Con đường bá chủ - Quyển 18 - Tác giả Akay Hau

Phần 177
Phần 177

Chung Cực Giới là bắt buộc phải đến.

Bởi lẽ chỉ có hoàn cảnh ở nơi đó mới có thể giúp Lôi Di Quân đột phá.

Không chỉ một mình nàng, còn có Tuế Nguyệt và Âu Dương Thương Lan.

Bất quá trước đó, Lạc Nam cần chuẩn bị đủ số lượng Nguyên Thạch, bởi vì để chữa trị cho Bất Hủ Thần Vật và đột phá Bất Hủ Thần cần nguồn lực khổng lồ.

Đối với Lôi Di Quân, có số Bất Hủ Đạo Lôi và tài sản của Lôi Chấn Thiên lưu lại, nàng đột phá không cần thêm tài nguyên.

Tuế Nguyệt và Âu Dương Thương Lan thì cần dù các nàng sẽ không tiêu hao bằng một Tam Đạo Bất Hủ như Lạc Nam, nhưng ít nhất cũng phải chuẩn bị khoảng 30 vạn mỏ cho việc đột phá, 20 vạn mỏ cho việc sửa chữa Đồng Hồ Luân Hồi và Cán Cân Không Gian.

Trước đây từng khối Nguyên Thạch Siêu Phẩm đều có giá trị to lớn, nhưng từ khi tiếp xúc với ranh giới Bất Hủ Thần, có cảm giác bao nhiêu cũng không đủ sử dụng.

Điều đó cũng tạo nên sự chênh lệch kinh khủng về mặt thực lực giữa Siêu Thần và Bất Hủ, xem như cái giá xứng đáng phải trả.

Bá Chủ Chi Thành vượt không mà đi, Lạc Nam đứng trên tường thành nhìn hỗn độn đen tuyền trôi qua trước mắt.

Hắn đã có thực lực để trụ lại Chung Cực Giới, cũng không biết khi nào mới trở về hỗn độn thêm lần nữa, thế nên vẫn muốn nhìn ngắm, tận hưởng khoảng lặng khó được này.

“Tiểu Nam!” Hai bóng hồng xinh đẹp bước đến, một trái một phải, dịu dàng lên tiếng:

“Đa tạ chàng đã vì Hành Giới và phụ thân bọn thiếp mà báo thù.”

Cổ Nhật Cơ và Cổ Nguyệt Cơ chứng kiến sự vẫn lạc của Lôi Chấn Thiên, phụ thân và những sinh linh Hành Giới trên trời xem như có thể an lòng nhắm mắt rồi.

Lạc Nam mỉm cười quay đầu, kéo lấy hai nữ đến bên cạnh mình, ôn nhu nói:

“Cùng ta phiêu bạt từng ấy năm, cửa Lạc Gia cũng đã bước vào rồi, chính là Bá Phi, còn khách khí như thế sao?”

“Nhưng mà chàng vẫn chưa…” Cổ Nhật Cơ lấy can đảm mím môi đỏ:

“Chưa coi chúng ta là thê tử.”

Trên làn da tuyết trắng của Cổ Nguyệt Cơ cũng hiện lên áng mây hồng.

“Bởi vì ta muốn tình cảm chín từng chút một, thời gian của chúng ta còn dài…” Lạc Nam chợt bộc lộ sự xấu xa:

“Nhưng nếu như kiều thê đã có ý, vi phu sao dám không tuân?”

“A?” Hai nữ giật nảy mình.

Chẳng để các nàng phản ứng, hắn như gió cuốn mây tan ôm song kiều vào lòng, cấp tốc biến mất.

Rất nhanh, trên đỉnh Cung Đình Thụ đã truyền ra thanh âm khiến người ta thẹn thùng vô hạn, như tô trăng điểm hoa cho hỗn độn chỉ có màu đen tĩnh lặng.

Chúng nữ nhìn nhau nở nụ cười, đối với tính cách của nam nhân đã sớm rõ ràng.

Các nàng đang thay hắn liên lạc phía Tiêu Tài Tộc, trao đổi tài nguyên lấy Nguyên Thạch Siêu Phẩm.

Nhưng mà rất nhanh, Tiêu Tài Thần Nhân có chút khó khăn hồi đáp:

“Các vị phu nhân thông cảm, thời gian quá gấp tộc ta còn chưa chuẩn bị đủ Nguyên Thạch, lượng Hồng Mông Hồ Lô lần trước vẫn chưa bán xong.”

