Con đường bá chủ - Quyển 18 - Tác giả Akay Hau

Phần 44
Phần 44

Không biết qua bao lâu sau, Lạc Nam ôm hai tiểu nữ nhi Thiên Ý cùng Yêu Nhi trêu chọc nói:

“Hai xú nha đầu này nuôi chậm lớn quá nhỉ.”

Lạc Thiên Ý chậm trưởng thành, còn Lạc Yêu Nhi cũng kế thừa rất nhiều huyết mạch Yêu Thần cường đại nên cũng chưa lớn mấy.

Riêng Đình Manh Manh là do sự đặc thù của Đồng Giới nên không tính.

“Baba đáng ghét, dọa chết chúng ta rồi.” Lạc Yêu Nhi hờn dỗi đấm bụp bụp lên ngực hắn.

“Ta chỉ muốn thử xem tiến bộ của các dì mà thôi.” Lạc Nam giao trả Lạc Yêu Nhi cho Yêu Chỉ Hân, thuận tiện hôn lên môi nàng, cười hỏi:

“Lần này các nàng xuất động một phần thôi đúng không? Ta không thấy Mị Uyển.”

“Mị Uyển vẫn ở Nguyên Giới.” Yêu Chỉ Hân nhu tình nói:

“Chỉ có những đại năng đỉnh phong như bọn thiếp mới cùng Đế Lạc xuất phát tìm kiếm cơ hội, nha đầu Yêu Nhi nằng nặc đòi theo tìm baba, chỉ có thể chiều ý.”

“Yêu Nhi cũng có Siêu Thần Huyết Thống của ta, chiến lực không tầm thường.” Lạc Nam tươi cười.

“Nhờ những thứ chàng gửi về, các tỷ muội phát triển rất nhanh.” Đế Lạc vuốt tóc nói:

“Nhược Tuyết quyết định đích thân tọa trấn Nguyên Giới để các tỷ muội chúng ta khám phá hỗn độn, gia tăng thực lực, không thể đều dựa dẫm vào chàng.”

“Các nàng làm rất tốt.” Lạc Nam tán thưởng nói.

Ngoại trừ Huyết Giới đã được Dị Nữ luyện hóa, lần trước trong lúc hắn bế quan, Thần Huyền Huân đã phân phó Dị Nữ mang về Nguyên Giới 17 loại Thế Giới Bản Nguyên.

Thế mà hiện tại, trước mặt hắn đã có 22 vị nữ Siêu Thần.

Đế Lạc, Thuỷ Triều Tịch, Đình Manh Manh, Âu Dương Thương Lan, Độc Cô Ngạo Tuyết, Hi Vũ, Tuế Nguyệt, Võ Tam Nương, Cự Mỹ Anh, Hoa Ngọc Phượng, Băng Lam Tịch, Phượng Nghi, Thành Bích, Á Liên Nga, Bích Tiêu, Đông Hoa, Vương Y Vận, Lạc Kỳ Nam, Lạc Thiên Ý, Thập Khánh Huyên, Cổ Nhật Cơ và Ái Tâm.

Ngoại trừ Ái Tâm là một Luyện Khí Sư nên không thạo chiến đấu ra, trận vừa rồi tất cả Nữ Siêu Thần đều đã tham chiến…

Chiến lực của các nàng cũng không khiến Lạc Nam thất vọng, ép hai vị Siêu Thần Viên Mãn dù kinh nghiệm phong phú cũng phải chật vật.

Mà ở trong Nhật Nguyệt Chiến Thuyền, Lạc Nam còn đánh hơi được có ba người đang bế quan đột phá Siêu Thần chính là Liễu Ngọc Thanh, Diễm Nguyệt Kỳ và Mộc Tử Âm.

Không tính Đế Lạc đã đột phá từ trước và thế giới bản nguyên do hắn gửi về, chúng nữ đã đạt được ít nhất 7 loại Thế Giới Bản Nguyên trong thời gian qua, thật sự là thu hoạch ấn tượng.

Lần này Lạc Nam trở về lại mang theo không ít Thế Giới Bản Nguyên và lượng tài nguyên khổng lồ, đủ cho một nhóm lão bà tiếp tục đột phá…

“Tỷ muội các nàng thu hồi Nhật Nguyệt Chiến Thuyền cùng ta về Nguyên Giới.” Lạc Nam nói với Cổ Nhật Cơ và Cổ Nguyệt Cơ:

“Sau khi thu xếp ổn thỏa mọi chuyện, ta cùng các nàng đi săn Bản Nguyên.”

Nghe thấy lời này, chúng nữ nhịn không được nở nụ cười hạnh phúc.

OÀNH.

Đúng lúc này, hai luồng khí thế tương phản bỗng nhiên nổ ra.

