Con đường bá chủ - Quyển 18 - Tác giả Akay Hau

Phần 135
Phần 135

Trong khi đó, một luồng tin tức như đại hồng thuỷ ngày càng lan rộng ở Chung Cực Giới…

Nữ cường giả Bất Hủ Thần thời thượng cổ – Vạn Đạo Thần Chủ sống lại.

Kèm theo đó, những hình ảnh chân thật về dư nghiệt của Bất Hủ Cổ Tộc kết hợp với một nữ nhân sử dụng Vạn Đạo Lưu Ly Bình cũng thông qua đủ loại thủ đoạn như Trận Pháp, Lưu Ảnh Ngọc, Phù Chú lan truyền khắp nơi.

Đáng nói chính là, tin tức khẳng định Vạn Đạo Thần Chủ sau nhiều ngày tháng mất tích bí ẩn, tu vi rơi rụng, Vạn Đạo Lưu Ly Bình vỡ nát, mất đi trí nhớ nên đã bị dư nghiệt của Bất Hủ Cổ Tộc lợi dụng, thừa cơ chiếm đoạt nàng.

Mặc kệ mức độ chân thực ra sao, nhưng tin tức cấp bậc này đủ khiến Chung Cực Giới dậy sống.

Bởi vì nó liên quan đến chủng tộc đã từng huy hoàng như Bất Hủ Cổ Tộc, liên quan đến cường giả thượng cổ là Vạn Đạo Thần Chủ…

Đối với một thế giới mà Bất Hủ Thần chính là tồn tại chí cao mà nói, chỉ cần chút phong thanh về tồn tại cấp bậc này cũng đã vô cùng kinh khủng, càng huống hồ đây không chỉ tin tức, còn có hình ảnh rõ ràng như vậy?

Bất Hủ Thần Tháp và Vạn Đạo Lưu Ly Bình, hai kiện Bất Hủ Thần Vật chưa phục hồi cũng làm trỗi dậy vô vàn lòng tham.

Tưởng tượng hàng trăm, hàng nghìn Siêu Thần tối đỉnh cả đời không thể đột phá, nay lại nhìn thấy hai kiện Bất Hủ Thần Vật trước mắt, làm sao không nảy sinh ý định liều mạng một phen?

Nếu như thật sự chiếm được Bất Hủ Thần Vật, chẳng phải chính thức leo lên vũ đài cao nhất của thế giới?

Trong lúc nhất thời, rất nhiều Siêu Thần lặng lẽ rời khỏi Chung Cực Giới, tiến vào hỗn độn săn tìm…

RĂNG RẮC…

Nơi băng thiên tuyết địa, sương giá đầy trời, không gian đều là những mảng băng như thuỷ tinh trong suốt kết thành.

Ngàn vạn dặm xung quanh, các chủng yêu tộc như Tổ Băng Long, Tổ Băng Phượng, Băng Tinh Linh, Băng Thần Tộc bát phương trấn thủ…

Một gốc Mệnh Thiên Nguyên Chủng – Cực Hàn Cổ Thụ trắng muốt ngự trị giữa trung tâm, khắp nơi đều có thể nhìn thấy vô vàn thiên tài địa bảo Băng Hệ quý giá.

Và đương nhiên, không thiếu các loại Đạo Băng hóa hình…

Một dòng sông băng luân chuyển điên cuồng dưới lớp băng hàn vĩnh cửu.

Bên trong dòng sông băng, một chiếc giường ngọc trắng trôi nổi.

Nằm giữa giường, đó là vị nam tử tuấn mỹ đến khó tin, như bước ra từ thần thoại đang ngủ say.

Hắn trắng hơn nữ nhân, tóc xanh như nước, hai mắt như ngọc, thân thể cao thẳng cân xứng, khoác trên người một bộ tuyết y, khăn lông dày choàng qua cổ tô thêm mấy phần cao quý.

Khoảnh khắc này, nam tử tuấn mỹ mở mắt…

Như cảm ứng được điều gì, tất cả sinh linh Băng Hệ tại nơi này đều hướng về dưới gốc Cực Hàn Cổ Thụ quỳ xuống, đồng thanh hô vang:

“Bệ hạ thức giấc!”

Không có sự sụp đổ, không có vết rách, nam tử thức giấc như hòa cùng lớp băng, dễ dàng xuyên qua độ dày vạn trượng, xuất hiện bên cạnh Cực Hàn Cổ Thụ.

Nâng lên cánh tay thon dài, nhẹ nhàng hái xuống một Băng Cực Đạo Quả, ánh mắt như rơi vào dòng hồi ức miên man…

Năm tháng đó, hắn chỉ là một tiểu tu sĩ Thần Đạo tìm đến nơi băng thiên tuyết địa này tu luyện… lại tình cờ nhìn thấy một nữ tử vốn không thuộc về thế gian.

Nàng ở gần, lại như ngạo thị cửu tiêu, tập trung tu luyện lại khiến linh hồn hắn điên đảo, hắn nhận ra nàng đang dùng hoàn cảnh nơi này để lĩnh ngộ Băng Đạo Quy Tắc, không dám đến quấy rầy…

Nhưng chỉ trong lúc tu luyện của nàng, Băng Đạo Quy Tắc tỏa ra xung quanh, lại khiến hắn đốn ngộ tại chỗ, thu được vô vàn lợi ích.

