Con đường bá chủ - Quyển 18 - Tác giả Akay Hau

Phần 176
Phần 176

Đã đón hết chúng nữ đi cùng, Lạc Nam dịch chuyển về Nguyên Giới một chuyến thăm mẫu thân và ngoại mẫu, bồi tiếp các vị trưởng bối một thời gian…

Sau khi Giới Chủ đột phá Bất Hủ Thần, Nguyên Giới lại bành trướng thêm một lần nữa, to hơn gấp mấy chục lần, trở thành thế giới to nhất hỗn độn.

Tuy rằng rộng lớn mênh mông, nhưng hiện tại đã có mạng lưới truyền tống Vượt Giới Bá Trận, tu sĩ ở khắp các nơi vẫn có thể tiến vào Nguyên Giới sinh tồn và phát triển, không cần lo lắng vấn đề đất rộng người thưa như trước.

“Giới Chủ, ngài giờ đã là Bất Hủ Thần, có ý định giải trừ liên kết với ta không?”Nguyên Giới Chi Linh bất an hỏi.

Lạc Nam vuốt cằm, hắn hiểu lo lắng của Giới Linh.

Bất Hủ Thần Tháp đã khôi phục, nó có thể giúp Lạc Nam giữ nguyên tu vi mà không cần Thế Giới Bản Nguyên như trước.

Thế nên Giới Linh sợ hắn giải trừ khế ước mà giao Nguyên Giới cho người khác, mà chắc chắn vị chủ nhân sau có là ai đi chăng nữa cũng không thể nào sánh bằng.

“Yên tâm đi, ta là chủ của Nguyên Giới, điều này vĩnh viễn không thay đổi.”Lạc Nam trầm giọng hứa.

“Tốt quá rồi!” Giới Linh vui vẻ hoan hô.

Ở bên cạnh, Khí linh của Tinh Môn là Tinh Nữ hiện thân, nhỏ giọng cầu khẩn:

“Đại nhân, mong ngài niệm tình xưa cũ, ở Chung Cực Giới nếu như thuận tiện, có thể điều tra nguyên nhân cái chết của chủ ta hay chăng?”

Lạc Nam nhíu mày, chủ nhân của Tinh Giới là Thiên Địa Tinh Chủ chỉ là một cường giả Siêu Thần, chưa đủ để hắn đi tìm hiểu lý do vẫn lạc.

Hắn và Thiên Địa Tinh Chủ chưa từng tiếp xúc, chẳng thiếu nợ ân tình gì của đối phương cả, giao kèo với Tinh Nữ cũng đang thực hiện.

“Thôi được rồi, nếu như thuận tiện ta sẽ hỏi thăm.” Lạc Nam vẫn là đáp ứng.

“Đội ơn đại nhân.” Tinh Nữ cảm kích cúi thấp đầu.

Thực hiện lời hứa năm xưa với chúng nữ, Lạc Nam ở tại Nguyên Giới tổ chức đại hôn.

Kích hoạt mạng lưới Truyền Tống Trận đến cực hạn, mời gọi tu sĩ từ toàn bộ thế giới của chúng nữ đến tham gia.

Tu sĩ đến dự đại hôn, mỗi người đều được thưởng một Bàn Đào Quả, Bất Tử Dịch Thuỷ, Tre Cổ Việt, lá Kiến Mộc… đều là tài nguyên quý hiếm, vạn kim khó cầu.

Bá Chủ Chi Thành tung hoành khắp thiên không, trong tiếng hoan hô, chúc phúc của hàng trăm tỷ sinh linh đến từ Nguyên Giới và những đại thế giới.

Bích Tiêu, Vân Tiêu, Đế Lạc, Hương Trà, Thần Hiên Hiên, Linh Vũ Mộng Âm, Ma Hậu… từng người danh chính ngôn thuận trở thành Bá Phi, hoàn thành tâm nguyện.

Nguyên Giới ngân vang, trời đất giáng xuống điềm lành, khí vận lan tràn khắp chốn.

Với chất lượng Nguyên khí và Quy tắc của Nguyên Giới, khi cố ý ban phúc, lại thêm tài nguyên được thưởng tặng, hàng chục vạn, trăm vạn người cùng nhau đột phá tu vi.

Trong đó tiểu cảnh giới, đại cảnh giới liên tiếp phá tan bình cảnh.

Thậm chí có người đốn ngộ thần thông, thức tỉnh thể chất, phản tổ huyết mạch.

Vô số Nhất cảnh Chí Tôn trực tiếp hưởng đại cơ duyên, nắm giữ Quy tắc, đột phá Đạo Cảnh, rút ngắn tận tám cảnh giới tu luyện.

Kiếp lôi hội tụ, Đạo Kiếp quanh quẩn khắp trời.

Cảnh tượng huy hoàng, hoành tráng chưa từng có trong lịch sử.