“Không phải các vị chưa bán xong, mà là muốn tăng độ quý giá của Hồng Mông Hồ Lô, bán ra nhỏ giọt để đẩy giá lên.” Trương Nhã Trâm ung dung nói.

Mộng Chi Tiên, Liễu Tú Quyên, Mộng Thải Vân bên cạnh gật đầu, làm sao không nhìn ra tiểu thủ đoạn của Tiêu Tài Tộc?

Nếu như cùng lúc lấy ra hàng chục quả Hồng Mông Hồ Lô đem bán, sẽ khiến cho loại tài nguyên quý hiếm này trở nên “đại trà”, không thể thu được lợi ích tối đa.

Nên Tiêu Tài Tộc cố ý chờ rất lâu mới bán ra một quả, để các phương thế lực thay nhau giành giật.

Do đó gần hai mươi năm qua, bọn họ vẫn chưa thu về đủ lượng Nguyên Thạch.

“Khụ khụ.” Tiêu Tài Thần Nhân xấu hổ đáp:

“Các vị Bất Hủ Phu Nhân mắt sáng như đuốc, để ta thương lượng lại với tộc trưởng.”

Một tiếng Bất Hủ Phu Nhân này khiến chúng nữ thỏa mãn vô cùng, cũng không làm khó dễ hắn.

Với trận chiến lớn tại Bất Hủ Yêu Vực, Tiêu Tài Tộc làm sao không biết Lạc Nam hiện tại đã là cường giả danh chấn Chung Cực, sẽ không dám tùy ý qua mặt trong làm ăn.

Chờ thêm nửa ngày, Tiêu Tài Thần Nhân rốt cuộc đáp:

“Tộc ta đã cố gắng vận chuyển toàn bộ nguồn lực, huy động được 20 vạn mỏ Nguyên Thạch Siêu Phẩm, có thể lập tức gửi đến cho các vị.”

“Đa tạ!” Chúng nữ thỏa mãn gật đầu.

Tuy rằng số lượng không nhiều bằng lần giao dịch trước, nhưng Nguyên Thạch Siêu Phẩm không phải rau cải trắng, Tiêu Tài Tộc có thể trong thời gian ngắn tích luỹ được thêm 20 vạn đã là rất khá rồi.

Đổi lại, các nàng cũng giao cho tộc này tài nguyên tương ứng đến từ đa dạng thế giới.

Hiện tại không chỉ Nguyên Giới có thể cung cấp tài nguyên hay đặc sản, mà hàng trăm đại thế giới của các nàng cũng đều hưởng lợi khi nữ chủ nhân đột phá Siêu Thần tối đỉnh, tự động sản sinh ra khá nhiều tài nguyên có giá trị.

Giao dịch thành công thông qua Truyền Tống Trận, Yên Nhược Tuyết chau mày nói:

“Vẫn còn thiếu nhiều quá!”

Dựa theo phu quân ước tính, cần đến 50 vạn mỏ, trong khi Tiêu Tài Tộc chỉ vơ vét được 20 vạn.

“Phu nhân, bảo khố ở chỗ chúng ta vẫn còn một ít tích luỹ.” Yêu Hồng Lộ đại diện Bất Hủ Yêu Vực dâng lên Túi Trữ Vật, nói:

“Bên trong còn 40 vạn mỏ Nguyên Thạch Siêu Phẩm.”

Sau khi nhìn thấy đôi Bỉ Dực Điểu còn non nớt, toàn bộ thành viên của Bất Hủ Yêu Vực cũng hiểu chuyện gì xảy ra, được Yêu Hồng Lộ giải thích cho mọi việc từ đầu đến cuối.

Biết được thì ra hai vị tổ tiên của mình từng là tọa kỵ của Vạn Đạo Thần Chủ, rồi hàng loạt sự kiện sau đó xảy ra, cho đến việc Bất Hủ Bá Chủ bất chấp nguy hiểm ngược dòng luân hồi, cứu được tàn hồn tổ tiên trở về, để bọn họ sống lại một kiếp.

Yêu Tộc vốn là chủng tộc thẳng thắn, trọng tình trọng nghĩa, tôn sùng cường giả, không có nhiều xảo trá, lừa lọc như các tộc khác.

Đối với Lạc Nam đã tâm phục khẩu phục đến cực điểm, thề sống thề chết đầu quân cho hắn.

