Con đường bá chủ - Quyển 18 - Tác giả Akay Hau

Phần 33
Phần 33

Dưới ánh huyền quang trắng muốt của Vĩnh Sinh Thần Lực, Hạ Tử Quỳnh khoanh chân xếp bằng lặng lẽ chờ đợi, thân ảnh nhỏ bé giữa không gian đen kịt mênh mông.

Nàng cố tình để mái tóc rối bù, y phục rách tả tơi, vài vệt máu giả vương trên làn da trắng ngần, tạo nên hình ảnh một mỹ nhân lúc hoạn nạn, yếu đuối và đáng thương.

Trong lòng, nàng không khỏi khâm phục kế hoạch của Thần Huyền Huân, đồng thời thầm cười khổ vì bản thân phải đóng vai”con mồi” trong màn kịch này.

Ẩn trong bóng tối, Lạc Nam muốn xem Vĩnh Sinh Thần Lực của Vĩnh Sinh Điện mạnh mẽ đến đâu, đồng thời cũng chuẩn bị tinh thần để ra tay đúng thời điểm.

Bỗng nhiên, từ phía xa, một luồng sáng trắng rực rỡ xé toạc hỗn độn, như sao băng vụt qua bầu trời đêm.

Một thân ảnh nam tử cao lớn, khoác áo choàng trắng thêu hoa văn cổ xưa huyền bí xuất hiện.

Hắn có gương mặt tuấn lãng phi phàm, tóc đen như mực, vẻ ngoài trẻ trung non nớt nhưng ánh mắt lại mang theo sự lắng đọng của thời gian.

Đây chính là Vĩnh Sinh Thiếu Chủ – nhân vật đứng đầu thế hệ trẻ của Vĩnh Sinh Điện – Vĩnh Luân.

“Thần Nữ, bổn thiếu đến rồi!” Thanh âm trầm ấm vang lên, mang theo sự quan tâm pha lẫn hưng phấn.

Vĩnh Sinh Thần Lực đã dẫn dắt hắn tìm đến nơi này…

Thân là thiếu chủ của một thế lực cấp Bất Hủ, có mỹ nhân nào mà Vĩnh Luân chưa hưởng thụ qua?

Nhưng thứ khiến hắn tham lam, thèm muốn Hạ Tử Quỳnh chính là về bí mật thể chất của nàng.

Mặc dù Đại Dục Tông che giấu rất tốt, nhưng Vĩnh Sinh Điện lại có mạng lưới tình báo không tầm thường, trả giá khá cao để biết được sự tồn tại của Chung Cực Tế Mệnh Thân.

Vĩnh Luân được trưởng bối Vĩnh Sinh Điện giao nhiệm vụ chiếm đoạt Hạ Tử Quỳnh, chấp nhận vì thế mà đắc tội Đại Dục Tông.

Ánh mắt đảo quanh, lập tức nhìn thấy Hạ Tử Quỳnh đang”thảm thương” trốn trên thiên thạch. Hắn nhíu mày, sát khí trong mắt lóe lên, lập tức lao đến bên nàng, ngạo nghễ nói:

“Kẻ nào dám làm nàng ra nông nỗi này? Bổn thiếu sẽ khiến hắn trả giá gấp trăm lần!”

Hạ Tử Quỳnh ngẩng đầu, đôi mắt long lanh như muốn khóc, giọng nói yếu ớt chậm rãi đem mọi chuyện kể lại một lần.

Nàng muốn kéo dài thời gian, chờ đợi Nhị Trưởng Lão U Minh Hồn Cung đuổi đến.

“Lại có kẻ muốn chiếm đoạt Thần Nữ của ta?” Vĩnh Sinh Thiếu Chủ giận dữ gầm lên.

Hắn vươn tay muốn đỡ giai nhân, bất quá Hạ Tử Quỳnh đã sớm đứng lên.

