Con đường bá chủ - Quyển 18 - Tác giả Akay Hau

Phần 142
Phần 142

“Ghê tởm.” Hồng Mông Đạo Tổ ngửa đầu lên gào rú:

“AAAAA, nhục nhã, vô cùng nhục nhã… phốc!”

Lửa giận công tâm, lão phun ra một ngụm hắc huyết, tâm cảnh thậm chí xuất hiện dao động dữ dội.

Dù là Thần Huyền Không năm đó có tu vi Bất Hủ Thần, cũng chưa từng dồn Hồng Mông Cổ Tộc vào tình cảnh này.

“Chủ nhân bình tĩnh!” Hồng Mông Càn Khôn Châu cố gắng trấn an, nhưng ngay cả nó cũng đang run rẩy không ngừng.

Nó đã cố gắng cảm ứng nhưng đã mất đi tung tích của Bất Hủ Thần Tháp…

Nói rõ tuy rằng ăn trọn một chiêu Nguyên Thuỷ Vạn Tổ Ấn, nhưng đám người kia đã thành công thoát thân.

Mà nhìn lại Hồng Mông Cổ Tộc thì sao?

Trưởng lão còn sống 2 người, hộ pháp còn sống 3 người, tộc nhân còn lại không đến mười người… hơn nữa không trọng thương thì cũng đã tàn phế.

Đó là bởi vì trong tình cảnh hỗn loạn, địch nhân không thể tiêu diệt một cách sạch sẽ trong thời gian gấp gáp, nên mới có thể may mắn giữ được mạng.

Nhưng Hồng Mông Tộc Trưởng đã vẫn lạc, Hồng Mông Quán Đỉnh cũng đã bị cướp đi, kèm theo đó là Nhẫn Trữ Vật, linh hồn, thi thể…

Hồng Mông Đạo Tổ sắc mặt tái xanh, hai mắt đỏ ngầu như lệ quỷ.

Lão cố gắng giữ bình tĩnh, ổn định nội tâm, phất tay trị thương cho số ít tộc nhân còn sót lại.

“Đạo Tổ thứ tội, là chúng ta vô dụng.”

Cả đám vừa mới phục hồi, vội vội vàng quỳ rạp xuống đất thỉnh tội, cầu xin tha thứ.

Còn sống không khiến bọn hắn vui mừng, thay vào đó là sự nhục nhã và bất lực.

“Có lệnh cho các ngươi!” Hồng Mông Đạo Tổ hít sâu một hơi, trầm giọng phân phó:

“Tất cả các ngươi phân tách nhau ra, mỗi người đến một thế giới, che giấu thân phận, cưới vợ sinh con, không để huyết mạch Hồng Mông chúng ta bị đoạn tuyệt ở thế hệ này.”

“Hít.” Cả đám hít một ngụm lãnh khí, vừa kinh vừa sợ hỏi:

“Thế còn ngài thì sao?”

“Lão phu…” Hồng Mông Đạo Tổ ánh mắt híp lại, bên trong chính là ngọn lửa cuồng nộ vô tận:

“Lão phu phải khiến những kẻ dồn tộc ta vào bước đường này, nợ máu trả bằng máu… cho chúng hiểu một vị Bất Hủ Thần khi không còn gì để mất sẽ đáng sợ như thế nào.”

“Lão tổ, chúng ta nguyện theo ngài quyết chiến đến hơi thở cuối cùng.” Một vị Trưởng Lão còn sống nói.

“Hỗn trướng!” Hồng Mông Đạo Tổ vung chân đạp bay hắn, nộ hống gầm lên:

“Lệnh của lão phu các ngươi không xem ra gì sao?”

Không ai dám dị nghị, cả đám lão lệ tung hoành, quỳ rạp dưới chân Hồng Mông Đạo Tổ liên tục dập đầu.

Bọn hắn hiểu sau khi đưa ra quyết định như vậy, Hồng Mông Đạo Tổ đã sẵn sàng quyết tử.

Bất quá khi ngẩng đầu nhìn lên, thân ảnh già nua kia đã biến mất tự bao giờ…

“Nghe lời lão tổ đi!” Cả đám nhìn nhau, trịnh trọng nói:

“Phải khai chi tán diệp, sinh càng nhiều càng tốt…”

“Không sai.” Một Trưởng Lão nghiêm túc đáp:

“Rồi sẽ có một ngày, chúng ta sinh ra được nhân vật kiệt xuất, trấn áp một thời đại, khôi phục quá khứ huy hoàng.”

