Con đường bá chủ - Quyển 18 - Tác giả Akay Hau

Phần 11
Phần 11

Giữa ma vân cuồn cuộn âm trầm giữa bầu trời, một cái bóng màu đen với tám chiếc cánh khổng lồ bao phủ cửu thiên.

Đôi mắt đỏ ngầu sáng rực như hai vầng mặt trăng máu, sát khí kinh hồn cùng với chiến ý xung thiên.

Rõ ràng sinh vật này cực kỳ thiện chiến và hiếu sát.

“Chinh phục nó!” Lạc Nam nói.

Hắn vừa dứt lời, Ma Hậu đã biến mất tại chỗ.

Một lần nữa xuất hiện, nàng đã xông thẳng vào ma vân…

Tóc bạc tung bay, áo choàng loạn vũ, ngũ quan sắc sảo chứa đầy uy nghiêm, một thanh âm cuồng ngạo vang vọng:

“Quỳ xuống!”

ẦM.

Ma Âm dữ dội từ miệng nàng khuấy động càn khôn, ngay cả biển ma vân giữa trời cũng trở nên tán loạn.

GÁY!

Sinh vật kia như gặp phải đả kích cực lớn từ tinh thần, cất tiếng gáy kiệt ngạo bất tuần.

Ma vân tán loạn, lộ ra chân thân.

Đây là một con Ma Phượng tuy diễm lệ nhưng không kém phần táo bạo, ánh mắt hung ác, tám cái cánh do tám loại Ma Thần Lực khác nhau tụ thành.

Đối mặt với khí thế từ Ma Hậu, nó như gặp phải khắc tinh… ma huyết ẩn trong cơ thể sôi sục, linh hồn run rẩy.

Nhưng nó không chịu phục, vẫn quyết tâm chống lại nàng.

Ma Thần Lôi, Ma Thần Diễm, Ma Thần Thuỷ, Ma Thần Phong, Ma Thần Băng, Ma Thần Ám, Ma Thần Quang, Ma Thần Không Gian.

Tám cánh cuồng loạn mang theo từng loại Ma Thần Lực chém ra, mỗi cánh như một lưỡi đao khổng lồ ẩn chứa Ma Thần Lực ngập tràn lệ khí, hòa cùng với đó là Đao Thế, Chiến Thế và Sát Thế kinh thiên.

Bát đao phong tỏa mọi phương hướng, đồng loạt chém vào cơ thể Ma Hậu.

Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt…

Ma Hậu bị chém thành tám mảnh, bỗng nhiên tám mảnh này biến thành tám vị Ma Hậu.

Dưới cái bóng của tám vị Ma Hậu, lại có hàng trăm ma ảnh hiện lên, hóa thành Ma Hậu.

Chỉ trong nháy mắt, hàng nghìn Ma Hậu đã hiện diện, hờ hững chắp tay sau lưng, lạnh lùng cất giọng:

“QUỲ!”

PHỐC…

Ma Âm phô thiên cái địa đến từ nghìn vị Ma Hậu cùng lúc bùng phát, nghiền vỡ không gian, Ma Phượng phun ra một ngụm máu đen, toàn thân như gặp trọng kích rơi xuống mặt đất.

GÁY!

Nó phẫn nộ gào thét, cố gắng giãy giụa đứng lên, tám cánh lần nữa chém ra, lần này bát đao dung hợp tạo thành một cơn lốc sắc bén với đường kính lên đến vạn dặm, tám loại Ma Thần Lực sẽ huỷ diệt mọi thứ bị cuốn vào bên trong.

Hiển nhiên muốn dùng một chiêu này diệt sát toàn bộ Ma Hậu ở hiện trường.

Ánh mắt Dương Diêu trở nên nghiêm túc, lần trước một chiêu này của nó khiến nàng phải dùng toàn lực mới thành công trấn áp và giam cầm, đổi lại bản thân nàng cũng bị thương không nhẹ.

Đối mặt thế công cường đại đủ để trọng thương Siêu Thần Hậu Kỳ, từng vị Ma Hậu vẫn ung dung đứng đó, có vẻ không làm ra bất kỳ phản ứng nào.

OÀNH OÀNH OÀNH OÀNH…

Mặc cho từng luồng đao mang dữ dội chém lên cơ thể, làn da trắng nõn mềm mại của Ma Hậu lại trở nên bất khả xâm phạm.

