Con đường bá chủ - Quyển 18 - Tác giả Akay Hau

Phần 56
Phần 56

Dù hẹn một tháng, nhưng nhờ có Hỗn Độn Cuồng Long xuyên toa hỗn độn kết hợp Hỗn Độn Hư Vô Môn của Hư Thanh Ảnh.

Không đến nửa tháng, đã từ Nhiên Giới xa xôi nhìn thấy mảnh vỡ Chung Cực Giới.

Đã lâu mới quay trở về nơi này, Lạc Nam với tâm thế khác biệt.

Ngày trước Mảnh Vỡ Chung Cực là một nơi huyền bí khó lường, cơ duyên đi kèm hung hiểm, hắn như một tiểu tu sĩ đứng trước quái vật khổng lồ, hơi không cẩn thận là thân tử đạo tiêu.

Còn hiện tại, nơi này trở nên nhỏ bé hơn rất nhiều trong tầm mắt, nhân vật có thể uy hiếp đến hắn gần như không tồn tại.

Ánh mắt đảo qua, số lượng tu sĩ tại đây vẫn còn rất nhiều, hầu hết đều là đại năng đang chật vật tìm kiếm cơ duyên tiến vào Siêu Thần.

Lạc Nam nở nụ cười hoài niệm, thu hồi Hỗn Độn Cuồng Long ung dung rơi xuống.

“Đây là mảnh vỡ Chung Cực sao?” Vân Tiêu lần đầu tiến đến, có vẻ hứng thú quan sát.

Nàng đã được xem trận chiến giữa hắn và Hỗn Vô Cực thông qua hình chiếu, mãi mới có cơ hội đến xem tận mắt.

“Haha, ta dẫn nàng đi!” Lạc Nam kéo tay Vân Tiêu đến vị trí mình và Hỗn Vô Cực chiến đấu.

Nơi này còn là một đống hoang tàn đổ nát, trận chiến kinh thiên động địa trước kia vẫn khiến các Thần Đạo, đại năng đến mảnh vỡ bàn tán say sưa.

Dạo quanh nửa ngày, hai người rốt cuộc tìm đến vùng biển đó…

Chỉ tiếc là tên khổng lồ Hỗn Độn Lão Đại bị giam cầm đã biến mất.

Kiểm tra một thoáng bên dưới lòng biển, cái Siêu Thần Đại Trận kia cũng đã hao sạch lực lượng, sụp đổ hoàn toàn, không còn phát động công kích huỷ diệt được nữa.

Ngày đó hắn liều lĩnh đỡ cho Đế Lạc một đòn chí mạng, từ đó từng bước có được trái tim của nàng, Lạc Nam thở dài một tiếng, có cảm giác như đã trải qua một đời.

“Phu quân, có muốn tìm kiếm đuổi tận giết tuyệt không?” Thần Huyền Huân hỏi.

“Có ân oán gì đâu…” Lạc Nam lắc đầu:

“Hỗn Vô Cực là kẻ thù duy nhất, đối phương đã bị ta diệt, mấy tên còn lại không cần bận tâm.”

Tuy rằng Hỗn Độn Ngũ Quái kết nghĩa với nhau, nhưng Hỗn Vô Cực đã phản bội tình huynh đệ, vì một nửa Bản Nguyên mà xuống tay với Hỗn Phích Lịch.

Nếu ba tên còn lại tìm Lạc Nam báo thù cho Hỗn Vô Cực, hắn sẽ giải quyết luôn một thể, còn không thì cũng chẳng liên quan gì…

“Một nửa Tinh Giới Bản Nguyên thì sao?” Thần Huyền Huân chu môi.

“Haha, việc đó giao lại cho truyền nhân của Tinh Giới, liên quan gì đến chúng ta?” Lạc Nam bật cười.

Truyền thừa của Tinh Giới quá mất thời gian để hoàn thành, thay vì cố chấp với Tinh Giới… Tại sao không tìm thế giới khác cho chúng nữ?

Trong tay hắn còn tin tức về ba đại thế giới vô chủ mà Dương Diêu cung cấp, vẫn chưa có thời gian đi lấy đây.

“Tội nghiệp tên kia.” Thần Huyền Huân cũng nở nụ cười.

Khảo nghiệm mà Thiên Địa Tinh Chủ đưa ra thật sự không dễ dàng, vượt qua khảo nghiệm chỉ mới đạt được một nửa Tinh Giới Bản Nguyên, còn phải chiến thắng huynh đệ của Hỗn Vô Cực để thu lấy một nửa Bản Nguyên còn lại.

