Con đường bá chủ - Quyển 18 - Tác giả Akay Hau

Phần 124
Phần 124

Dục Giới…

Một nhánh xương cốt khổng lồ cắm một nửa vào trong đất, một nửa còn lại xuyên vào trong mây.

Cái đầu Côn Bằng phía trên đã sớm khô héo, nhưng lại trở thành bóng mát che chở cho nữ chủ nhân toàn thân đầy máu bị đính ở trên đốt sống lưng.

Dục Giới tạm dừng kinh doanh, thay vào đó muốn thể hiện ra thực lực tuyệt đối, uy hiếp tất cả những thế lực, những tồn tại chống đối, để bọn chúng không dám dây vào hay đắc tội với Đại Dục Tông.

Bên trên tầng cao nhất của Thiên Hoa Lâu, Đại Dục Tông Chủ – Dục Lãnh Thiền ung ung ngồi uống rượu.

Ở xung quanh hắn, cao tầng Dục Giới có tất cả 30 người, đều là cường giả Siêu Thần, từ Hộ pháp cho đến Trưởng lão.

Trong đó có Đại Dục Ngũ Lão, bọn hắn là năm vị trưởng lão mạnh nhất của Dục Giới, mỗi người có ít nhất một trăm lô đỉnh trong đan điền với đủ loại sức mạnh từ thể chất cho đến huyết mạch khác nhau.

Lần này đích thân Đại Dục Ngũ Lão và Dục Lãnh Thiền xuất động, có thể thấy Đại Dục Tông phẫn nộ đến mức nào.

Tuy nói Dục Lãnh Thiền và nhi tử của mình cạnh tranh Tế Mệnh Chung Cực Thể của Hạ Tử Quỳnh, nhưng đó đều là vì lợi ích của Đại Dục Tông, cả hai đều muốn mạnh hơn để dẫn dắt Đại Dục Tông.

Hiện tại Đại Dục Thần Tử ngã xuống, còn bị luyện hóa thành Ma Linh… Đại Dục Tông làm sao có thể bỏ qua?

Năm đó khi Huyền Lam Cơ trở về Huyền Thể Môn, báo về cái chết của sư đệ là do Đại Dục Thần Tử gây ra, xem như cho tông môn câu trả lời thỏa đáng…

Huyền Thể Môn chẳng những không thông cảm, còn quy hết trách nhiệm cho nàng, thân là sư tỷ lại không biết cách dùng mỹ sắc lấy lòng Đại Dục Thần Tử, để đối phương ra tay giết sư đệ, thật đáng trách phạt.

Huyền Thể Môn Chủ đem Huyền Lam Cơ giam cầm, chờ ngày xử lý…

Trong lúc đó, Huyền Lam Cơ gọi Ma linh của Đại Dục Thần Tử mang mình thoát khỏi vòng vây đào tẩu, ân đoạn nghĩa tuyệt cùng Huyền Thể Môn.

Nào ngờ khi Ma linh Đại Dục Thần Tử xuất hiện, Dục Lãnh Thiền lập tức cảm ứng được.

Ác mộng bắt đầu…

Ma linh Đại Dục Thần Tử và Huyền Vũ Côn Bằng liều chết hộ chủ, bị Dục Lãnh Thiền thịnh nộ tiêu diệt.

Trong cơn tuyệt vọng, Huyền Lam Cơ chủ động thi triển bí pháp, xóa sạch toàn bộ ký ức của bản thân.

Khi Dục Lãnh Thiền tiến hành sưu hồn nàng, lại không còn chút tin tức nào về kẻ đã sát hại nhi tử mình.

Hắn nổi trận lôi đình, càn quét Huyền Thể Môn, bắt giữ Huyền Lam Cơ tra tấn, tung tin tức ra khắp hỗn độn, dẫn dụ mục tiêu tìm đến.

“Tông chủ, ngài nghĩ cái tên kia sẽ xuất hiện không? Nếu hắn sợ chết không dám đến thì sao?” Nhị trưởng lão dò hỏi.

“Chỉ cần nhận được tin, hắn chắc chắn sẽ đến!” Dục Lãnh Thiền khẳng định chắc nịch:

“Một kẻ có thể khiến con tiện nhân kia cưỡng ép xóa đi trí nhớ để bảo vệ, tuyệt đối là người có bản lĩnh dám làm dám chịu, không muốn liên luỵ đến nàng.”

“Tông chủ nói đúng, nếu hắn sợ hãi lẩn trốn, nhất định sẽ sinh ra tâm ma trong lòng.” Đại trưởng lão vuốt cằm:

“Hơn nữa Đại Dục Tông chúng ta có mạng lưới quan hệ rộng rãi, đã sớm đem tin tức này truyền khắp hỗn độn, không lo cá không cắn câu!”

