Con đường bá chủ - Quyển 18 - Tác giả Akay Hau

Phần 183
Phần 183

Một gia tộc, một thế lực, một Đạo Thống chỉ cần có một vị Bất Hủ Thần trấn thủ, đã có thể cao cao tại thượng, hùng bá nhất phương, được gọi chung là nội tình Bất Hủ.

Thành viên của mỗi nội tình Bất Hủ, dù chỉ là một đệ tử tạp dịch, đi đến đâu cũng kiêu ngạo ngẩng cao đầu, được mọi nơi chào đón như quý khách, tìm đủ cách nịnh nọt, không dám đắc tội.

Thế mà giờ đây, một vị Bất Hủ Bá Chủ đã khiến Chung Cực Giới dậy sóng và sau lưng hắn còn có ba vị nữ thần đang độ kiếp, tiến vào cảnh giới đỉnh cao nhất.

Tin tức như thế, làm sao có thể không chấn động?

Chú ý động tĩnh ở nơi này, các thế lực Siêu Thần âm thầm đổ mồ hôi lạnh vì vài năm trước đã dám lén lút thăm dò.

Thì ra mình vô tình vuốt râu hùm mà không biết, cũng may Bất Hủ Bá Chủ đại nhân đại lượng không thèm chấp nhặt, chỉ xóa đi trí nhớ của bọn hắn mà thôi, hoàn toàn không đả thương đến tính mạng.

Nghĩ đến đây, các vị Siêu Thần này lòng mang cảm kích, hảo cảm đại tăng.

Bởi lẽ với thực lực kinh khiếp quỷ thần, Bất Hủ Bá Chủ có thể nghiền nát bọn hắn như những con kiến mà không cần phí sức, thay vì phiền toái xóa trí nhớ và đuổi trở về.

Chỉ bấy nhiêu đó, cũng đủ chứng minh nhân vật này có hùng tài đại lược, lòng mang thiên hạ, người không phạm ta ta cũng không phạm người.

“Khốn kiếp, phát triển thật là quá nhanh.” Sắc mặt Binh Ngạo âm trầm đến cực điểm.

Tuy biết Lạc Nam đã chiếm được Hạo Thiên Chuỳ và Đồng Hồ Cát, nhưng chiếm được không có nghĩa sẽ có người thành công nhờ vào đó mà đột phá.

Dù sao thì việc tu luyện công pháp Bất Hủ khó khăn vô cùng, nếu không có thiên tư ngút trời, dù Bất Hủ Thần Vật có hỗ trợ cũng chẳng thể thành công.

Nhưng mà nữ nhân bên cạnh Lạc Nam, từng người đều vô cùng xuất chúng, các nàng chỉ sợ không tìm được cơ duyên, lại không sợ bản thân thiếu hụt thiên phú.

Minh chứng rõ ràng nhất đang diễn ra trên bầu trời.

Giờ phút này Tuế Nguyệt, Âu Dương Thương Lan và Lôi Di Quân đã vượt qua hầu hết cửa ải, chỉ còn Tâm Kiếp ở cửa cuối cùng.

Con mắt của Giới Linh hiện ra, nhìn thẳng vào nội tâm của ba nữ.

Tam nữ kiêu hãnh ngẩng đầu, mắt đối mắt với nó mà không hề dao động.

Đại cừu của Tuế Nguyệt đã báo, gia tộc được giải cứu, phần lớn thời gian chiếu cố các tỷ muội, năm xưa tạo đủ điều kiện cho các nàng phát triển sau khi rời khỏi Việt Long Tinh, từ khi gả vào Lạc Gia càng là một lòng một dạ với phu quân của mình, tâm cảnh không có sơ hở.

Âu Dương Thương Lan hoàn thành tâm nguyện của Tiên Ma Cung, trợ giúp Lạc Nam thống nhất Tiên Ma hai giới, dành tình yêu cho hai vị nghĩa muội, luôn xông thẳng tuyến đầu trong mỗi trận chiến, như nữ tướng tung hoành ngang dọc, chỉ sát cừu nhân, tâm thẳng như trường thương.

Dù phụ thân bỗng nhiên rời đi, Lôi Di Quân vẫn chưa từng oán trách, một mình đăng cơ Nữ Hoàng, gồng gánh Đỉnh Lôi Chí Quốc từ khi còn trẻ, bồi dưỡng người kế thừa, gả đi liền toàn tâm toàn ý cống hiến tất cả cho Lạc Gia, không chút tỳ vết.

Các nàng chưa từng làm ra chuyện gì e thẹn với lòng, đương nhiên không ngại Kiếp Đạo Vấn Tâm.

Chứng kiến cảnh tượng này, Lạc Nam nở nụ cười tự hào, hắn biết ba nữ đã thành công.

“Bốn tôn Bất Hủ Thần, có chiến không?” U Minh Chi Thần nhìn sang Lãnh Tàn hỏi ý.

Với ánh mắt của bọn hắn, đương nhiên nhận ra việc tam nữ quân lâm Bất Hủ đã là không thể ngăn cản.

Điều đó chứng minh phe địch có tận bốn vị Bất Hủ Thần.

Lần trước một mình Lạc Nam đã không thể làm gì, bây giờ lại có thêm ba nữ tương trợ, trong lòng cả bọn nặng nề đến cực điểm.

