Con đường bá chủ - Quyển 18 - Tác giả Akay Hau

Phần 25
Phần 25

Dị Nữ đang bận rút máu, Lạc Nam cũng không làm phiền nàng.

Bởi vì hắn có một chiêu cũng khá hữu dụng học từ Hư Thanh Huyền.

“Hỗn Độn Hư Vô Môn – mở!”

Lạc Nam chắp tay kết ấn, hỗn độn vặn vẹo bị hóa thành một cánh cửa hư vô, tạo ra đường hầm hư vô liên kết với nơi được chỉ định.

Khác với thiên phú mở thông đạo của Hỗn Dị Thủ Lĩnh, Hỗn Độn Hư Vô Môn là bí pháp của Hư Vô Cổ Thành.

Bí pháp ngốn rất nhiều lực lượng, mỗi lần sử dụng xong sẽ gặp tình trạng suy yếu, thế nên chiêu này thường được dùng để chạy trốn khi gặp đối thủ quá mạnh.

Mức độ tiêu hao còn tùy thuộc vào khoảng cách sử dụng, đối với nguồn lực lượng và khả năng tự phục hồi hiện nay của Bá Đỉnh, cộng thêm 3000 phương Cực Giới khổng lồ tích trữ, Lạc Nam không biết phải cách bao xa mới có thể rút cạn lực lượng của mình.

Ung dung nhàn nhã, đặt chân bước vào.

Không lâu sau, trước mặt Lạc Nam xuất hiện một phương đại thế giới có màu hồng phấn khi nhìn từ bên ngoài.

Nơi này được gọi là Dục Giới, chỗ mà con hàng Tiêu Tài Thần Nhân hẹn gặp hắn.

Khác với những đại thế giới khác thường không thích tiếp đón người xa lạ để né tránh phiền phức, Dục Giới lại nổi danh khắp chốn, đón tiếp rất nhiều khách nhân đến từ bốn phương tám hướng.

Bởi vì đây là nơi khá đặc biệt trong 3000 phương thế giới, hoạt động không giống ai từ trước đến nay.

Được gọi là nơi thiêu đốt Nguyên Thạch.

Quy tắc của Dục Giới tăng cường hiệu quả cho việc song tu, Thải Dương Bổ Âm, Thái Âm Bổ Dương, Âm Dương Giao hòa đủ các thể loại… là tụ điểm ưa thích của những kẻ vừa có thực lực, quyền lực và Nguyên Thạch Siêu Phẩm.

Đương nhiên để hoạt động như vậy tại hỗn độn không phải chuyện dễ dàng, nghe đồn hậu trường phía sau Dục Giới là một nội tình Bất Hủ tại Chung Cực, thế nên không ai dám trêu vào cũng như gây sự ở thế giới này.

Lời đồn chưa được xác nhận, nhưng những kẻ từng gây sự tại Dục Giới đều đã bốc hơi một cách bí ẩn, trong đó có kha khá Siêu Thần Viên Mãn… đủ thấy nước ở Dục Giới sâu không lường được.

Nó không được xếp hạng hay so sánh với những nơi như Huyễn Giới, bởi vì nó chưa từng tham gia vào các tranh đấu tại hỗn độn, chỉ tự thân hoạt động mà thôi.

“Thú vị thật, 3000 đại thiên… Đúng là loại thế giới nào cũng có.” Lạc Nam cười tà:

“Nếu không phải đã có Nguyên Giới, nói không chừng ta cũng hứng thú với Dục Giới Bản Nguyên.”

Có lẽ một số chính nhân quân tử sẽ khinh thường cách hoạt động của Dục Giới, nhưng đó là quy tắc tự nhiên do hỗn độn sản sinh, song tu cũng là một loại đạo.

Lạc Nam chưa từng xem nhẹ đạo này, hắn cường đại được như ngày hôm nay cũng một phần nhờ vào song tu chi đạo.

Dục Giới được tận dụng đúng với sở trường của nó, phát triển phồn vinh… đây là điều đáng để khâm phục.

Không chần chờ nữa, Lạc Nam điều động Bỉ Ngạn Hoa che đậy khuôn mặt, hướng thế giới màu hồng phía trước bay vào.

Vừa tiến vào, hắn đã nhìn thấy có một con mắt khổng lồ treo giữa trung tâm thế giới đang quét ngang quét dọc mọi ngóc ngách, đề phòng có kẻ sử dụng thủ đoạn ẩn nấp tiến vào.

“Đáng gờm.” Lạc Nam giật mình, con mắt này là một kiện Siêu Thần Bảo Cực Phẩm.

Dưới Bất Hủ Thần, e rằng không có nhiều nhân vật ẩn thân trước tầm kiểm soát của nó.

Dùng một kiện pháp bảo cao cấp như thế chỉ để dò thám, chẳng trách lại người ta đồn Dục Giới có bối cảnh khủng bố chống lưng.

Không gian trước mặt nứt ra, có một lão già xuất hiện, ôn hòa mỉm cười nói:

“Xin chào quý khách, phí vào Thế Giới là một mỏ Nguyên Thạch Siêu Phẩm.”

Lạc Nam tặc lưỡi, quả là nơi cho người giàu, chỉ phí vào cửa đã là một mỏ Nguyên Thạch Siêu Phẩm.

Thôi thì nhập gia tùy tục, hắn giao nộp nguyên thạch, nhưng vẫn không vui lên tiếng:

“Ta góp ý với các vị, đã thu phí cao như thế thì cũng nên tâm lý cử một mỹ nhân ra đón khách, đừng chọn lão già, mất hết cả hứng.”

