Con đường bá chủ - Quyển 18 - Tác giả Akay Hau

Phần 23
Phần 23

Hỗn độn xa xăm, Bất Hủ Thần Tháp…

“Phu quân tuyệt vời!” Thần Huyền Huân nhoẻn miệng cười ngồi trong lòng nam nhân, ân cần đút từng miếng Bàn Đào Quả cho hắn.

Lạc Nam toàn thân thoải mái cắn một ngụm, nghịch ngợm mút mút đầu ngón tay của nàng.

“Các Bất Hủ Thần chỉ cần một lý do để hợp lực xẻ miếng bánh ngon.” Hương Trà ngồi bên cạnh nhẹ vuốt sợi tóc, đôi mắt đẹp sáng ngời lên tiếng:

“Tiểu Nam đã cho bọn hắn lý do tuyệt hảo, không tin bọn hắn sẽ không tận dụng, chó cắn chó sẽ rất thú vị.”

“Không sai, đây chính là cơ hội tỷ năm có một.” Thần Huyền Huân gật đầu, ánh mắt si mê nhìn hắn nói:

“Bố cục bàn cờ của chàng thật là lớn, không hổ là Bá Chủ của thiếp.”

“Haha, nhờ lão bà bồi dưỡng tốt.” Lạc Nam sảng khoái cười, sau đó biểu lộ lạnh lùng:

“Ta muốn lần lượt từng tên một phải trải qua những gì Bất Hủ Cổ Tộc phải chịu, chỉ tiếc mạng quèn của lão cẩu Thủ Mộ Nhân tạm thời chưa thể lấy được.”

“Không cần phải vội, vì chiếu tướng… tạm thời tha mạng cho một con tốt là điều nên làm.” Thần Huyền Huân tựa đầu lên vai hắn, nàng chưa bao giờ hưng phấn đến thế.

Lạc Nam nhẹ gật đầu, hắn vẫn ghim lão già Thủ Mộ Nhân, bởi vì chính lão dẫn đến cái chết của nhạc phụ và nhạc mẫu.

Vốn Bất Hủ Cổ Tộc và Thủ Mộ Nhân không thù không oán, nhưng vì cấu kết với Lãnh Tàn mà Thủ Mộ Nhân lại chen vào cuộc chiến lẽ ra không thuộc về hắn.

Vậy thì phải chuẩn bị tâm lý gánh lấy lửa hận thù.

“Ngự Quy!”

Một thanh âm uy nghiêm thanh lãnh vang lên.

Chỉ thấy tại không gian phía trước, Vân Tiêu chấp chưởng Vạn Đạo Lưu Ly Bình vỡ nát trong tay, sau lưng hiện ra hư ảnh Hoàng Trung Lý tỏa ánh sáng chói mắt.

Toàn bộ quy tắc tiến vào Vạn Đạo Lưu Ly Bình, sau đó bay ra… hóa thành Vô Thượng Quy Tắc quyền năng gia tăng gấp ba lần so với bình thường.

Trước mặt nàng, Hồng Dương Phong và Lãnh Vấn đang quỳ gối.

Lãnh Vấn tưởng rằng đã bị nghiền chết, nhưng vẫn được Lạc Nam dùng Cải Tử Hoàn Sinh cứu sống.

Đương nhiên cứu sống vì còn giá trị lợi dụng…

Theo sự điều động của Vân Tiêu, Vô Thượng Quy Tắc cuồn cuộn tiến vào cơ thể của Hồng Dương Phong và Lãnh Vấn.

PHỐC PHỐC!

Cả Hồng Dương Phong và Lãnh Vấn đều thổ huyết, sắc mặt tái nhợt, tu vi cấp tốc thụt lùi.

Vô Thượng Quy Tắc như hai cánh tay khổng lồ, cưỡng ép tách rời sự liên kết của bọn chúng cùng với Pháp Tướng.

Sắc mặt Vân Tiêu lạnh lùng, khống chế Vũ Trụ Thần Tướng và Hồng Mông Thần Tướng từ hai tên thiếu chủ sừng sững hiện ra.

Chưa dừng lại ở đó, 3000 Vũ Trụ còn đọng lại trong đan điền của Lãnh Vấn bị cường đoạt tách khỏi thân thể.

“HỰ…”

Lãnh Vấn như giẻ rách nằm bẹp xuống, tu vi rơi rụng điên cuồng.

Siêu Thần, Thần Đạo, Thiên Đạo, Đại Đạo, Đạo Cảnh, Chí Tôn… vẫn tiếp tục thụt lùi.

Hắn biến thành một lão già gần đất xa trời, hai mắt trống rỗng.