Bá Chủ Đại Hôn trở thành giai thoại truyền kỳ, thiên địa reo hò, bước tiến lớn của hàng trăm đại thế giới.

Đêm xuống…

Trong phòng tân hôn, Lạc Nam kéo xuống khăn che, nhìn ngắm giai nhân thanh tao, thoát tục pha lẫn vẻ điềm tĩnh thường ngày, hôm nay được trang điểm tỉ mỉ, họa như vẽ, môi đỏ như son, mê người đến cực điểm.

Đôi mắt như thanh ngọc của Bích Tiêu e thẹn, bờ môi anh đào nhẹ mím gọi: “Phu quân.”

“Haha.” Hắn cười to, vòng tay ôm chặt lấy nàng vào lòng, lắng nghe mùi thơm như u lan của giai nhân, đắc ý nói:

“Ta chờ nàng gọi hai tiếng này đã nhiều năm rồi.”

Bích Tiêu nghe thế, mi cong rung động, dịu dàng tựa đầu vào lòng hắn.

Từng mảng ký ức như một thước phim quay chậm diễn ra trong đầu nàng.

Dù đã sớm có tình, vì muốn gánh vác một phần trách nhiệm nặng nề mà đại tỷ mang trên vai, Bích Tiêu vẫn luôn tập trung vào đại nghiệp, chưa từng có giờ phút riêng tư cho riêng mình.

Nhưng người nam nhân này xuất hiện, nguyện ý chia sẻ cùng tỷ muội các nàng, nguyện ý gánh vác tất cả.

Để rồi trong ngày Nguyên Giới phồn hoa, quang vinh vô thượng, nàng đã có thể toàn tâm toàn ý gả cho người trong lòng, để hắn bước vào cuộc đời của nàng.

Cảm nhận được nội tâm của Bích Tiêu, Lạc Nam nâng cằm nàng lên nhìn ngắm, ôn nhu thủ thỉ:

“Nàng đã vất vả nhiều lắm rồi, sau này hãy giao tất cả cho ta.”

“So với chàng, đại tỷ và nhị tỷ, thiếp sao dám nhận là vất vả chứ?” Bích Tiêu lắc đầu.

“Đông Hoa thì sao?” Lạc Nam sửng sốt, bà nương ham chơi tùy hứng kia sao có thể khổ cực như Bích Tiêu?

“Nhị tỷ góp công lớn nhất, vì đã mang chàng đến.” Bích Tiêu nhoẻn miệng cười.

Lạc Nam bị vẻ đẹp và lời nói của nàng làm cho thất thần, cúi đầu hôn lên đôi môi ngọt ngào kia, truyền âm nói:

“Thê tử thật biết cách lấy lòng phu quân đấy.”

“Vâng, yêu thiếp đi chàng.” Bích Tiêu hòa tan như nước.

Phải rồi, nàng vốn chủ tu Thuỷ thuộc tính mà.

Đêm này thuộc về nàng trọn vẹn…

Điều tiếc nuối duy nhất trong lần trở về này của Lạc Nam chính là không thể nhìn thấy một số khuôn mặt quen thuộc.

Bùi Nhật Linh, Hắc Trư, Bọ Hung, Nhân Kê, Tiểu Đậu Bỉ, Tôn Hầu Tử, Vương Ưng, Thuỷ Mặc, Băng Dũng, Na Tra, Nhàn Kiên, Long Ngạo Thế…

Hắc Trư đã đột phá Siêu Thần, những người khác đều đã là Thần Đạo đỉnh phong, bọn họ quyết định rời đi tìm kiếm con đường và thế giới thuộc về bản thân mình.

Đại hôn của Lạc Nam không có những thân bằng hảo hữu, huynh đệ này tham dự.

Nhưng đổi lại, hắn nhìn thấy Chiêu Vân, Tiểu Hầu Nhi, nhi tử của Long Ngạo Thế… những tiểu gia hoả này đang trưởng thành chóng mặt, sẽ là lực lượng gánh vác Nguyên Giới trong tương lai.

Tuy rằng có phần luyến tiếc, cũng không biết ngày tháng năm nào mới có duyên gặp lại, nhưng chỉ cần ngày Lạc Nam còn sống, hắn sẽ luôn là chỗ dựa cho tất cả bọn họ.

Bá Chủ Chi Thành dạo chơi khắp Nguyên Giới, Lạc Nam cùng chúng nữ đi qua mọi ngõ ngách, ngắm nhìn cảnh quan như để ghi nhớ từng cành cây, từng ngọn cỏ của thế giới này.

Một năm sau, trước sự đưa tiễn của mẫu thân và các vị trưởng bối…

Bá Chủ Chi Thành xông ra hỗn độn, trực chỉ Chung Cực…

Mọi ân oán, mọi thứ… cũng sắp kết thúc rồi!

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239