“Khà khà, quý khách thật sự rất biết chơi nha.” Lão già vuốt râu cười lớn, hướng về hắn nâng lên ngón tay cái:

“Quản sự như lão phu chỉ phụ trách thu phí, người tiếp đón và hướng dẫn cho ngài ở ngay phía sau.”

Lạc Nam quay đầu lại nhìn, chỉ ngửi thấy làn hương thơm ngát dễ chịu, sau lưng chẳng biết lúc nào đã có một vị thiếu nữ thanh thuần xinh đẹp, có tu vi Thiên Đạo.

Ánh mắt hắn lóe lên, thiếu nữ này chắc chắn là từ trong Không Gian Pháp Bảo của lão già vừa triệu hoán ra, một Thiên Đạo không thể vô thanh vô tức tiếp cận hắn như vậy.

Xem ra đây là cách Dục Giới đón khách, chỉ cần ngươi giao nộp lệ phí cho quản sự, quản sự sẽ cử “nhân viên” ra hướng dẫn.

Về phần là nam hay nữ, còn tùy thuộc vào giới tính của khách hàng.

“Lợi hại!” Lạc Nam nâng lên ngón tay cái:

“Là tại hạ múa rìu qua mắt thợ rồi.”

“Khà khà, chúc quý khách vui vẻ.” Lão già cười xấu xa, thân ảnh tan biến.

Thiếu nữ lúc này mới khéo léo thi lễ, không kiêu ngạo, không xu nịnh giới thiệu:

“Nô tì là Yến Nhi, rất vinh hạnh được tiếp đón đại nhân.”

“Có ý tứ.” Lạc Nam gật gù, chỉ phí vào giới đã là Nguyên Thạch Siêu Phẩm cho thấy đối tượng khách hàng tại Dục Giới phần lớn là Siêu Thần Cường Giả.

Một thiếu nữ tu vi Thiên Đạo nhưng không rụt rè, không sợ hãi khi đối mặt với Siêu Thần… chứng tỏ nàng cực kỳ tự tin vào bản thân cũng như tự tin vào hậu trường của mình.

“Ta là Tiêu Vân.” Lạc Nam thuận miệng đáp.

Hai người vừa phi hành giữa không trung vừa trò chuyện, Yến Nhi thanh thoát lướt bên cạnh hắn, ưu nhã hỏi:

“Đại nhân có nhu cầu gì với Dục Giới?”

“Ở đây có dịch vụ gì?” Hắn hứng thú hỏi.

“Dục Giới có tửu lâu, hoa điếm với phong cảnh hữu tình rất thích hợp để hẹn hò lãng mạn, nếu đại nhân vẫn còn cô đơn, ngài có thể tuyển chọn một hoặc nhiều vị đạo lữ bầu bạn.” Yến Nhi ung dung cười đáp:

“Những đạo lữ này có trắng trong như ngọc, có phu nhân thành thục, đa dạng chủng tộc, sở hữu các thể chất chuyên phục vụ cho việc song tu, đảm bảo đại nhân sẽ vô cùng hài lòng…”

“Đại nhân có thể mua đứt đạo lữ hoặc yêu cầu hầu hạ trong một khoảng thời gian nhất định, tùy thuộc vào nhu cầu, giá cả cũng khác nhau.”

“Hình thức cao cấp nhất là đại nhân tự đưa ra đối tượng mình muốn, ví dụ như yêu cầu về tuổi tác, dung mạo, chủng tộc, huyết mạch, thể chất, tu vi… Dục Giới sẽ cố gắng tìm kiếm cho ngài.”

Lạc Nam thầm đổ mồ hôi, bất quá vẫn thử thăm dò:

“Đạo lữ đắt giá nhất của Dục Giới có đặc điểm gì?”

“Những đạo lữ cao cấp nhất đều xuất hiện trong buổi đấu giá, giá trị không thể đong đếm, tùy vào độ hào phóng của các vị Siêu Khách Quý cạnh tranh.” Yến Nhi giải thích:

“Gần nhất là một vị mỹ nữ cấp Siêu Thần, có ba loại huyết mạch là Thập Vĩ Thần Hồ, Nhân Ngư và Thiên Phượng, sở hữu Mị Âm và Hồn Âm, mang trong người Thuần Âm Thần Thể… người chiến thắng phải bỏ ra một vạn mỏ Nguyên Thạch Siêu Phẩm để có được nàng.”

“Phốc!” Lạc Nam suýt chút phun ra.

Đây là khối tài sản trên trời, Độn Bảo Thương Hội kinh doanh không biết bao nhiêu năm mới chạm đến con số vạn mỏ Nguyên Thạch Siêu Phẩm.

Ngay cả khi Lạc Nam vặt sạch đám thiên kiêu hàng đầu Chung Cực Giới có nội tình Bất Hủ chống lưng, cũng chỉ thu được vài vạn mỏ mà thôi.

Nhưng đạo lữ theo như mô tả của Yến Nhi, quả thật xứng đáng với con số như vậy, chỉ là không biết vị thần thánh phương nào chịu chi như thế.

Thật sự là mở mang tầm mắt.

“Bình tĩnh, Nguyên Thạch của ta không thể dùng lung tung, còn phải mang về cho vợ.” Lạc Nam tự trấn an nội tâm một câu, vuốt mũi nói:

“Thật ra ta đã có hẹn bằng hữu từ trước.”

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239