong các trận chiến đỉnh cấp.

Lạc Nam vuốt cằm nói: “Chờ có cơ hội sẽ tìm Bản Nguyên cho các ngươi, tạm thời đành chờ vậy.”

Lúc này, Tiêu Thanh Tuyền, Đan Mộng Cơ và Bắc Cung Hàm Ngọc dẫn theo một mỹ nữ tiến đến:

Chính là Huyền Lam Cơ sau khi đã được mấy nữ Luyện Đan Sư chữa trị, phục hồi thương thế và cả trí nhớ đã mất.

“Đa tạ ân công, ngài đã cứu mạng thiếp thân hai lần.” Huyền Lam Cơ hướng về hắn quỳ gối.

Lạc Nam nâng tay, một cổ lực lượng đem nàng đẩy lên, gật đầu nói:

“Là vì ta nên cô nương mới bị Đại Dục Tông nhắm vào, không cần khách khí.”

Hắn khi đó cân nhắc thiếu chu toàn, sử dụng Đại Dục Thần Tử làm Ma Linh bảo vệ Huyền Lam Cơ, không ngờ đó lại là nguyên nhân khiến nàng rơi vào ma trảo của Đại Dục Tông.

Hít sâu một hơi, Huyền Lam Cơ lấy can đảm mở miệng: “Đã thiếu nợ ân công quá nhiều, tiểu nữ xin được nợ thêm một lần… Tiểu Quy của ta, không biết có thể cứu được không?”

Lạc Nam trầm mặc hồi lâu, lúc này mới thở dài:

“Nó đã chết quá lâu, linh hồn hoàn toàn tan biến, vì vậy chỉ có thể sống lại ở trạng thái Thi Tu mà thôi.”

“Như thế đã là quá đủ!” Huyền Lam Cơ hai mắt tỏa sáng nói:

“Mong được ân công thành toàn, cho nó sống lại thêm một lần!”

Lạc Nam gật đầu, đây không phải vấn đề lớn đối với hắn.

Lấy ra nhánh xương sống lưng, cái đầu và những mảnh thi thể không hoàn chỉnh của Huyền Vũ Côn Bằng đặt ở trước mắt.

Lạc Nam thi triển Tàn Thi Chuyển Sinh Thuật lên trên nó…

Rất nhanh, Huyền Vũ Côn Bằng đã sống lại ở trạng thái thi thân.

“Đa tạ đại nhân.” Huyền Vũ Côn Bằng đầy mặt cảm kích, sau đó mới bò đến bên cạnh chủ nhân của mình.

“Tiểu Quy, tốt quá rồi.” Huyền Lam Cơ ứa nước mắt, đời nàng chỉ còn mỗi nó là thân thiết.

“Ngươi có thể tiến vào trong Thi Khôi Di Tích của chúng ta tu luyện, đạt đến cấp Thi Siêu Thần Viên Mãn không thành vấn đề.” Thi Mộ Tuyền có lòng đề nghị.

“Không dám làm phiền các vị.” Huyền Lam Cơ vội vàng đáp.

“Không có gì phiền cả.” Lạc Nam phất tay, trực tiếp đem Huyền Vũ Côn Bằng ném vào di tích, thản nhiên nói:

“Xem như đây là ta bồi thường cho nó đi!”

“Vâng.” Huyền Lam Cơ cắn cắn môi, nợ nhiều quá rồi nợ thêm vài lần cũng thế…

Nhìn lấy nàng, Lạc Nam vuốt cằm nói: “Không biết sắp tới Huyền cô nương có dự tính gì?”

Lời này khiến đôi mắt trong veo của nàng trở nên mờ mịt, trống trãi, đánh mất phương hướng.

Tông môn từ bỏ nàng đã bị diệt, thế lực gây hại cho nàng cũng đã không còn…

“Bên cạnh mẫu thân của ta đang thiếu người hỗ trợ, nếu như cô nương giúp sức, ta sẽ cung cấp tài nguyên để nàng đột phá đến Siêu Thần Viên Mãn.” Lạc Nam trực tiếp đề nghị:

“Không biết ý của cô nương thế nào?”

Để mẫu thân Ninh Vô Song vất vả quản lý Nguyên Giới, Lạc Nam cũng không đành lòng…

Vừa lúc Huyền Lam Cơ diện mạo không tệ, có tu vi cao, vấn đề nhân phẩm đã đảm bảo, để nàng đến bên cạnh làm trợ thủ của mẫu thân, Lạc Nam có thể yên tâm.

Đôi mắt xinh đẹp mờ mịt của Huyền Lam Cơ sáng lên, không hề chần chờ gật mạnh đầu:

“Sao thiếp có thể nhận thù lao, ta nguyện dùng một đời ở bên cạnh phu nhân để báo đáp ân tình.”

“Không được, tài nguyên phải nhận để còn đột phá tu vi, cô nương càng mạnh thì ta mới có thể an tâm giao phó trọng trách.” Lạc Nam nghiêm mặt nói.

Thấy hắn vì muốn tốt cho mình còn dùng lời lẽ đường hoàng như vậy, Huyền Lam Cơ nội tâm ấm áp, thầm thề sẽ không để nam nhân thất vọng, ôn nhu đáp:

“Thiếp sẽ cố gắng hết sức!”

“Tốt.” Lạc Nam hài lòng nở nụ cười:

“Chờ Tiểu Quy thăng cấp thành công, ta sẽ dùng Truyền Tống Trận đưa các ngươi đến Nguyên Giới.”

Xem cảnh này, Diễm Hồng Liên truyền âm cho Huyền Lam Cơ trêu chọc:

“Có cơ hội ở cạnh mẫu thân của chàng phải biểu hiện cho tốt nha, chỉ cần có mẫu thân chống lưng, lo gì không vào được hậu cung?”

Huyền Lam Cơ gò má đỏ ửng, nhịp tim bất tri bất giác đập nhanh thình thịch…

Bốp!

Lạc Nam hung hăng vỗ vào mông Diễm Hồng Liên một cái, hừ hừ nói:

“Ta nghe hết đấy!”

Diễm Hồng Liên quyến rũ lè lưỡi.

Mà chúng nữ cũng không rảnh rỗi, ngoại trừ số ít người đã đạt đến cực hạn dưới Bất Hủ Thần như Hương Trà, hầu hết đều tiến vào bế quan.

Không luyện hóa Thế Giới Bản Nguyên thì cũng tranh thủ tiến vào Siêu Thần Viên Mãn tối đỉnh.

Dù là Ma Hậu, Vân Tiêu cũng không ngoại lệ…

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239