“Ừm.” Các vị Siêu Thần nhẹ gật đầu.

Đại Dục Tông kinh doanh đạo lữ, lô đỉnh hỗ trợ song tu, gả và bán ra không biết bao nhiêu nữ tu sĩ cho các thế lực và thế giới trong hỗn độn.

Thông qua các mối quan hệ này, bọn hắn đã truyền bá tin tức rộng rãi về đoạn Lưu Ảnh Ngọc kia.

Chỉ cần kẻ kia ở trong hỗn độn, không có lý do gì không nghe tiếng gió…

Băng qua Loạn Không Giới Vực, một cảm giác phức tạp dâng lên trong nội tâm của Vân Tiêu.

Nàng cảm giác được sự thân thuộc, Thế Giới Bản Nguyên trong cơ thể đang rung động không ngừng…

Nhưng mặc kệ nàng cố gắng như thế nào, trong đầu vẫn là những mảng mơ hồ, không rõ ràng, ký ức xưa cũ không còn tồn tại…

“Chủ mẫu, có nhớ lại gì không?” Hỗn Đạo hỏi.

“Không nhớ!” Vân Tiêu thẳng thắn đáp.

“Không sao cả, vào giới biết đâu lại nhớ.” Hỗn Đạo an ủi.

Có được quy tắc của Hỗn Đạo mở đường, Huyết Dị Yêu Hoàng rất nhanh đã dễ dàng băng qua Loạn Không Giới Vực, nhìn thấy Quy Giới.

Mà như cảm ứng được người xưa trở về, Quy Giới từ phía xa rõ ràng rung động kịch liệt.

XOẸT XOẸT XOẸT…

Từ trong thế giới, hàng loạt Siêu Thần tiến ra trước dị tượng này.

Khi chứng kiến Vân Tiêu đứng cạnh Hỗn Đạo trên lưng Huyết Dị Yêu Hoàng, từng vị Siêu Thần nhất thời chấn động, trên mặt biểu lộ đủ loại cảm xúc từ khó tin, kinh sợ, ngạc nhiên, vui mừng… khó mà mô tả.

Bọn hắn lập tức quỳ gối xuống một chân, đồng thanh quát lên:

“Cung nghênh Giới Chủ trở về!”

“Các vị…” Vân Tiêu chẳng biết phải nói gì.

Nàng không nhận ra bất cứ một ai ở đây nhưng vẫn cảm giác được sự quen thuộc sâu trong tiềm thức.

Thậm chí cảm xúc của nàng vô thức bộc phát, khóe mắt ửng đỏ, rơi xuống một giọt lệ quang.

“Tại sao như vậy? Ta không nhớ họ, không biết thế giới này… vì sao phản ứng của ta lại…” Vân Tiêu gạt đi giọt lệ.

“Chủ mẫu, bọn họ đều là tu sĩ của Quy Giới, năm xưa được ngươi nâng đỡ mà thành tài.” Hỗn Đạo nghiêm túc nói:

“Sau khi ngài mất tích, mỗi người đều có con đường riêng đột phá Siêu Thần… nhưng vẫn cam tâm tình nguyện trở về thế giới này, chung tay tìm kiếm tung tích của ngài.”

“Bọn họ cũng giống như ta, vừa nhìn là đã nhận ra ngài, chính là Vạn Đạo Thần Chủ.”

“Không!” Vân Tiêu lắc đầu, trong trẻo cất giọng:

“Ta là Lạc phu nhân – Vân Tiêu, các vị mau đứng lên!”

“Vân Tiêu?” Tất cả tu sĩ, cao tầng Quy Giới ngơ ngác, không hiểu vì sao lại như vậy.

“Vào trong rồi nói!” Hỗn Đạo phất tay.

Mọi người gật đầu, lật đật cùng nhau tiến vào cung điện…

Vân Tiêu được Hỗn Đạo mời ngồi vào đế tọa ở chủ vị, bản thân nàng vẫn như trước ngồi ở bên cạnh, lúc này mới mở miệng:

“Mặc dù Giới Chủ đã về, nhưng mất hết trí nhớ.”

“Hít.” Các Siêu Thần giật mình.

Đang muốn mở miệng nói gì đó, một tiểu cô nương cao quý, xinh xắn như thiên sứ bỗng dưng xuất hiện, thân mật cọ vào người của Vân Tiêu.

“Chào mừng chủ nhân trở về!”

Tiểu cô nương này chính là Quy Giới Chi Linh, đã khẳng định Vân Tiêu là chủ, vậy không còn ai thắc mắc hay nghi ngờ gì.