Dù tất cả các nàng bị cuốn vào đao lốc, dù bị tám loại Ma Thần Lực oanh tạc… vẫn không có một chút vết xước, dù là một sợi tóc cũng không hề rơi xuống.

“Khả năng phòng ngự này… thật kinh khủng.” Dương Diêu hít sâu một hơi.

Rõ ràng từ đầu đến cuối Ma Hậu luôn chơi đùa, chưa từng chân chính ra tay… bằng không Ma Phượng ngay cả tư cách làm bị thương nàng cũng không có.

Ánh mắt Lạc Nam lóe lên, Ma Hậu có được Hỗn Thế Chiến Thân, có được tất cả năng lực của Hỗn Thế Tứ Hầu, khả năng phòng ngự của nàng đương nhiên bất phàm… sau khi được Hồng Mông Thần Lực lột xác, mạnh đến mức nào ngay cả hắn cũng chưa thể đánh giá.

Cảm thấy không còn gì thù vị, Ma Hậu ung dung cất bước ra khỏi đao lốc.

Theo mỗi bước chân của nàng, từng tôn Ma Ảnh dung nhập trở về… mà bản thể của Ma Hậu cũng tan biến như chưa từng tồn tại.

Từ trong cái bóng của Ma Phượng, một cái Ma Trảo khổng lồ tàn bạo trồi lên, chụp cổ Ma Phượng đầy bất ngờ, đem nó kéo mạnh xuống đất.

ẦM!

Lòng đất sụp đổ, Ma Phượng rơi vào thung lũng vạn trượng, cực độ hoảng loạn, đôi chân ngã quỵ… ánh mắt đỏ ngầu xuất hiện vẻ sợ hãi.

Tám loại Ma Thần Lực tán đi, biến trở về thành thanh trường đao nằm gọn trong tay Ma Hậu, thân đao vẫn còn đang run rẩy.

GÁY!

Ma Hậu tiện tay vung đao, tiếng phượng gáy hòa minh, không gian băng liệt.

Nàng chấp đao sau lưng, với phong thái quân lâm thiên hạ trở về bên cạnh Lạc Nam.

“Bạo lực quá.” Dương Diêu thở gấp, Ma Hậu vốn dĩ lãnh diễm vô song, là hình tượng mỹ nhân tuyệt thế trong mắt nàng lúc đầu.

Nhưng sau khi nhìn thấy cách thức chiến đấu của Ma Hậu, Dương Diêu cảm giác nàng giống như một đại sát thần đội lốt mỹ nhân.

“Nàng cảm thấy thế nào?” Lạc Nam cười hỏi.

Với những thủ đoạn mà Ma Hậu sở hữu, muốn có phong cách chiến đấu uyển chuyển, thanh thoát tràn ngập mỹ cảm là điều không tồn tại.

Hắn càng ưa thích như vậy.

“Thiếp rất thích thanh đao này.” Ma Hậu gật đầu.

“Thành giao!” Lạc Nam không do dự, lấy ra 1000 mỏ Nguyên Thạch Siêu Phẩm giao cho Dương Diêu.

“Đa tạ!” Dương Diêu cười tủm tỉm, làm ăn với người giàu thật là sảng khoái nha.

Ma Hậu nhỏ máu nhận chủ với Yêu Binh Tộc, biết được tên của nó là Lệ Ma Đao, bản thể là Bát Dực Ma Phượng.

Thực lực của Lệ Ma Đao rất mạnh, chẳng qua đẳng cấp còn kém, lại thêm gặp phải Ma Hậu nên mới thảm bại như thế.

Đổi lại là Siêu Thần Hậu Kỳ bình thường, muốn thu phục nó cũng không dễ dàng.

Ma Hậu động ý niệm, Lệ Ma Đao đã hóa thành một hình xăm phượng hoàng nhỏ trên cổ tay của nàng.

“Ngon rồi…”

Lạc Nam hài lòng nở nụ cười.

Tuy rằng tiêu sài quá lố, chỉ còn lại 6000 mỏ Nguyên Thạch Siêu Phẩm, nhưng lần này chẳng những chiến lực của hắn đại tăng, còn có thêm trợ thủ đắc lực hoàn mỹ như Ma Hậu… có thể nói là phát triển một bước tiến dài.

VÙ VÙ VÙ…

Đúng lúc này, Sinh Tử Giới bỗng nhiên lắc lư kịch liệt.