Các Vũ Trụ đối với Lãnh Vấn cũng giống như các đỉnh đối với Lạc Nam…

Khi Lạc Nam mất đỉnh, tu vi chắc chắn biến mất, mà Lãnh Vấn khi mất vũ trụ, phần lớn tu vi cũng đã không còn.

Thứ Vân Tiêu rút ra từ Lãnh Vấn không đơn thuần chỉ là tu vi của hắn, mà còn có cả Bất Hủ Quán Đỉnh đến từ Lãnh Tàn.

Bất Hủ Quán Đỉnh là thứ giúp Lãnh Vấn có được 3000 Vũ Trụ cùng Vũ Trụ Thần Tướng, hiện tại đã không còn thuộc về hắn.

“Thật kinh khủng…” Dương Diêu nhìn cách Vân Tiêu ra tay quyết tuyệt, thống trị cả Pháp Tướng và sức mạnh của con mồi mà âm thầm kinh dị.

Nữ cường nhân.

“Phu quân, những vũ trụ này nếu dung hợp cùng các Cực Giới của chàng… sẽ rất thú vị.” Vân Tiêu nhìn hắn nói.

“Ta chính là chờ đợi điều này!” Lạc Nam hứng thú vung tay.

Bá Chủ Quy Tắc khống chế 3000 Vũ Trụ, lôi kéo chúng nó vào tiểu hỗn độn trong cơ thể.

Cảm nhận được nguy hiểm, 3000 Vũ Trụ vừa sợ vừa giận, muốn chống cự lại, tự bạo…

Nhưng tất cả Cực Giới không cho chúng nó cơ hội, tự khắc điều động Bất Hủ Thần Văn hình thành tầng tầng xiềng xích, phong tỏa triệt để từng phương vũ trụ.

VÙ VÙ VÙ VÙ VÙ…

Bất Hủ Bá Cực Thể vận chuyển, 3000 Cực Giới hưng phấn xoay tròn.

Bọn chúng kéo mạnh xiềng xích, tuôn ra thôn phệ chi lực điên cuồng cắn nuốt 3000 Vũ Trụ.

Mỗi Cực Giới được hấp thụ một Vũ Trụ…

Phân chia đồng đều, không thừa không thiếu…

Thể nội Lạc Nam chấn động vang rền, kích thước, sức mạnh, lực lượng của 3000 Cực Giới đều đang mãnh liệt đề thăng.

Chưa dừng lại ở đó, Lạc Nam vung tay, Hồng Mông Đỉnh cuồn cuộn xoay tròn, sau đó hướng về phía Hồng Mông Thần Tướng úp xuống.

ẦM!

Hồng Mông Thần Lực, Hồng Mông Quy Tắc của Lạc Nam so với của Hồng Dương Phong còn cường đại hơn, nhanh chóng đồng hóa Hồng Mông Thần Tướng, biến nó thành của mình.

Đan điền của hắn biến đổi long trời lỡ đất.

3000 cực Giới vốn chỉ có đẳng cấp Đạo Cảnh, giờ đây tấn thăng lên Đại Đạo Cảnh, mạnh mẽ hơn gấp ba lần.

Pháp Tướng thứ 23 quy vị, ngửa đầu thét gào bên trong Hồng Mông Đỉnh.

Tu vi của Lạc Nam vẫn giậm chân tại chỗ ở Siêu Thần Trung Kỳ, nhưng chiến lực của hắn lại một lần nữa không thể ước tính.

“Đây mới là vô địch dưới Bất Hủ!” Thần Huyền Huân kiêu hãnh nói.

Dị Nữ, Dương Diêu, Vân Tiêu, Hương Trà đều phải gật đầu tán thành.

“Dị Nữ!” Lạc Nam phân phó lên tiếng:

“Nàng đoạt lấy huyết mạch và huyết thần lực của Hồng Dương Phong và đám Hồng Mông Sứ Giả, một phần nàng dùng đột phá Siêu Thần Hậu Kỳ, một phần mang về cho Yêu Cơ, Hàn Lệ, Chiêu Dương…”

Hắn không quên các lão bà bảo bối ở nhà của mình, các nàng ấy cũng tu luyện Huyết Thuộc Tính…

“Thiếp hiểu rồi!” Dị Nữ lãnh diễm nhếch môi.

“Đa tạ chủ nhân thành toàn!” Hồng Duệ kính cẩn cúi đầu.

Mặc dù Lạc Nam có ý giữ mạng cho hắn, nhưng hắn đã quyết định từ chối.