“Thậm chí phải vượt qua quá khứ!”

Trao đổi phương thức liên lạc, che giấu khí tức, thay đổi diện mạo, thu liễm tu vi…

Từng người tách nhau ra, hướng về các phía khác nhau trong hỗn độn di chuyển…

Chung Cực Giới.

Phục hồi tu vi, trạng thái Bất Hủ toàn thịnh, Hồng Mông Đạo Tổ cảm giác được sự thoải mái… nhưng trong lòng lại không có chút vui mừng, thay vào đó là đầy rẫy sát tâm.

Áo choàng đen bao phủ toàn thân, mặt nạ che đậy.

Kích hoạt huyết mạch của Tiềm Không Tiên Tổ và Thời Không Thần Thể, lão dung nhập cả người vào không gian.

Lặng lẽ hành tẩu, không một loại Trận Pháp, Phù Văn hay thứ gì dưới Bất Hủ có thể cảm nhận được hành tung của lão.

Không bao lâu sau, Hồng Mông Đạo Tổ đã xuất hiện tại ngàn vạn dặm lãnh thổ huy hoàng, thành trì sừng sừng, tu sĩ đông đúc như kiến, núi non trùng điệp, quang cảnh hùng vĩ phi phàm.

Ở giữa thiên không, hư ảnh tầng tầng lớp lớp vũ trụ trôi nổi…

Những vũ trụ này, mỗi nơi đều có thể tiến vào tu luyện, khai thác tài nguyên, rèn luyện chiến lực… có giá trị rất lớn để bồi dưỡng đệ tử tinh nhuệ.

Vạn Vũ Giáo – thế lực dưới trướng Vạn Vũ Chi Chủ – Lãnh Tàn.

Hồng Mông Đạo Tổ lặng lẽ bay giữa trung tâm Vạn Vũ Giáo, nội tâm trào dâng hận ý thôn thiên.

Lão có vẻ đã hiểu cảm giác năm đó Thần Huyền Không đã từng trải qua…

Vì tên tiểu nhân Lãnh Tàn ngấp nghé nhan sắc và thiên phú của Thần Huyền Huân dẫn đến Bất Hủ Cổ Tộc rơi vào cửa tử.

Không ngờ hàng vạn năm sau, Hồng Mông Cổ Tộc rơi vào kết cục tương tự, cũng bắt nguồn từ dã tâm của đám người Lãnh Tàn.

“Họ Lãnh súc sinh này, lão phu không phải Thần Huyền Không…” Hồng Mông Đạo Tổ nội tâm cười gằn, hai mắt ngập tràn oán hận:

“Lão phu không quân tử như Thần Huyền Không, lão phu sẵn sàng để ngươi trả giá!”

Âm thầm ngưng tụ Hồng Mông Tổ Thần Lực.

Trong đan điền, Hồng Mông Càn Khôn Châu hóa thành trái tim của Hồng Mông Vạn Tổ Tướng.

Nguyên Thuỷ Vạn Tổ Ấn hình thành một cách lặng lẽ…

Bên dưới địa bàn, Vạn Vũ Giáo vẫn là một trong những nội tình Bất Hủ nổi danh ở Chung Cực Giới…

Từng tu sĩ, từng sinh linh, từ đệ tử cho đến trưởng lão… tất cả đều cao đầu ưỡn ngực, kiêu hãnh và tự hào.

Bọn hắn rất hãnh diện vì là một phần tử của Vạn Vũ Giáo, vì là một thành viên của nội tình Bất Hủ này.

Nhưng…

ĐÙNG!

Đột ngột thương khung nổ tung, một cái đại ấn khổng lồ to hơn cả mặt trời che phủ toàn bộ ánh sáng.

Dị tượng trùng thiên, vô vàn hư ảnh tiên tổ phát động sức mạnh…

Nguyên Thủy Vạn Tổ Ấn xuất hiện bất thình lình, uy lực và quy mô lại mạnh hơn hàng trăm, hàng nghìn lần…

Nếu Lạc Nam nhìn thấy, chắc chắn sẽ kinh hãi.

Khi phóng thích hoàn toàn tu vi, Nguyên Thuỷ Vạn Tổ Ấn mới là Pháp Tướng Thần Thông cấp Bất Hủ chân chính.

“Diệt cho lão phu!” Hồng Mông Đạo Tổ lạnh lẽo như băng, trấn áp.