Toàn bộ đại điện bị hai màu đen và trắng hòa quyện tạo thành một thế giới… nơi sinh mệnh và tử vong hoàn mỹ giao hòa, tương sinh tương khắc, bổ trợ cho nhau.

Ở trong thế giới này, chúng nữ cảm giác vừa thoải mái vừa khó chịu, giống như vừa thu được tân sinh, lại giống như cái chết đang triệu hoán…

Giữa trung tâm, Tiểu Tiểu khuynh quốc khuynh thành, đôi mắt đẹp có Sinh Tử tuần hoàn, liên miên không dứt.

Xung quanh nàng, dị tượng chiếu rọi, kiếp người trôi qua, từ trẻ nhỏ chào đời cho đến già nua bệnh tật rồi lại có sinh mệnh mới được sinh ra, thời gian nhẹ trôi, sinh lão bệnh tử tạo thành một vòng lặp không thể chấm dứt.

“Đây là…” Nam Thiên Tố và Tuế Nguyệt cực kỳ nhạy cảm với khí tức này, vội vàng thốt lên:

“Luân Hồi!?”

Luân Hồi có thể là thời không tuần hoàn, cũng có thể là Sinh Tử tuần hoàn…

Luân Hồi Chi Đạo là vòng lặp của sinh tử, là sự nối tiếp của sự sống và cái chết…

“Tiểu Tiểu tu luyện Sinh Tử lại ngộ ra Luân Hồi?” Chúng nữ âm thầm kinh hãi.

Ở tại nơi này, người tinh thông Luân Hồi nhất chính là Nam Thiên Tố, nhưng giờ đây cảm giác “đạo” của Tiểu Tiểu đã không kém gì mình, thậm chí vì chênh lệch tu vi mà có phần vượt lên.

“Lại mạnh lên rồi!” Dương Diêu vừa mừng vừa kinh dị.

Mừng vì điệt nữ tiến bộ nhanh chóng, mà kinh dị vì thủ đoạn Lạc Nam.

“Không tệ nha.” Lạc Nam hài lòng vỗ tay.

Hắn dùng Hồng Mông Thần Lực truyền cho Tiểu Tiểu, không ngờ giúp Sinh Tử Thần Thể của nàng có thêm được sức mạnh từ Luân Hồi.

“Đây là Sinh Tử Luân Hồi Thể!” Tiểu Tiểu nhoẻn miệng cười, vòng xoáy sinh tử trong mắt biến mất, khôi phục sự trong sáng bình thường.

Mà dị tượng xung quanh cũng tan biến như ảo giác.

Hiển nhiên sau khi thích ứng, Tiểu Tiểu đã thu liễm năng lực.

Sinh Tử Thần Thể của nàng đã tiến hóa thành Sinh Tử Luân Hồi Thể.

Dù không nắm giữ lực lượng Thời Gian và Không Gian, nhưng nàng vẫn tác động được đến dòng chảy của Thời Không nhờ vào Luân Hồi Chi Đạo.

“Lợi hại quá đi, dì Tiểu Tiểu đi theo baba một thời gian đã mạnh như vậy rồi.” Lạc Yêu Nhi vô cùng sùng bái.

“Mọi người đến lúc nào?” Tiểu Tiểu rốt cuộc chú ý đến chúng nữ, mừng rỡ hạ người rơi xuống.

“Tiểu Tiểu, chẳng lẽ việc luyện hóa Sinh Tử Giới Bản Nguyên giúp muội cường đại như vậy?” Cảm nhận được sự bất phàm của Tiểu Tiểu, Hi Vũ kinh dị hỏi thăm.

“Là nhờ song tu cùng phu quân.” Tiểu Tiểu đỏ mặt nhìn hắn nói.

“Song tu à?” Ánh mắt chúng nữ lóe lên dị sắc, nhịn không được đưa mắt liếc nam nhân bên cạnh.

“Hahaha, trở về rồi nói!” Lạc Nam đắc ý cười to.

Các nàng Vân Tiêu, Hương Trà cũng lần lượt hiện thân, bắt đầu giới thiệu Bạch Linh, Hạ Tử Quỳnh, Ma Hậu, Dương Diêu.

Xem như không đánh không quen biết…

Chung Cực Giới.

Đã vô số năm kể từ ngày chủng tộc xa xưa kia gặp đại kiếp, lịch sử cũng đã phủ đầy bụi bặm… thì hôm nay, tu sĩ đến từ khắp nơi lại được chứng kiến khung cảnh lặp lại.

Đến từ các nội tình Bất Hủ hàng đầu, một lần nữa tập hợp vây công một phương cổ tộc.

Bên ngoài Hồng Mông Thần Địa… chư vị Bất Hủ Thần mang theo ngàn vạn đại quân, mỗi một thành viên yếu nhất cũng là Thần Đạo, Siêu Thần càng là không hề hiếm lạ, số lượng lên đến vài trăm người.