Thật sự là thử thách lớn.

Trong lúc rảnh rỗi, Lạc Nam thả ra vô số Xích Nha Hắc Ám thay mình thám hiểm mảnh vỡ chung cực, hy vọng có thứ gì tốt thì hốt luôn một thể…

Những con Xích Nha Hắc Ám mang theo một bên mắt chính là Cấm Kỵ Bá Hồn Nhãn, tại nơi này khó thứ gì thoát khỏi sự quan sát của chúng.

Mà lúc này Truyền Âm Ngọc lại rung lên, thanh âm của Tiêu Tài Thần Nhân truyền ra:

“Đạo hữu, ta đã đến nơi rồi, thanh niên cao gầy mặc áo hoa chính là ta.”

Lạc Nam nói ra vị trí, đồng thời dùng các đường văn xăm kín mặt mình cùng Vân Tiêu.

Vèo!

Không lâu sau, một luồng lưu tinh bắn đến…

“Chúc mừng ngươi giảm cân thành công.” Lạc Nam cổ quái nói.

Trước mắt lúc này là tên thanh niên cao gầy như que củi, thân mặc y phục thuê hoa vô cùng lộng lẫy trông có phần son phấn, khác xa dáng vẻ mập mạp tròn trịa đại phú đại quý trước đó.

“Hắc hắc.” Tiêu Tài Thần Nhân thản nhiên cười đáp:

“Đang bị truy bắt mà, phải dùng túi da khác thay thế.”

“Túi da?” Ánh mắt Lạc Nam lóe lên:

“Xem ra cái bộ túi da mập trước đây của ngươi cũng không phải bản thể.”

“Chính xác.” Tiêu Tài Thần Nhân ung dung nói.

Lạc Nam suýt chút vung chân đá văng con hàng này, uổng công lần trước ra tay cứu hắn, hóa ra chỉ là cứu một bộ túi da.

Nhưng không thể không thừa nhận tên này rất có bản lĩnh, chẳng trách an toàn lăn lộn nhiều năm như thế ở hỗn độn đầy rẫy nguy hiểm.

Với thủ đoạn như vậy, trừ phi đích thân Bất Hủ Thần ra tay… Bằng không khó mà bắt được hắn.

“Khách hàng đâu?” Lạc Nam đi thẳng vào vấn đề.

“Đối phương đang trên đường đến.” Tiêu Tài Thần Nhân đáp.

Mấy người tìm đỉnh một ngọn núi hoang vắng ngồi xuống, ung dung chờ đợi.

Vài ngày sau, một thân ảnh khoác áo choàng từ đầu đến chân hướng đỉnh núi bay đến.

“Lại khoác áo choàng?” Lạc Nam hừ một tiếng.

Hạ Tử Quỳnh khi đó cũng khoác áo choàng, lừa cho bọn hắn một vố.

“Đạo hữu yên tâm.” Tiêu Tài Thần Nhân đổ mồ hôi nói:

“Lần này là thật.”

Quả nhiên người kia sau khi đến, nhìn thấy Tiêu Tài Thần Nhân lấy ra tín vật liền an tâm, cởi xuống áo choàng…

Đó là một lão nhân diện mục phúc hậu, lưng còng gầy yếu, mái tóc bạc trắng cùng đôi mắt đục ngầu nầm đậm đau khổ, tang thương… có vẻ khá đáng tin cậy.

Không nói hai lời, lão lấy ra một mảnh gốm to bằng ba ngón tay chắp lại đặt xuống trước mặt, nghiêm nghị nói:

“Đáp ứng được điều kiện của ta, thứ này liền thuộc về các vị.”

Lạc Nam cùng Vân Tiêu quan sát, chỉ thấy mảnh gốm này tỏa ra nồng đậm Thi Khí và Huyết Khí…

“Thi Đạo và Huyết Đạo.” Hai người nhẹ gật đầu.

Mảnh gốm này xem ra là được tập hợp từ hai mảnh nhỏ khác, rất có giá trị.

Mảnh gốm lúc này đột nhiên phản ứng, cấp tốc bay về phía Vân Tiêu.

“Dừng tay!” Lão già nghĩ rằng nàng muốn cướp đoạt, nổi giận vung quyền tung ra một đấm.

Thực lực của lão là Siêu Thần Viên Mãn.