Đại địa phóng đại, thương khung mở rộng, Nguyên Khí sôi trào, các loại tài nguyên, thiên tài địa bảo sản sinh với tốc độ cao.

Nồng độ quy tắc trong trời đất càng thêm đậm đặc, phong phú…

Chỉ trong nháy mắt, vô số tu sĩ đang kẹt ở các bình cảnh bỗng nhiên đột phá.

Không gian vặn vẹo, một vị mỹ phụ khuynh quốc khuynh thành hiện ra giữa trung tâm thế giới.

Sinh Tử Giới thăng cấp, đồng nghĩa chủ nhân của nó cũng đã đột phá Siêu Thần.

Hơn nữa còn không phải Siêu Thần Sơ Kỳ, mà là Siêu Thần Trung Kỳ.

“Cái này…” Dương Diêu kinh ngạc nói:

“Bảo Ngọc vậy mà nhảy vọt cảnh giới.”

“Sinh Tử Giới thật sự đặc biệt.” Lạc Nam nở nụ cười.

Nhờ vào sự cường đại và to lớn của thế giới, Tiểu Tiểu giống như kế thừa hai loại Bản Nguyên, chính thức đột phá Siêu Thần Trung Kỳ.

Toàn bộ thế giới lúc này như chia thành hai phương càn khôn khác biệt, một bên màu đen nồng đậm tử vong, mùi vị chết chóc âm u… một bên màu trắng sinh cơ tràn ngập, vạn vật phùng xuân.

Chỉ thấy những nơi tử vong quét qua, vô số oán hồn, vong linh, thi thể… những thứ vốn đã chết trỗi dậy mãnh liệt, sức mạnh bạo tăng.

Ngược lại những nơi sinh mệnh quét qua, sinh linh tăng cường tuổi thọ, vạn vật khai mở linh trí, ngay cả một cục đất vô tri vô giác ven đường cũng mọc chân mà đi.

Tất cả chúng nó cuồng nhiệt xếp thành hàng, quỳ gối dưới chân Tiểu Tiểu như hai đội quân trung thành.

Sinh Tử Quy Tắc đạt đến một mức độ đáng sợ…

Tiểu Tiểu khép hờ hai mắt, dụng tâm cảm nhận mối liên kết tuyệt vời giữa mình và Sinh Tử Giới.

Sinh Tử Kính hoàn thiện trôi nổi trên đỉnh đầu, đại diện cho Siêu Thần Bảo mạnh nhất thế giới này, uy nghiêm vô thượng.

“Không ngờ nàng có thành tựu đến mức độ này.” Lạc Nam cảm thán.

Thông qua Long Tiên Thánh Điển và Thiên Địa Hợp Hoan Công cảm ứng, hắn phát hiện đan điền của Tiểu Tiểu to lớn gấp đôi Siêu Thần Trung Kỳ bình thường.

Điều này giúp nàng có được chiến lực vượt trội trong cùng cấp, khả năng điều động Thế Giới Chi Lực cũng nhiều hơn cường giả Siêu Thần khác gấp hai lần.

Sinh Tử Giới thật sự quá đặc biệt, chẳng trách rất nhiều Siêu Thần đối với nó thèm chảy nước miếng.

“Phu quân, tiểu di!”

Tiểu Tiểu nở nụ cười, nàng rất hạnh phúc khi vào thời khắc quan trọng của mình… có những người quan trọng nhất trong đời mình chứng kiến.

Phía sau lớp mặt nạ, khóe mắt Dương Diêu ửng đỏ… cảm giác mãn nguyện, nhẹ nhõm lan tỏa khắp toàn thân.

Tâm nguyện lớn nhất cuộc đời đã hoàn thành, cừu địch đã chết, tìm về cháu gái của tỷ tỷ… nhìn thấy Sinh Tử Giới có chủ, những ngày tháng huy hoàng trong quá khứ sắp trở về.

Từng dòng Nguyên Khí như vòi rồng vô thức cuốn về cơ thể Dương Diêu, bình cảnh Siêu Thần Hậu Kỳ có dấu hiệu buông lỏng.

“Ồ?” Lạc Nam kinh ngạc nhìn lấy cảnh này.

“Tâm cảnh đã viên mãn, đại đạo tiến vào trạng thái thăng hoa… tảng đá đè nặng trong lòng vô số năm biến mất, nàng ta sắp đột phá Siêu Thần Viên Mãn.” Thần Huyền Huân cười nói:

“Điều này chứng minh tấm lòng của Dương Diêu với Tiểu Tiểu và Sinh Tử Giới tinh khiết không chút tạp niệm.”