Được sự dẫn dắt của Vạn Vũ Chi Chủ, Bất Hủ Khí Thần, Bất Hủ Lôi Thần, U Minh Chi Thần, Vĩnh Sinh Lão Tổ… bao vây địa bàn của Hồng Mông Thần Địa.

Trước mắt bọn hắn lúc này là Hồng Mông Hộ Tộc Trận được kết tụ từ Hồng Mông Thần Lực và Hồng Mông Quy Tắc chằng chịt đan xen, bao trùm cả một vùng càn khôn mênh mông to lớn.

“Hồng Mông Đạo Tổ, nể mặt chút giao tình năm đó!” Vĩnh Sinh Lão Tổ cao giọng quát lên:

“Ngươi giao ra Bất Hủ Công Chúa, dẫn theo toàn tộc đầu hàng, chúng ta có thể cân nhắc không đại khai sát giới, chó gà không tha!”

Đáp lại hắn chỉ có sự im lặng…

“Hừ, thật sự cho rằng một cái Siêu Thần Trận Pháp Cực Phẩm được gia trì Quy Tắc của Hồng Mông Đạo Tổ là ngăn được chúng ta?” Sắc mặt Lãnh Tàn lạnh lẽo.

Muốn bố trí Đại Trận cấp Bất Hủ, đòi hỏi phải có Chiến Trận Sư Bất Hủ Thần ra tay.

Nhưng Chiến Trận Sư cấp bậc đó ở Chung Cực Giới hiếm hoi đến cực điểm, Hồng Mông Đạo Tổ không phải một Chiến Trận Sư, đương nhiên không thể bố trí đại trận cao cấp như thế.

Vậy nên Hồng Mông Hộ Tộc Trận này chỉ là Siêu Thần Cực Phẩm Trận Pháp được gia cố bởi quy tắc của ông ta mà thôi, căn bản không ngăn được Bất Hủ Thần ra tay.

“Để ta!” Tránh đêm dài lắm mộng, Bất Hủ Lôi Thần – Lôi Chấn Thiên đạp vỡ không gian, thân thể như sao băng lao vọt lên thiên không.

“Đến!”

Hắn uy nghiêm gầm thét, vô tận mây mây đen kéo về, sấm chớp chấn động thương khung, hải lôi cuồng nộ…

Giữa thương khung, một thanh Đại Chuỳ do ngàn vạn tia Bất Hủ Thần Lôi hợp thành giáng lâm, rơi vào trong tay Lôi Chấn Thiên.

Bất Hủ Thần Binh – Hạo Thiên Chuỳ!

“Phá!” Lôi Chấn Thiên một tay vung chuỳ, bá đạo đập xuống.

ĐÙNG…

Cổ kim kịch chấn, màng nhĩ của toàn bộ Siêu Thần tại hiện trường tóe máu, Thần Đạo gánh không nổi áp bách quỳ rạp xuống đất.

Càn khôn nổ tung, dù không gian của Chung Cực Giới cũng xuất hiện vết nứt lan tràn như mạng nhện.

Bất Hủ Thần Binh chi uy, Hồng Mông Hộ Tộc Trận ầm ầm băng liệt.

Trận văn tán đi, cảnh tượng bên trong khiến đồng tử trong mắt tất cả Bất Hủ Thần co rụt lại.

Trống rỗng…

“Khốn kiếp!”

Chứng kiến cảnh tượng trước mắt, Lôi Chấn Thiên ngửa đầu nộ hống:

“Lão cẩu Hồng Mông vậy mà lựa chọn lẫn trốn, thật sự là nhát như chuột, làm mất mặt Bất Hủ Thần.”

Sắc mặt đám người Lãnh Tàn, Binh Ngạo, Vĩnh Vũ đều vô cùng khó coi.

Vạn phần không nghĩ tới toàn bộ Hồng Mông Thần Địa giờ đây chỉ là bãi đất trống bị dọn dẹp sạch sẽ, ngoại trừ cái Đại Trận hộ tộc trước đó lưu lại dùng để đánh lạc hướng ra, Hồng Mông Cổ Tộc đã chuồn khỏi lãnh thổ.

Toàn thể quân đội, trưởng lão, hộ pháp các loại đưa mắt nhìn nhau, hiểu được vì sao các vị cường giả tức giận như thế.

Chung Cực Giới rộng lớn vô tận, hỗn độn càng thêm mênh mông… Dù là Bất Hủ Thần muốn thăm dò cũng không biết phải mất đến ngày tháng năm nào.

Hồng Mông Cổ Tộc lựa chọn hèn nhát lẫn trốn, muốn tìm và diệt bọn hắn còn khó hơn cả mò kim đáy biển.

So với chấp nhận đương đầu vạn địch, tử chiến đến cùng như Bất Hủ Cổ Tộc trong quá khứ, Hồng Mông Cổ Tộc lại lựa chọn lén lút đào vong.