“Đạo hữu hiểu lầm!” Lạc Nam nhẹ vung tay, 3000 Cực Giới thoáng vận chuyển, ung dung chụp lấy nắm đấm của đối phương.

“Ngươi…” Lão già âm thầm kinh hãi, phát giác sức mạnh một quyền của mình như hạt cát chìm vào biển rộng, thực lực của người này vượt xa tưởng tượng.

“Thê tử của ta khá hấp dẫn với mấy mảnh gốm nên nó tự lao đến, không phải chúng ta cướp đoạt.” Lạc Nam giải thích, vung tay chụp mảnh gốm đặt lại vị trí cũ.

Lão già nhanh chóng đem nó thu vào, đề phòng nhìn bọn họ.

Với thực lực của Lạc Nam, không khó giết người đoạt bảo, hắn phải thật sự cẩn thận.

“Các hạ có điều kiện gì?” Lạc Nam lên tiếng:

“Chỉ cần không quá đáng, chúng ta sẽ cố gắng hoàn thành.”

Chỉ cần người không phạm ta, ta sẽ không phạm người.

Nếu như có thể giao dịch công bằng, Lạc Nam sẽ không lật lọng.

Lão già hít sâu một hơi, lấy ra một cổ quan tài nhỏ.

“Đây là…” Đồng tử trong mắt đám người co lại, sắc mặt Lạc Nam hiện lên một tia tức giận.

Quan tài nhỏ trong suốt như thuỷ tinh, có thể thấy bên trong nằm một đứa bé sơ sinh.

Chỉ là lúc này đứa bé toàn thân bị bao trùm bởi oán khí, nguyền rủa cực kỳ tàn độc.

Tuy rằng không thật sự chết đi, nhưng lại trải qua từng giờ, từng phút đều sống không bằng chết.

Rõ ràng người thi thuật cố ý giữ lại tính mạng của nó, muốn tra tấn hành hạ nó…

Hai mắt đứa bé mở to nhưng lại không như không có hồn, rõ ràng việc trúng nguyền rủa tàn độc như thế vượt quá sức chịu đựng tâm linh còn quá non nớt.

Không để lão già nói câu nào, Lạc Nam vung tay, Bá Chủ Quy Tắc cường thế xâm nhập vào quan tài, cưỡng ép bao phủ cơ thể bé nhỏ, cố gắng áp chế sức mạnh nguyền rủa kia.

Mặc kệ nguyên nhân nào, mặc kệ mục đích gì… Lạc Nam không thể nhìn khi có kẻ tàn nhẫn ra tay với một đứa bé còn quá nhỏ như vậy.

Hắn cũng là người làm phụ thân, hắn hiểu được sự thống khổ và dằn vặt của phụ mẫu đứa bé này.

Trước sự áp chế của Bá Chủ Quy Tắc, loại nguyền rủa kia có vẻ rút đi một ít nhưng chưa thật sự tan biến.

Dù là như vậy, cũng khiến cơ mặt già nua, khắc khổ của lão già giãn ra phần nào.

“Đạo hữu, chỉ cần ngài có thể giải trừ nguyền rủa này, mảnh gốm sẽ thuộc về ngài.” Lão già hít sâu một hơi nói:

“Nhưng điều đó đồng nghĩa ngài sẽ trở thành kẻ thù của người thi thuật.”

“Đồng ý giao dịch!” Lạc Nam lập tức gật đầu.

“Ngài không muốn nghe về thân phận của kẻ nguyền rủa con ta sao?” Lão già kinh ngạc.

“Nó là con của ông à?” Lạc Nam giật mình.

Thật sự thì bề ngoài của lão già này không giống như phụ thân của một đứa bé sơ sinh.

Nhưng nghĩ lại thì bất cứ nam nhân nào cũng sẽ không thể chịu nổi cốt nhục của mình gặp phải khổ nạn như vậy, trong vòng một đêm già nua, thậm chí phát điên cũng là chuyện hết sức bình thường.

Tâm cảnh, linh hồn của vị Siêu Thần Viên Mãn này đã già, thậm chí chết lặng từ rất lâu rồi…

“Ta không cần biết kẻ đó là ai.” Lạc Nam thẳng thừng nói.

Cứu đứa bé là việc hắn muốn làm ngay lập tức, về phần hậu hoạn sẽ giải quyết sau.

“Mặc dù đạo hữu có tâm, nhưng lão phu vẫn phải nhắc nhở.” Lão già hít sâu một hơi, hận ý vô biên nói:

“Kẻ ra tay là Vạn Tướng Đế Thần!”

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239