Bởi lẽ nếu như tất cả Hồng Mông Sứ Giả khác đều ngã xuống, chỉ có mỗi mình hắn sống sót… chắc chắn Hồng Mông Cổ Tộc sẽ giận dữ, ra tay giải quyết toàn bộ người thân bên trên của hắn.

Thế nên cách tốt nhất là ngã xuống để tránh liên luỵ người nhà, sau đó được chủ nhân dùng Ma Linh Trỗi Dậy, sống ở trạng thái khác.

Hồng Duệ là kẻ khôn ngoan, hắn biết nếu mình không làm thế sẽ rất khó được chủ nhân trọng dụng sau này.

Bởi lẽ hắn đã phản bội Hồng Mông Thiếu Chủ, thì tương lai cũng có khả năng phản bội Lạc Nam, không ai ưa thích một “gia nô ba họ”.

Chỉ có tồn tại ở trạng thái Ma Linh mới minh chứng cho lòng trung thành tuyệt đối, vĩnh viễn không phản bội.

“Ngươi rất có đầu óc, ta sẽ giao cho ngươi tọa trấn một thế giới, tùy ý ngươi hưởng thụ.” Lạc Nam hài lòng nói.

“Đội ơn chủ nhân!” Hồng Duệ mừng rỡ như điên.

Quản lý một đại thế giới là kết quả không tệ chút nào… chỉ cần duy trì thế giới hoạt động ổn định, tài nguyên, danh vọng, mỹ nhân đều sẽ không thiếu.

Lạc Nam vuốt cằm nhìn Vũ Trụ Thần Tướng vẫn còn đứng tại nơi đó.

Đồ chơi này không còn 3000 Vũ Trụ cung cấp lực lượng, chiến lực của nó suy yếu rất nhiều.

Nhưng mà Bất Hủ Quán Đỉnh đang nằm trong tay Vân Tiêu…

Nếu đem Bất Hủ Quán Đỉnh truyền cho người nào, người đó sẽ có thể sở hữu và phát huy được sức mạnh của Vũ Trụ Thần Tướng.

Lạc Long Nhi chính là người thích hợp nhất được Lạc Nam lựa chọn.

“Các nàng cũng vất vả nhiều rồi.” Hắn cười với chúng nữ:

“Thích gì cứ việc lấy, đừng khách khí với ta.”

“Khanh khách, chỉ chờ câu nói này.” Dương Diêu nở nụ cười xinh đẹp, bắt đầu cùng Vân Tiêu kiểm tra Nhẫn Trữ Vật của Lãnh Vấn.

“Có một thứ sư tỷ rất thích nha.” Hương Trà hướng hắn nháy mắt.

“Cái gì thế?” Lạc Nam hứng thú hỏi.

“Nghe nói ngươi còn hai kiện quan tài, bên trong có hai bộ Thi Thần sánh ngang Thể Siêu Thần Viên Mãn.” Hương Trà tiến đến gần, đưa tay bóp bóp bả vai nam nhân.

“Giỏi nhỉ? Lấy hơn chục loại Đạo Thuộc Tính của ta, hiện tại lại ngấp nghé thứ quý giá như vậy.” Lạc Nam hừ lạnh.

Chụt.

Hương Trà hôn lên môi nam nhân một ngụm, ánh mắt long lanh:

“Được chưa? Người ta muốn nâng cấp Bạo Chủ nha.”

Lạc Nam vô cùng hưởng thụ.

Nội tâm cảm thán Bạo Chủ của nàng vốn đã rất cường, nếu dung hợp cùng Thi Thần cao cấp như vậy chẳng phải nghịch thiên?

Hương Trà thông minh tuyệt đỉnh, thủ đoạn đa đạng, chiến lực kinh người… cho nàng một Thi Thần không phải không được.

Bất quá bà nương này càng mạnh, mình sẽ càng khó thu phục.

Nghĩ như vậy, hắn ra vẻ thở dài nói: “Sư tỷ lấy hết chỗ tốt, vậy các lão bà ở nhà của ta thì sao? Ta rất thương các nàng ấy, đi lâu như vậy trở về không thể thiếu quà?”

“Huống hồ một trong hai Thi Thần ta đã dự định dùng làm lễ vật hỏi cưới Thái Diễm.”

Thái Diễm là nữ nhân toàn tài, cũng có chơi hệ cương thi, nhất định sẽ yêu thích Thi Thần cao cấp như vậy.

“Xú nam nhân, rốt cuộc muốn thế nào mới cho ta?” Hương Trà yêu kiều hừ nói.

“Ta chưa từng keo kiệt với nữ nhân của mình.” Lạc Nam thổi hơi nóng vào vành tai mê người:

“Nàng tự hiểu!”

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239