Đúng lúc này, một cái bóng như u linh vô thanh vô thức tiếp cận từ phía sau, đôi mắt đỏ ngầu bí hiểm khóa chặt bóng lưng Vĩnh Luân.

“PHỐC!”

Vĩnh Luân bất giác phun một ngụm máu, linh hồn tê liệt.

XOẸT…

Đao mang đen kịch trảm qua, đầu của Vĩnh Luân lập tức lìa khỏi cổ.

“Thần nữ, bổn tọa đến cúu nàng… chúng ta đi!”

Áo choàng đen phần phật tung bay, U Minh Hồn Cung Nhị Trưởng Lão như từ địa ngục xuất hiện, thanh âm khàn khàn như lệ quỷ than khóc.

Lão biết khả năng phục hồi của Vĩnh Sinh Điện rất đáng gờm, vì vậy không muốn đêm dài lắm mộng, chụp lấy ống tay của Hạ Tử Quỳnh đem nàng kéo đi.

“Nhị Trưởng Lão hiểu lầm.” Hạ Tử Quỳnh phản kháng lùi bước, nàng lắc đầu đáp:

“Vì ngài phản hồi quá chậm nên tiểu nữ đã nhờ đến Vĩnh Luân thiếu chủ giúp đỡ!”

“Khốn kiếp!” Nhị Trưởng Lão sắc mặt trầm xuống, thầm mắng bản thân quá mức cẩn thận, vậy mà để kẻ khác có cơ hội xen vào.

Ở bên cạnh, Vĩnh Sinh Thần Lực bùng nổ, đầu của Vĩnh Luân cấp tốc mọc trở về, mà linh hồn cũng hoàn hảo như chưa từng tổn hại.

“Dám đánh lén bổn thiếu, hóa ra là tên oan hồn vất vưởng của U Minh Hồn Cung.” Vĩnh Luân phẫn nộ quát lạnh:

“Cút trở về Âm Gian, nơi này không phải chỗ của ngươi!”

Vừa nói, hắn vừa kéo Hạ Tử Quỳnh ra sau lưng, ánh mắt sắc lạnh quét về phía trước.

Nhị Trưởng Lão không chút e ngại, giọng nói khàn khàn vô cảm:

“Hoa vô chủ ai thấy đều có thể hái, ngươi lấy tư cách gì ngăn cản lão phu?”

“Thực lực của bổn thiếu chính là tư cách.” Vĩnh Luân cười lạnh nói:

“Dưới Bất Hủ Thần, dù là Đại Trưởng Lão của U Minh Hồn Cung cũng vô pháp gây tổn hại đến ta, huống gì là ngươi?”

“Thật vậy sao?” Nhị Trưởng Lão chợt nở nụ cười quỷ dị:

“Thử mới biết được!”

RĂNG RẮC…

Hỗn độn sau lưng lão bỗng nhiên sụp đổ, một biển lửa đỏ rực như dung nham nổ ra…

“Địa Ngục Chi Môn mở!” Nhị Trưởng Lão âm trầm quát.

RỐNG RỐNG RỐNG…

Từng thanh âm dữ tợn, các sinh vật đến từ địa ngục từ trong biển lửa gào thét mà ra.

Địa Ngục Khuyển, Ngưu Đầu Mã Diện, Quỷ Sai, Oán Linh, Ác Hồn, Vong Quân, Âm Binh, Ma Ti…

Chỉ trong nháy mắt, số lượng đã lên đến hàng vạn, hung tàn lao đến tấn công Vĩnh Sinh Thiếu Chủ.

Nhị Trưởng Lão nhân cơ hội đó, hóa thành một luồng khói trắng cuốn về Hạ Tử Quỳnh muốn cướp người rời đi.

Chỉ cần trở về Âm Gian, Vĩnh Luân dù bất tử cũng không dám đuổi theo hắn.

“Chút thủ đoạn này?” Vĩnh Luân cười gằn:

“Càn khôn mở!”

OÀNH!