OÀNH OÀNH OÀNH OÀNH OÀNH…

Chưa đầy nửa hơi thở, đất trời băng liệt, vô số sinh linh ngay cả nguyên nhân cũng không biết, lập tức bốc hơi, sinh cơ tuyệt diệt…

ẦM ẦM ẦM…

Hàng nghìn thành trì hóa thành cát bụi, hàng vạn kiến trúc hóa thành tro tàn, hàng trăm vũ trụ treo cao tan vỡ…

Không biết bao nhiêu là đệ tử, là thiên tài, là mầm móng, là lực lượng trung kiên của Vạn Vũ Giáo bị chôn vùi trong lửa giận.

Đứng trước Bất Hủ Thần Uy chân chính, càng thấm thía câu dưới Bất Hủ Thần tất cả chỉ là kiến hôi…

Trưởng Lão, Hộ Pháp… Siêu Thần của Vạn Vũ Giáo không một ai may mắn thoát khỏi đòn đồ sát bất ngờ này.

“Hồng Mông Đạo Tổ!?”

Một tiếng gầm như dã thú vọng lên, Thủ Mộ Nhân xé toạc không gian xuất hiện.

Áo choàng trên thân rách nát, lộ ra thân thể khô gầy chỉ có da bọc xương…

Thủ Mộ Nhân sắp phát cuồng rồi…

Lão được Vạn Vũ Chi Chủ – Lãnh Tàn giao nhiệm vụ tọa trấn Vạn Vũ Giáo.

Nhưng sau một đòn hiểm độc của Hồng Mông Đạo Tổ, Thủ Mộ Nhân như một trò hề.

Ngay cả phản ứng cũng không phản ứng kịp, đã trơ mắt nhìn cơ nghiệp cổ kim của Lãnh Tàn gần như sụp đổ trong thoáng chốc.

“Không ngờ ngươi vẫn còn sống sau đòn toàn lực vừa rồi.” Hồng Mông Đạo Tổ nhìn Thủ Mộ Nhân tán thưởng:

“Đáng tiếc, hiện tại ngươi sẽ chết!”

Xoẹt.

Không gian dịch chuyển, Hồng Mông Đạo Tổ xuất hiện trên đỉnh đầu Thủ Mộ Nhân.

“Quá nhanh!” Thủ Mộ Nhân khiếp đảm.

“Vạn Tổ Thủ Trảo!” Hồng Mông Đạo Tổ một tay vồ xuống.

RĂNG RẮC…

Đúng lúc này, càn khôn sụp xuống, hư ảnh hàng vạn vũ trụ chồng chất lên nhau hiện ra, một cánh tay thô bạo đấm thẳng.

ĐÙNG!

Không gian hóa thành toái phiến, Vạn Tổ Thủ Trảo bị đấm lùi…

“HỒNG THƯƠNG MINH!” Tiếng rống thê lương của Vạn Vũ Chi Chủ xé rách thời không.

Vạn Vũ Chi Môn mở ra, Lãnh Tàn hai mắt đỏ ngầu như máu xuất hiện.

“PHỐC!”

Chứng kiến Vạn Vũ Giáo do mình gầy dựng trở thành đống hoang tàn, ngửi thấy mùi máu nồng đậm bốc lên, nhìn thấy từng mảng thi cốt không hoàn chỉnh, cảm nhận được vô vàn tàn hồn vất vưởng…

Tất cả đều như những nhát đao cắm thẳng vào tâm can của Lãnh Tàn.

Hắn nhịn không nổi phun ra máu tanh, sắc mặt vạn vẹo như dã thú:

“Lão cẩu ngươi ra tay với hậu bối, ngươi có mặt mũi hay không? Lão quái thai, lão súc vật!”

Lãnh Tàn mất đi lý trí, dùng những lời lẽ khó nghe nhất cuồng rống, lăng mạ để phát tiết cơn giận đang dâng trào.

“HAHAHA!” Hồng Mông Đạo Tổ đầy khoái ý, đầy thống khoái, ngửa đầu cuồng tiếu:

“Đây chỉ là khởi đầu, lão phu sẽ ghé thăm từng thế lực các ngươi.”

“Bất Hủ Thần các ngươi, hãy canh nhà như chó giữ cửa!”

Nói xong, căn bản không có ý định chiến đấu với Lãnh Tàn.

Kích hoạt Thời Không Thần Thể, biến mất tại chỗ…

Lãnh Tàn điên cuồng truy kích:

“Chạy đi đâu?”

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239