Từ đó trình độ Băng Hệ nhất phi trùng thiên, tu luyện không thể ngăn cản…

Cơ duyên ập đến, hắn tìm thấy Bất Hủ Thần Vật thuộc về mình, trở thành Cực Hàn Băng Đế, ở tại nơi này lập xuống băng quốc.

Có chút thành tựu, Cực Hàn Băng Đế truy tìm vết tích thuộc về nàng, hy vọng có thể theo đuổi người tình trong mộng.

Đáng tiếc, hắn nghe tin nàng đã ngã xuống… mất tích giữa thế gian.

Cực Hàn Băng Đế cảm thấy cuộc sống không còn ý nghĩa, quyết định ngủ say trong trường cổ băng hà…

Thế mà hôm nay, thần niệm của hắn vô tình nghe được tin tức liên quan đến nàng…

Tu vi nàng rơi xuống, nàng lại đã thuộc về người khác.

“AAAAA…”

Cực Hàn Băng Đế ngửa đầu gào thét: “Bằng mọi giá, nàng phải trở về cùng trẫm!”

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Theo tiếng gầm của hắn, trường cổ băng hà phá tan thời không gào thét mà lên.

Những nơi nó đi qua, dù là các thần thú, ma thú, sinh linh có được huyết mạch Băng Thuộc Tính hùng mạnh cũng toàn thân run rẩy, nằm rạp không dám ngẩng cao đầu.

Bởi vì Trường Cổ Băng Hà chính là Bất Hủ Thần Vật của Cực Hàn Băng Đế.

Băng phong vạn đạo, cực hàn chi tôn.

“Khụ… khụ…”

Hai tiếng ho khan xé toạc màn đêm u ám.

Tại một vùng thời không vô định, nơi không có khái niệm về thời gian, không có khái niệm về vật chất…

Thời không ở nơi này đã sớm băng liệt, ngay cả mảnh vụn cũng chẳng còn, chỉ còn sót lại một chốn vô định, mờ mịt và bí ẩn.

Hai thân ảnh già nua ngồi đối diện nhau, lặng lẽ mở ra đôi mắt đục ngầu khóa chặt lấy đối phương, sau đó là vẻ tự giễu nồng đậm trên gương mặt…

“Cuồng Không à Cuồng Không, lão bất tử ngươi tranh đoạt nàng với bổn tọa, hiện tại xem ra, ngay cả cái rắm cũng không được.” Một lão già cười nhạo.

“Hừ, Loạn Thần ngươi thì tốt?” Cuồng Không Thần Chủ bất mãn gầm thét:

“Nếu không phải ngươi cản trở lão phu, hiện tại người ở bên nàng chính là ta rồi!”

Nếu có tu sĩ sống lâu năm nghe được đoạn đối thoại này, nhất định sẽ rất kinh hãi.

Cuồng Không Thần Chủ và Loạn Thời Thần Chủ, đây đã từng là hai vị Bất Hủ Thần tinh thông Không Gian và Thời Gian vang danh thiên hạ.

Tương truyền đứng trước bọn hắn, Thời Gian và Không Gian của Chung Cực Giới cũng phải bị tác động, thao túng.

Nhưng không ai biết rằng, năm xưa hai lão bất tử này từng lén lút theo Vạn Đạo Thần Chủ đến nơi kia…

Cảm thấy cắt đuôi không được, Vạn Đạo Thần Chủ liền đề nghị bọn hắn chiến đấu.

Người thắng cuối cùng sẽ được theo nàng rời đi…

Thế là đã không biết bao nhiêu năm tháng, hai lão quái vật này vẫn chiến đấu bất phân thắng bại.

Trong trận chiến của bọn hắn, thời không đã hoàn toàn biến mất, không thể xác định được thời gian thực ở bên ngoài.

Đợi đến khi cả hai kiệt sức, gần lưỡng bại câu thương, đã nghe tin tức mất tích của người tình trong mộng.

Thế là lên cơn điên cuồng và phẫn nộ, đổ tội hết lên đầu người kia, tiếp tục lao vào kịch chiến.

Một trận chiến này, xuyên qua lịch sử dài đằng đẳng, kéo dài đến tận hôm nay.

“Lão phu liền biết nàng còn sống.” Cuồng Không Thần Chủ ngửa đầu cười dài:

“Nữ nhân có thể khiến bổn tọa si mê, sao dễ dàng ngã xuống như vậy?”

“Câm miệng!” Loạn Thời Thần Chủ nộ hống:

“Nàng đi cùng dư nghiệt của Bất Hủ Cổ Tộc, còn chưa biết quan hệ gì đâu.”

“Haha, tình địch của lão phu đều là Bất Hủ Thần, nhiều thêm một tên dư nghiệt còn chưa đột phá, sao lại phải sợ?” Cuồng Không Thần Chủ bá khí nói:

“Lần này, không thể để mất nàng!”

“Bước qua xác bổn tọa trước đi!” Loạn Thời Thần Chủ căm tức đáp.

“Hắc hắc, trước tìm thấy nàng rồi nói…”

“Vạn Đạo Lưu Ly Bình, năm đó cùng ngươi vô duyên, lần này sẽ phải thuộc về ta.”

Nơi xa xăm nào đó, toà cung điện hoang sơ, cổ lão dưới lòng đất rung chuyển…

Giữa đại điện hoang vu, một thân ảnh bùng cháy lên ngọn lửa dã tâm điên cuồng.

Nhẹ nâng bàn tay, từng mảnh gốm vỡ lặng lẽ hiện ra…

Lơ lửng…

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239