Dương Diêu cũng không ngốc, nàng biết việc đột phá mỗi tiểu cảnh giới trong Siêu Thần là rất khó khăn.

Đây là cơ duyên ngàn năm có một.

Không hề do dự, Dương Diêu lấy số Nguyên Thạch Siêu Phẩm vừa đạt được từ Lạc Nam đặt ở xung quanh mình, sau đó khoanh chân ngồi xuống bế quan.

Bắt đầu quá trình đột phá.

“Giới Chủ vạn tuế!”

“Đội ơn Giới Chủ!”

“Sinh Tử Giới Chủ – Tiểu Tiểu!”

Một người đột phá, toàn giới vui mừng… vô số thanh âm cuồng hỉ vang vọng khắp nơi.

Tiểu Tiểu nhoẻn miệng cười rạng rỡ, thánh thót quát lên:

“Từ giờ ta chính là Sinh Tử Thần Chủ!”

“Chúc mừng Sinh Tử Thần Chủ!” Lạc Nam chắp tay chào hỏi.

“Khanh khách!” Tiểu Tiểu nhịn không được nhào vào lòng hắn, tham lam hôn lấy bờ môi nam nhân.

Lạc Nam ôn nhu ôm chặt lấy nàng, hắn muốn chia sẻ khoảnh khắc tuyệt vời này với nàng, đầu lưỡi quấn quýt.

Tiểu cô nương bần hàn ngày nào, giờ đây chính là một vị Giới Chủ được toàn bộ thế giới của mình yêu mến.

Hồi lâu tách môi, Tiểu Tiểu ngọt ngào nói:

“Dung hợp cùng Bản Nguyên, thiếp đã thức tỉnh Sinh Tử Thần Thể!”

“Sinh Tử Thần Thể?” Lạc Nam kinh dị không thôi:

“Nghe qua có vẻ rất đáng gờm nha.”

Tiểu Tiểu hướng về trán hắn điểm tay.

Lạc Nam thử thả lỏng, chỉ cảm thấy vô vàn Sinh Mệnh đang điên cuồng tiến vào cơ thể, gia tăng tuổi thọ cho mình.

Đồng thời Sinh Mệnh Quy Tắc cường đại đang tác động khắp toàn thân.

Chỉ trong vài giây, hắn biến trở thành một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi.

“Tiểu đệ đệ thật đáng yêu.” Thần Huyền Huân thấy vậy che miệng cười trêu, đưa tay nắn nót khuôn mặt hắn.

“Mau hồi phục!” Lạc Nam trừng mắt.

Tiểu Tiểu thích thú thu tay, Sinh Mệnh cuồn cuộn trở về… hắn liền phục hồi như cũ.

“Chỉ cần có thiếp ở đây, chàng có thể thi triển các loại thủ đoạn tiêu hao tuổi thọ mà không lo di chứng.” Tiểu Tiểu cười.

“Lợi hại!” Lạc Nam nâng lên ngón tay cái, nhưng vẫn hiếu kỳ hỏi:

“Thế nàng có tiêu hao gì không?”

“Thiếp sẽ tiêu hao, nhưng có thể đoạt sinh mệnh của địch nhân bù lại, thậm chí chuyển hóa tử vong thành sinh mệnh một cách dễ dàng.” Tiểu Tiểu nói:

“Trên chiến trường, bất kể là sự sống hay cái chết đều có thể gia tăng sức mạnh cho thiếp.”

Lạc Nam nghe mà hứng thú, nhỏ giọng nói bên tai nàng: “Đêm nay phu thê chúng ta song tu, từ từ nghiên cứu.”

Tiểu Tiểu lại càng lớn mật hơn, kéo lấy tay hắn cười tủm tỉm:

“Tiểu di đang đột phá rồi, cần gì chờ đến đêm? Thiếp thèm chàng!”

“Tiểu yêu nữ.” Lạc Nam cười haha, vòng tay ôm lấy nàng biến mất dạng.

Hắn muốn dùng Hồng Mông Thần Lực, cải tiến Sinh Tử Thần Thể của nàng.

Tạo ra Sinh Tử Hồng Mông Thể, so với Sinh Tử Thần Thể nguyên bản còn khủng bố hơn.

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239