“Xem ra chỉ có thể giải tán.” Lãnh Tàn hít sâu một hơi đè nén lửa giận, mở miệng nói:

“Có Hồng Mông Càn Khôn Châu, lão cẩu kia chỉ cần thu hết tất cả tộc nhân tiến vào là có thể trốn đi vô cùng đơn giản, chúng ta không có biện pháp tìm kiếm.”

“Đây chính là vết nhơ vĩnh viễn không thể rửa của Hồng Mông Đạo Tổ và chủng tộc của lão.” Lôi Chấn Thiên khinh bỉ nói:

“Đường đường là Bất Hủ Thần, nhưng ngay cả can đảm nghênh chiến cũng không có, so với Thần Huyền Không năm đó thật sự không đủ tư cách để so sánh.”

“Hắc… Mỗi kẻ đều có lựa chọn của riêng mình.” U Minh Chi Thần cười lạnh lẽo:

“Thần Huyền Không và Bất Hủ Cổ Tộc năm đó dù biết chắc sẽ diệt tộc, vì duy trì tôn nghiêm bất diệt trong trang sử hào hùng nên lựa chọn đương đầu cho đến khi ngã xuống, dùng máu và hồn của từng vị tộc nhân để viết lên một bản hùng ca.”

“Còn Hồng Thương Minh cùng Hồng Mông Cổ Tộc chấp nhận hình ảnh bị hoen ố trong dòng lịch sử để bảo toàn tính mạng, không thể nói ai đúng ai sai.”

“Hiện tại không phải lúc nhắc những chuyện này.” Binh Ngạo phất tay, nghiêm túc nói:

“Nếu thật sự Hồng Mông Cổ Tộc hậu thuẫn cho Bất Hủ Công Chúa, ta và các vị đều phải chuẩn bị sẵn tâm lý chờ sự trả thù điên cuồng của hai nội tình cổ xưa hàng đầu Chung Cực.”

Lời này khiến các vị Bất Hủ Thần phải thận trọng.

Không ai dám xem thường khi Hồng Mông và Bất Hủ liên hợp, đặc biệt là khi trước đó “Thần Huyền Huân” còn sử dụng được Hồng Mông Thần Lực trước mắt bọn hắn.

“Ta đề nghị kết thành liên minh.” Lôi Chấn Thiên quyết đoán:

“Một khi chúng ta đoàn kết, đừng nói chỉ là hai nội tình Bất Hủ… dù là năm nội tình kết hợp cũng có sức chiến một trận.”

“Hừ!” U Minh Chi Thần âm lãnh nhìn Vĩnh Vũ:

“Thế chuyện Lão Nhị của U Minh Hồn Cung chúng ta vẫn lạc thì sao?”

“Haha, ngươi chỉ tổn thất một trưởng lão, Vĩnh Sinh Điện chúng ta vừa mất thiếu chủ, vừa mất trưởng lão đây.” Vĩnh Vũ gằn giọng đáp:

“Nếu ngươi thích, cứ xuất quân đến chiến, Vĩnh Sinh Điện sẵn lòng phụng bồi.”

“Hai vị bình tĩnh đi!” Lãnh Tàn đứng ra khuyên can:

“Trận chiến đó còn có khí tức Hồng Mông lưu lại, chứng tỏ có phương thứ ba tham gia chiến trường, nói không chừng là kế ly gián của Hồng Mông Cổ Tộc và Thần Huyền Huân…”

“Nói không sai, nếu các ngươi vì thế mà đại chiến, sẽ tạo cơ hội cho bọn chúng ngư ông đắc lợi.” Binh Ngạo gật đầu tán thành.

“Hừ!” Vĩnh Vũ cùng U Minh Chi Thần không phục nhìn nhau, nhưng cũng không nóng lòng xuất thủ.

Bọn hắn hiểu rằng lời của Lãnh Tàn có đạo lý.

“Hồng Mông Cổ Tộc trốn đi nhưng bỏ lại hàng nghìn, hàng vạn thế lực phụ thuộc dưới trướng bọn chúng.” Lôi Chấn Thiên tàn nhẫn nói:

“Cứ cắt tạm miếng bánh này phân chia trước đi!”

Nếu Hồng Mông Cổ Tộc di dời toàn bộ thế lực phụ thuộc từ lớn đến nhỏ, động tĩnh tạo ra rất lớn, chắc chắn sẽ bị các phương phát hiện… Thế nên Hồng Mông Đạo Tổ chỉ mang theo tộc nhân dòng chính và nồng cốt sinh hoạt tại Hồng Mông Thần Địa lặng lẽ chuồn đi mà thôi.

Chín phần mười phạm vi lãnh thổ còn lại vẫn có thể chiếm đoạt.

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239