Lấy hắn làm trung tâm, vô vàn Vĩnh Sinh Thần Lực như đại hồng thuỷ bắn ra, đan xen hàng tỷ tia Vĩnh Sinh Quy Tắc tạo thành Vĩnh Sinh Càn Khôn.

Đội quân chết chóc của Nhị Trưởng Lão đụng phải Vĩnh Sinh Càn Khôn như gặp khắc tinh, từng luồng Vĩnh Sinh bá đạo xua tan tử khí, thanh tẩy linh hồn, áp chế toàn diện…

Sóng thần cuồn cuộn trấn áp chúng nó.

“Vĩnh Sinh Chưởng!”

Vĩnh Luân nâng tay, ngàn vạn đường Vĩnh Sinh Thần Mạch luân chuyển như những con rồng sống động.

Hắn chắn trước mặt Hạ Tử Quỳnh, một chưởng đẩy ra.

“Vạn Hồn Giải tỏa!”

Trước một chưởng của Vĩnh Luân, Nhị Trưởng Lão ánh mắt nghiêm nghị.

Cơ thể lão bỗng nhiên phân tách thành một vạn luồng Sát Hồn Thần Lực.

“Đồ Thần Chi Mâu!”

Những Sát Hồn Thần Lực này hóa thành một vạn thanh Hồn Mâu, phô thiên cái địa đâm đến…

Sát Thế bạo phát, xuyên thủng cả Vinh Sinh Càn Khôn, đâm vào linh hồn của Vĩnh Luân.

“Tốn công vô ích!” Vĩnh Luân nhàn nhạt nói, hai tay kết ấn:

“Vĩnh Sinh Thần Thể kích hoạt!”

Khoảnh khắc đó, vô số luồng Vĩnh Sinh Thần Văn có màu trắng đục cổ xưa tỏa sáng nhàn nhạt khảm lên khắp toàn thân hắn như những hình xăm huyền bí, ngay cả linh hồn cũng được bao phủ chằng chịt những hình xăm này.

XOẸT XOẸT XOẸT XOẸT…

Cơ thể bị vạn thanh Đồ Thần Chi Mâu xuyên qua, linh hồn bị Đồ Thần Chi Mâu cắm vào.

Nhưng tốc độ gây tổn thương còn không sánh bằng tốc độ hồi phục của Vĩnh Sinh Thần Thể.

Bất chấp vạn mâu oanh hồn, bất chấp thân thể hiện ra trăm ngàn lỗ thủng, toàn bộ đều phục hồi trong chưa đầy hơi thở.

“Vĩnh Sinh Thần Thể, danh bất hư truyền.” Vạn hồn tụ hợp, Nhị Trưởng Lão cũng phải cảm thán một tiếng.

Không phải tự nhiên mà loại thể chất này có thể sánh ngang Vạn Cổ Bất Hủ Thân.

Nếu Vạn Cổ Bất Hủ Thân được xưng là thể chất phòng ngự mạnh nhất, thì Vĩnh Sinh Thần Thể chính là thể chất phục hồi mạnh nhất.

Một bên ngăn chặn trực diện, một bên phục hồi không ngừng…

“Đánh đủ chưa? Biết sự lợi hại rồi chứ? Đã nói ngươi không đủ tư cách giết bổn thiếu!” Vĩnh Luân nhếch mép:

“Vĩnh Sinh Thần Lực của ta có thể làm chủ sinh mệnh, cũng có thể tước lấy sinh mệnh.”

Nói xong, hai tay nâng lên uy nghiêm gầm thét:

“Chưỡng Đoạt Vĩnh Sinh – Phệ Mệnh Thuật!”

VÙ VÙ VÙ VÙ…

Trên đỉnh đầu Nhị Trưởng Lão có một vòng xoáy màu trắng mở ra, vòng xoáy xoay tròn dữ dội.

Nhị Trưởng Lão chỉ cảm thấy sinh mệnh và tuổi thọ của mình đang điên cuồng bị vòng xoáy hút vào.