Nhất là Cực Hàn Băng Đế, hắn phí sức chuẩn bị Bất Hủ Băng Khôi và Bất Hủ Băng Hàn Độc ám toán Lạc Nam, kết quả tên này đang toàn thịnh ở trước mặt mình nhảy nhót, nhiển nhiên kế hoạch đã thất bại.

“Tạm thời lui!” Lãnh Tàn hạ quyết định.

“Tốc độ phát triển của chúng quá đáng sợ.” Vĩnh Sinh Lão Tổ nhíu mày:

“Hôm nay không đánh, lần sau…”

“Hừ, bổn tọa đã có kế hoạch!” Lãnh Tàn nói, bỗng nhiên ánh mắt đảo qua Song Sinh Chi Tổ và Thiên Mộc Lão Tổ, âm u uy hiếp:

“Hy vọng các vị không cùng họ Lạc kia đi lại quá gần, bằng không…”

“Bằng không thì thế nào?” Song Sinh Chi Tổ híp mắt, nhàn nhạt đáp:

“Đều tu đến cảnh giới này, sinh tử xem nhẹ, đạo hữu có thể dọa sợ chúng ta sao?”

“Khà khà, lão phu muốn giao du với ai, còn chưa đến phiên đạo hữu dạy bảo.” Thiên Mộc Lão Tổ thản nhiên cười, nhãn cầu đục ngầu nhìn lấy Lãnh Tàn.

“Rất khá, các ngươi tự liệu!” Lãnh Tàn híp mắt.

Vạn Vũ Chi Môn mở ra, đặt chân bước vào.

Phía sau hắn, đám người U Minh, Binh Ngạo, Pháp Hưng… lần lượt đi theo.

Thực lực của Lãnh Tàn mạnh nhất, liên minh tạm thời lấy hắn làm chủ đạo mà hành động.

“Hắc, nhát như chuột!” Tiếng cười quỷ dị của Lạc Nam truyền đến.

Lãnh Tàn siết chặt nắm đấm, nhưng vẫn nhẫn nhịn cho đến khi Vạn Vũ Chi Môn khép lại.

Lạc Nam nhún nhún vai, hắn cũng chưa muốn chiến vào lúc này.

Đấu ở đây sẽ phá hư địa bàn của mình, tam nữ vừa đột phá sợ rằng chưa quen làm chủ thực lực.

Cần chờ thêm một thời gian, để xem bên nào phát triển nhanh hơn.

“Tại sao không chiến?” U Minh Chi Thần khó hiểu nói:

“Dù không giải quyết triệt để, ít nhất cũng có thể đánh trọng thương ba nữ nhân kia.”

Hắn không tin ba nữ vừa mới đột phá Bất Hủ có thể chống lại những lão quái vật đã thân kinh bách chiến ở cấp độ này như mình.

“Đúng thế, trẫm thật sự thất vọng!” Một thanh âm nóng nảy vọng ra, từ đầu đến cuối vẫn chưa lộ mặt.

Hắn là đồng minh gần đây được Cực Hàn Băng Đế lôi kéo gia nhập, năm xưa từng đối nghịch với Vạn Đạo Thần Chủ.

Vừa rồi chỉ cần Lãnh Tàn hô đánh một tiếng, hắn đã lập tức ra tay với Vân Tiêu.

“Các hạ mạnh bằng Diệt Quy Thần Chủ sao?” Lãnh Tàn hờ hững nói:

“Lần trước sở dĩ hắn bỏ chạy, phần lớn nguyên nhân vì kiêng kỵ Diệt Quy Thần Chủ ở bên cạnh đột ngột ra tay, lần này không có nàng ta ở đây lấy gì tự tin sẽ thắng?”

Lời này khiến kẻ vừa lên tiếng trầm mặc, hiển nhiên tự nhận mình không bằng Diệt Quy Thần Chủ.

“Kế hoạch của ngươi, có phải là lợi dụng Tiệt Thần Cung?” Pháp Hưng ý vị thâm trường hỏi.

“Không sai!” Lãnh Tàn nham hiểm nói:

“Chúng ta biết những mảnh gốm còn lại của Vạn Đạo Lưu Ly Bình đang ở trong tay Diệt Quy Thần Chủ, với dã tâm của chúng nhất định sẽ tìm cách đoạt về để Vạn Đạo Thần Chủ khôi phục.”

“Một trận chiến sống còn giữa chúng sẽ xảy ra, đó là thời điểm chúng ta xuất thủ.”

“Diệu kế!” Mọi người âm thầm vui mừng.

Với nội tình bốn vị Bất Hủ hiện nay, bọn hắn không tin Lạc Nam sẽ không ngấp nghé những mảnh gốm sứ còn lại.

Với tính cách của Diệt Quy Thần Chủ chắc chắn không đáp ứng giao trả mảnh gốm, song phương sẽ lao vào chiến đấu tranh đoạt, đó là cơ hội tuyệt vời để bọn hắn lợi dụng nàng, tiêu diệt Lạc Nam.

“Theo dõi nhất cử nhất động ở Tiệt Thần Cung và Bất Hủ Thần Địa.” Lãnh Tàn phân phó:

“Có biến lập tức tập hợp, trong thời gian này chúng ta lại tìm thêm đồng minh.”

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239