Nên việc Yêu Hồng Lộ tự nguyện dâng lên bảo khố của Bất Hủ Yêu Vực là chuyện có thể hiểu.

“Tâm ý của các vị chúng ta có thể hiểu.” Yên Nhược Tuyết lại là lắc đầu:

“Bất quá đại chiến đã khiến Bất Hủ Yêu Vực sụp đổ, còn có vô số Yêu tộc cần tài nguyên sinh tồn và phát triển tiếp tục, sao chúng ta có thể thu Nguyên Thạch của các vị?”

Thân là nội tình Bất Hủ suốt nhiều năm, bảo khố của Bất Hủ Yêu Vực có đến 40 vạn mỏ Nguyên Thạch Siêu Phẩm là điều dễ hiểu.

Nhưng đã nợ ân tình của Song Yêu Tổ, làm sao còn lấy cả tài nguyên của bọn họ được đây?

“Phu nhân xin đừng bận tâm.” Yêu Yên Chi nhoẻn miệng cười nói:

“Thật ra chúng tôi cũng có tư tâm, mỗi vị Yêu tộc đều ao ước Hồng Mông Thần Lực để nâng cấp huyết mạch.”

“Nếu như các vị có thể ban xuống, đừng nói là Nguyên Thạch dù cả tính mạng chúng ta cũng nguyện ý giao ra.”

Chúng nữ giật mình, quả thật Hồng Mông Thần Lực có sức hấp dẫn khó cưỡng với Yêu tộc.

Nếu đem Hồng Mông Thần Lực ra giao dịch, Bất Hủ Yêu Vực không hề thua thiệt, thậm chí đó còn là cơ hội giúp toàn vực phát triển, điều mà Nguyên Thạch chưa chắc đáp ứng được.

“Huống hồ có thể hỗ trợ mấy vị phu nhân đột phá Bất Hủ chính là vinh dự của chúng tôi.” Yêu Hồng Lộ nghiêm mặt nói thêm:

“Xem như đầu tư cho chỗ dựa tương lai.”

Chuyện này một khi truyền ra, vô số thế lực sẽ ghen ghét, đố kỵ Bất Hủ Yêu Vực.

Chỉ riêng phụ thuộc vào Bất Hủ Bá Chủ – Lạc Nam đã là ao ước của nhiều người, thế mà Bất Hủ Yêu Vực còn được kiến tạo cho phu nhân của y đột phá Bất Hủ.

Ngày sau có Bất Hủ Bá Chủ và mấy vị Bất Hủ phu nhân bảo kê, còn ai dám đắc tội Bất Hủ Yêu Vực chứ?

Đối với Bất Hủ Yêu Vực, việc dâng Nguyên Thạch lên không phải là nịnh nọt hay giao dịch, mà là một cơ duyên từ trên trời rơi xuống đầu, nhất định phải nắm bắt.

“Phê chuẩn!”

Thanh âm của Lạc Nam từ trên cao vọng xuống.

ẦM!

Hồng Mông Đỉnh nặng nề giáng lâm, bên trong chứa đựng khí tức cấp Bất Hủ khiến chúng nữ tròn xoe mắt.

“Rút ra đi bồi dưỡng Hồ Lô đi, thích bao nhiêu lấy bấy nhiêu!” Lạc Nam tùy ý nói.

“Đa tạ đại nhân chiếu cố!” Yêu Hồng Lộ cùng Yêu Yên Chi vui mừng quá đỗi, mắt đẹp sáng rực nhìn chằm chằm Hồng Mông Đỉnh.

Trời ạ, đây chính là Hồng Mông Thần Lực tinh khiết nhất.

Nguyên Thạch bao nhiêu cũng không đổi được đâu.

40 vạn mỏ Nguyên Thạch Siêu Phẩm còn là quá rẻ ấy chứ.

Chúng nữ nhìn nhau, chỉ có thể nhún nhún vai.

Quên mất nhà mình có một lão công cấp Bất Hủ, tùy tiện lấy ra một thứ trên người hắn cũng là giá trị kinh người.

Thậm chí chỉ cần hắn tách ra một lượng máu mang ra đấu giá, cũng thu về khối tài sản kếch xù.

Máu của Bất Hủ Bá Chủ chính là tài nguyên cấp độ Bất Hủ, đủ để trị liệu mọi thương tổn, xóa đi nguyền rủa, diệt trừ kịch độc.

Còn lo lắng thiếu thốn Nguyên Thạch sao?

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239