Chỉ một giây trôi qua, lão như mất đi hàng chục năm tuổi thọ.

“U Minh Ảnh Bộ!” Nhị Trưởng Lão di chuyển với tốc độ cao, áo choàng hóa thành vô vàn tàn ảnh, muốn tránh thoát tác động đến từ Phệ Mệnh Thuật của Vĩnh Luân.

Nào ngờ cái vòng xoáy kia đã khóa chặt lấy cơ thể và linh hồn lão, dù lão trốn đến nơi nào, nó vẫn có thể liên tục đuổi theo, xoay trên đỉnh đầu và cắn nuốt tuổi thọ.

“Nát cho ta!” Nhị Trưởng Lão vung ra Liệt Hồn Thần Trảo, muốn phá nát vòng xoáy này.

Nhưng từ trong vòng xoáy, Vĩnh Sinh Quy Tắc lại bắn ra chặn đứng công kích của lão.

“Nhị Trưởng Lão của U Minh Hồn Cung chỉ đến thế mà thôi!” Vĩnh Luân cười phá lên:

“Hôm nay biến ngươi thành oán hồn trả về cho Âm Gian xem như lễ vật.”

Lời này triệt để chọc giận Nhị Trưởng Lão, đôi mắt đỏ ngầu sau mũ trùm đầu hiện lên từng luồng sát khí:

“Vốn không muốn giết ngươi, nào ngờ ngươi quá phách lối.”

“Lão già ngươi mới là kẻ phách lối, dựa vào cái gì ngăn cản bổn thiếu và mỹ nhân?” Vĩnh Luân hừ lạnh:

“Còn không mau cút!?”

“Người cút chính là ngươi!” Nhị Trưởng Lão rốt cuộc hạ sát tâm, âm trầm quát lớn:

“Đồ Thần Chi Mâu!”

Lại một lần nữa, linh hồn giải thể, hóa thành vô số thanh Hồn Mâu uốn lượn khắp càn khôn đâm thẳng đến.

“Ngu xuẩn, không ai vấp ngã 2 lần ở một chỗ…” Vĩnh Luân khinh miệt:

“Lão càng đánh, càng chứng tỏ sự vô năng của mình.”

Đúng lúc này, quyền năng của một mảnh gốm vỡ được Nhị Trưởng Lão bí mật kích hoạt.

Sinh Tử Quy Tắc hàng đầu của Vạn Đạo Thần Chủ vẫn còn tồn đọng trong mảnh gốm âm thầm khuếch tán, dung hợp vào một vạn thanh Hồn Mâu.

Vĩnh Luân không biết điều này, tự tin dùng Vĩnh Sinh Thần Thể của mình nghênh đón…

XOẸT…

Thanh mâu đầu tiên xuyên qua cơ thể, cắm thẳng vào linh hồn.

Vĩnh Luân cười nhạt…

RĂNG RẮC…

Thanh âm kỳ quái vang lên, một luồng Vĩnh Sinh Quy Tắc trong cơ thể hắn bỗng nhiên vỡ nát.

“Đây là…” Đồng tử trong mắt Vĩnh Luân co rút lại, vô pháp lý giải.

“PHỐC!”

Khóe môi hắn rỉ ra huyết dịch, cơn đau lan tràn khắp não bộ.

XOẸT XOẸT XOẸT XOẸT…

Vạn mâu điên cuồng xuyên qua…

Chẳng biết tự bao giờ, Sinh Tử Quy Tắc chí cao đã xâm chiếm cơ thể hắn.

Trước loại quy tắc này, Vĩnh Sinh Thần Lực, Vĩnh Sinh Thần Thể, Vĩnh Sinh Quy Tắc… mọi thứ mà Vĩnh Luân tự hào bỗng dưng đều trở nên vô dụng, bị Sinh Tử Quy Tắc nghiền nát toàn bộ.

Thần thể nát bấy, máu tươi phun trào, linh hồn băng liệt…

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239