Con đường bá chủ - Quyển 18 - Tác giả Akay Hau

Phần 180
Phần 180

Chuyện của Tiểu Hồng Nhi tạm thời đã xong, kế tiếp là ba vị thê tử.

Đều là lão phu thê lâu năm, cũng không có gì phải khách khí.

Ba nàng cùng phu quân tiến vào đỉnh Cung Đình Thụ, lần lượt lấy ra Hạo Thiên Phủ, Cán Cân Không Gian, Đồng Hồ Luân Hồi.

Trước tiên là Hạo Thiên Phủ, sau lần suýt thành món ăn, nó đã ngoan ngoãn nhận Lôi Di Quân làm chủ.

Tài sản của Lôi Chấn Thiên không chứa tại Nhẫn Trữ Vật mà cất hết trong không gian của Hạo Thiên Phủ, cũng giống như cách Lạc Nam đem đồ tốt ném vào Bất Hủ Thần Tháp vậy.

“Không Gian Hệ Thống” mà năm đó Thần Huyền Huân bịa ra gạt hắn, thực chất chính là bên trong Bất Hủ Thần Tháp.

Mỏ Nguyên Thạch Siêu Phẩm có vài chục vạn, vừa đủ để phục hồi cho Hạo Thiên Phủ mà không cần Lạc Nam chuẩn bị tài nguyên.

Bất quá vẫn cần Bất Hủ Quy Tắc của hắn sửa chữa.

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Tự động hấp thụ Nguyên Thạch, lại được Lạc Nam hỗ trợ từ bên ngoài, Hạo Thiên Phủ rất nhanh đã bao trùm trong vô vàn Bất Hủ Đạo Lôi.

Lúc này bên ngoài của nó sáng lên từng đường lôi vân, ngưng tụ thành một lớp giáp nặng nề bao bọc.

Từ lưỡi búa sắc bén sát phạt dữ dội, nay đã hóa thành một cái chuỳ to nặng nề như sơn nhạc.

Hiển nhiên đã che giấu bản thể thật sự, trở về hình dạng Hạo Thiên Chuỳ ban đầu.

Lạc Nam đã từng chiến đấu với nó, biết cả hai hình dạng này đều có ưu thế riêng.

Nhất là khi Hạo Thiên Chuỳ tách Hạo Thiên Chiến Khải ra cho chủ nhân của nó, đó mới là thời điểm khó đối phó nhất.

“Khí linh là nam hay nữ đấy?” Hắn không quên quan sát.

“Là thú!” Từ trong Hạo Thiên Phủ, một con tiểu Lôi Long bay lên, hai mắt long lanh nhìn Lạc Nam.

“Rồng à? Rồng đực hay rồng cái?” Lạc Nam hỏi thêm.

“Phốc!” Chúng nữ nhịn không được bật cười.

“Ta… ta…” Tiểu Lôi Long bị hắn hỏi mà lắp ba lắp bắp, ngay cả nó cũng không biết.

Nó chỉ là linh hóa hình rồng mà thôi, đâu có biết mình là nam hay nữ chứ?

“Thôi được, tạm bỏ qua cho ngươi.” Lạc Nam gật đầu.

Tiểu Lôi Long thở phào nhẹ nhõm, nó đã nhìn thấy tấm gương Cán Cân Không Gian và Đồng Hồ Luân Hồi bị xóa mất khí linh cũ, còn đang dưỡng dục ra khí linh mới, thừa hiểu nam nhân khủng bố này thật sự có thể huỷ diệt mình, không dám làm phật lòng hắn.

Vừa rồi chứng kiến Lạc Hồng Kiếm tiếp nhận Quán Đỉnh thành công, càng không muốn trở thành Bất Hủ Thần Binh đầu tiên bị ăn trong lịch sử.

Hạo Thiên Chuỳ đã phục hồi, lần này đến lượt hai món Bất Hủ Thần Vật còn lại.

Sửa được Bất Hủ Thần Vật không đồng nghĩa ngươi là Luyện Khí Sư Bất Hủ, trừ phi đích thân luyện ra Bất Hủ Thần Binh, đó là truy cầu mà Binh Ngạo cả đời hướng tới.

Lạc Nam không quá chấp niệm đối với lĩnh vực luyện khí, hắn chỉ xem nó như một công cụ hỗ trợ mình mà thôi.

Lấy ra 20 vạn mỏ Nguyên Thạch Siêu Phẩm chất chồng như núi, đem hai kiện Bất Hủ Thần Vật ném lên.

Toàn Chức Đạo Kinh vận chuyển, Bất Hủ Quy Tắc tự động diễn hóa bao trùm lấy chúng nó, xâm nhập vào nơi sâu nhất, phục hồi từ trong ra ngoài.

Vù vù vù…

Mức độ hư hại của hai món này còn không bằng Hạo Thiên Chuỳ, bởi vì trận chiến của chúng nó không khốc liệt bằng những gì Lôi Chấn Thiên đã phải trải qua.

Trước thao tác của hắn, quá trình khôi phục diễn ra thuận lợi.

Trên hai đầu cân, vô số tầng không gian chồng chất, dồn nén hiện ra, cân bằng hai bên một cách hoàn mỹ.

Mà bên trong đồng hồ, hàng tỷ hạt cát do từng dòng Thời Gian Đại Đạo ngưng thành cũng đã tỏa ra huyền quang bí hiểm.