Dù Hỗn Đạo có thể nhận lầm, Giới Linh chắc chắn không thể lầm chủ nhân của nó.

“Giới Chủ có thể trở về là tốt rồi, vấn đề trí nhớ không quan trọng.” Tư bà bà đại diện cả đám Siêu Thần, mở miệng nói:

“Chúng ta nguyện ý phò tá Giới Chủ trong bất kỳ tình huống nào!”

Vân Tiêu nhìn Giới Linh, linh hồn run rẩy, đáy lòng dâng lên cảm giác vừa thân thuộc, gần gũi và đầy tưởng niệm.

May mắn nàng không nhận chủ Nguyên Giới, bằng không sẽ phụ lòng Quy Giới rồi.

Trực giác, cảm xúc của nàng mách bảo Quy Giới mới là thế giới thật sự thuộc về mình.

Nhưng nghĩ đến chính sự của phu quân, Vân Tiêu cũng không dài dòng, trực tiếp nói:

“Ta đã luyện hóa một nửa bản nguyên của Quy Giới và hoàn thiện nó thành bản nguyên hoàn chỉnh, hôm nay sẽ luyện hóa luôn phần bản nguyên còn sót lại.”

“Thế giới này vốn thuộc về ngài, Giới Linh vẫn luôn chờ đợi ngài, chúng ta toàn tâm ủng hộ.” Các vị Siêu Thần đồng thanh quát lên.

Thần Chủ trở về, Quy Giới hoàn chỉnh… đây chính là đại sự khiến toàn giới vui mừng.

Vân Tiêu ngồi trong đại điện, Quy Giới Chi Linh đem một nửa bản nguyên còn lại giao ra.

“Chủ nhân, hy vọng ngươi có thể nhớ lại chút gì đó sau khi luyện hóa hoàn toàn.” Quy Giới Chi Linh nhu thuận nói.

“Năm đó, tại sao ta lại bỏ lại ngươi?” Vân Tiêu hỏi.

Nàng dùng “ta” mà không phải “Vạn Đạo Thần Chủ”, chứng tỏ đã dần dần thừa nhận thân phận thật sự của mình rồi.

“Bẩm chủ nhân, đại địch mà ngài phải đối mặt quá mạnh.” Quy Giới Chi Linh có chút nghẹn ngào, như rơi vào tiềm thức, ôn nhu nói:

“Ngài đã chủ động tách ra bản nguyên của Quy Giới để không làm liên luỵ thế giới này, nhưng ta vẫn muốn kề vai sát cánh cùng ngài, thế là liền tách ra một nửa Thế Giới Bản Nguyên mang theo Thế Giới Chi Lực trốn vào trong Vạn Đạo Lưu Ly Bình.”

Vân Tiêu ánh mắt lóe lên, rốt cuộc hiểu vì sao trong các mảnh gốm vỡ còn kèm theo bản nguyên của Quy Giới.

Cảm động vì tấm lòng và sự trung thành của Giới Linh, Vân Tiêu đưa tay xoa đầu nó, ôn nhu nói:

“Bắt đầu thôi!”

“Vâng!”

Thời gian dần trôi, Thế Giới Bản Nguyên vốn đã được Vân Tiêu hoàn thiện nay được tiếp xúc thêm một nửa Thế Giới Bản Nguyên còn sót lại.

Càng đáng nói chính là, Vân Tiêu tiếp tục điều động Quy tắc Vô Thượng lại hoàn thiện nó.

Điều này khiến bản nguyên của Quy Giới trở nên to lớn không khác nào hai thế giới dung hợp vào nhau, khiến Bản Nguyên Quy Giới chẳng thua Sinh Tử Giới của Tiểu Tiểu bao nhiêu cả.

Vân Tiêu là người thứ hai sau Tiểu Tiểu có được Thế Giới Bản Nguyên đặc biệt, lớn hơn Thế Giới Bản Nguyên bình thường…

Mà theo đó, tu vi của nàng cũng điên cuồng đề thăng.

Siêu Thần Đạo Hậu Kỳ…

Siêu Thần Đạo Viên Mãn!

Theo thực lực tăng cường, bản nguyên hoàn thiện, Quy Giới ẩn sâu trong Loạn Không Giới Vực càng biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Thế giới bành trướng, quy tắc tung hoành, Nguyên khí nồng đậm…

Ngàn vạn sinh linh reo hò…

Cái cảm giác quen thuộc của Quy Giới có chủ này, tồn tại trong ký ức xa xôi đã quá lâu rồi.

Ngày hôm nay, chính thức đã trở lại.

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239