“Các nàng có thể bắt đầu!” Lạc Nam nói với Âu Dương Thương Lan và Tuế Nguyệt.

Nhị nữ hít sâu một hơi, bước đến ôm lấy tay hắn.

Lạc Nam cúi đầu hôn lên bờ môi yêu kiều của từng người khích lệ, động viên nói:

“Ta tin các nàng sẽ làm được!”

Chờ chính là câu nói này của hắn, chỉ cần được phu quân tin tưởng, dù trời có sập xuống các nàng đều sẽ vượt qua.

Nhận lấy lượng Nguyên Thạch cần thiết, Tuế Nguyệt chấp chưởng Đồng Hồ Luân Hồi, Âu Dương Thương Lan cũng nâng lên Cán Cân Không Gian.

Cả hai đồng thanh quát: “Bắt đầu đi!”

ẦM!

Cán Cân Không Gian tiến thẳng vào đan điền của Âu Dương Thương Lan, phát ra một tiếng nổ.

RĂNG RẮC…

Lạc Nam kinh hãi phát hiện Cung Đình Thụ của mình đang sụp đổ.

Cơ thể của Âu Dương Thương Lan nặng đến mức không cách nào hình dung, như có hàng tỷ tầng không gian đang đè nặng bên trong thể nội của nàng.

Mỗi tầng không gian lại như một cái động sâu không đáy, điên cuồng thôn phệ Nguyên khí, đẩy mạnh tu vi của nàng.

Không dám chần chờ, Lạc Nam nhanh chóng dùng Bất Hủ Thần Văn gia cố Cung Đình Thụ, lúc này mới có thể đỡ nổi trọng lượng của Âu Dương Thương Lan.

Quả nhiên là truyền thừa cuồng bạo…

Ở phía bên cạnh, Tuế Nguyệt lại nhẹ nhàng uyển chuyển hơn rất nhiều.

Đồng Hồ Luân Hồi trôi nổi trên đỉnh đầu nàng, liên tục chuyển đổi, Tuế Nguyệt được vô số dòng chảy thời gian bao quanh như chìm vào trong một con sông không có đầu nguồn, cũng không có hạ nguồn.

Lạc Nam ở bên ngoài có thể thấy Tuế Nguyệt khi thì hóa thành bà lão, khi thì hóa thành hài nhi, khi thì lại thành thiếu nữ, mỹ phụ…

Dù ở độ tuổi nào nàng vẫn đẹp và cao quý như thế cả, dù có là một bà lão với nhiều nếp nhăn, mái tóc bạc… những đường nét hoàn mỹ vẫn tồn đọng trên khuôn mặt nàng, khí chất ưu nhã, cao quý không hề thay đổi.

Mỗi một dòng chảy thời gian lại cuốn theo một dòng Nguyên khí chảy qua cơ thể Tuế Nguyệt.

Tu vi của nàng đang tăng, khả năng lĩnh ngộ và làm chủ Thời Gian của nàng cũng biến hóa nghiêng trời lệch đất.

“Xong rồi, sẽ không quá lâu.” Lạc Nam nói:

“Các nàng ấy không đột phá Tam Đạo như ta, mất khoảng 5 năm là cùng.”

“Thiếp cũng muốn!” Lôi Di Quân si mê nhìn hắn.

“Đến lượt nàng!” Lạc Nam cười haha, bá đạo ôm lấy Đỉnh Lôi Thần Nữ bước đến bên giường, nhiệt tình hôn xuống.

Môi lưỡi hòa quyện, thân thể và linh hồn kết hợp, chặt chẽ không chút kẽ hở.

Y phục tung bay, 6969 loại Đạo Lôi cấp Bất Hủ từ trong Bá Đỉnh và Hạo Thiên Chuỳ bắn ra, hình thành Đại Hải Cuồng Lôi xung quanh hai người.

Một điều đáng tiếc duy nhất, Hồng Mông Đạo Tổ đã đoạt mất một phần ba số Đạo Lôi trước đó của Lôi Chấn Thiên, thế nên Đại Hải Cuồng Lôi không sánh bằng thời kỳ toàn thịnh.

Nhưng với từng này vẫn đủ để Lôi Di Quân trùng kích Bất Hủ Thần, chưa kể còn có Lạc Nam song tu hỗ trợ.

Rất nhanh, đại đỉnh gào thét thôn phệ Bất Hủ Đạo Lôi, công pháp của hai người vận chuyển, toàn lực luyện hóa, luân phiên di chuyển giữa hai cơ thể.

Thanh âm rên rỉ mê người của nữ nhân, tiếng thở dốc sảng khoái của nam nhân cùng với tiếng nổ tung của từng loại lôi đình.

Kích thước của Kiếp Lôi Đỉnh bành trướng, vượt qua toàn bộ đại đỉnh khác.

Bất Hủ Lôi Thần Lực mạnh hơn tất cả lực lượng khác…

Nộ Lôi Pháp Tướng vượt lên các Pháp Tướng khác…

Đây là điều không thể tránh khỏi.

Mà Lôi Di Quân, không cần đến đại lượng Nguyên Thạch, chỉ cần từng này Đạo Lôi và sự âu yếm của phu quân.

Mãnh liệt trùng kích Bất Hủ Thần.

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239