Con đường bá chủ - Quyển 18 - Tác giả Akay Hau

Phần 178
Phần 178

Lại đặt chân đến Chung Cực Giới…

Nhưng lần này không đến Bất Hủ Yêu Vực, Bá Chủ Chi Thành cũng đã thu vào đan điền.

Chỉ có một đôi nam nữ nắm lấy tay nhau, lặng lẽ dạo bước giữa một phiến không gian hỗn loạn, đổ nát, bên cạnh hai người còn có một toà tháp nhỏ trôi lơ lửng.

Đến giữa trung tâm của phiến không gian này, từng mảng ký ức xưa cũ hiện về trong tâm trí.

Nữ nhân bất chợt quỳ xuống, thanh lệ chảy dài trên gò má, thanh âm nghẹn ngào:

“Gia gia, phụ thân, mẫu thân, các vị trưởng lão, toàn thể tộc nhân… tội nữ Huyền Huân rốt cuộc trở về tổ địa!”

Thấy thê tử của mình như vậy, Bất Hủ Bá Chủ cao cao tại thượng cũng quỳ xuống bên cạnh nàng, cực kỳ nghiêm túc nói:

“Tiểu tế Lạc Nam cùng thê tử Huyền Huân viếng thăm anh linh Bất Hủ, trang sử hào hùng do các vị dùng máu và hồn viết lên, tiểu tế nguyện ý cùng nàng viết tiếp bằng tính mạng của tất cả đại địch.”

“Phu quân!” Thần Huyền Huân nhịn không được ôm chặt lấy hắn, vùi đầu vào lòng nam nhân khóc nức nở.

Lạc Nam sủng ái vuốt ve mái tóc hoàng kim bóng mượt của nàng, ngắm nhìn dung nhan khiến Bất Hủ Thần cũng phải rung động khóc như lê hoa đái vũ.

Thật sự thì từ khi nàng lấy thân phận linh tính của Hệ Thống gặp hắn cho đến ngày hôm nay, hắn cũng chẳng nhớ là đã trải qua bao nhiêu năm tháng…

Nhưng đây là lần đầu tiên, lần đầu tiên hắn nhìn thấy nàng khóc đến như vậy.

Có vẻ như chỉ có ở chính nơi này mới có thể chạm được vào chỗ mềm yếu nhất trong nội tâm của nàng.

Hắn đã hoàn thành lời hứa, sẽ cùng nàng quay về Bất Hủ Cổ Tộc.

Chỉ là sau trận chiến kia, vùng không gian này đã trở thành chốn hoang tàn, sức mạnh huỷ diệt của một vị Bất Hủ Thần tự bạo cũng như đại chiến kịch liệt xảy ra trước đó đã tạo nên một chỗ hư không, trống rỗng, hoang tàn, ngay cả một tia Nguyên khí cũng không còn tồn tại.

Đã từng huy hoàng trong quá khứ, giờ đây chẳng khác nào cõi u minh.

“Thật kỳ lạ!” Lạc Nam thầm nghĩ:

“Với đẳng cấp của Chung Cực Giới, không khó để phục hồi nơi này sau khoảng thời gian dài như thế.”

“Đó là sự tôn trọng mà Giới Linh dành cho Bất Hủ Thần Chiến.” Kim Thần Nhi truyền âm giải thích:

“Nơi có Bất Hủ Thần nằm xuống, mặc kệ là nguyên nhân nào, Giới Linh cũng sẽ không cưỡng ép thay đổi hay hồi phục, nó là minh chứng cho lịch sử Chung Cực.”

“Bất Hủ Yêu Vực cũng giống như thế, nó sẽ không chữa trị.”

“Hậu nhân sau này muốn tưởng nhớ chiến tích cấp Bất Hủ, có thể đến những nơi như thế này mà quan sát.”

“Hóa ra là như vậy!” Lạc Nam hiểu ra, lại dành cho Chung Cực Chi Linh thêm một phần tôn trọng.

“Phu quân!” Thần Huyền Huân ngẩng đầu, gò má đỏ ửng nói:

“Thiếp khóc có khó coi không?”

Nàng cũng biết đây là lần đầu tiên mình khóc trước mặt hắn.

Từng ấy thời gian sống chung, dù đối mặt với không biết bao nhiêu biến số, nàng vẫn luôn duy trì sự tự tin và bí hiểm mà…

“Người đẹp làm gì cũng đẹp.” Lạc Nam vuốt ve gò má nàng, kích động đến cả người run rẩy:

“Mặc dù không phải lần đầu tiên, nhưng được chạm vào nàng bằng xương bằng thịt, ta vẫn như lạc trong mộng đẹp.”

Vốn tưởng rằng đời này nàng vĩnh viễn không thể có được thân thể nhân loại, chỉ tồn tại ở dạng lực lượng ngưng tụ của nữ linh Sát Kim Đỉnh.

Bởi lẽ Bất Hủ Chi Thân không còn, cách duy nhất đúc lại chính là tu luyện Bất Hủ Diễn Sinh Kinh.

Nhưng có ai ngờ được, tầng cuối cùng của môn công pháp này lại là Bất Hủ Thần Khu, so với Bất Hủ Chi Thân cao cấp hơn không biết bao nhiêu lần, hơn nữa còn đúc được cho tất cả nữ linh của hắn.

Từ đó Thần Huyền Huân đã có nhục thân, là nữ chủ nhân chấp chưởng Sát Kim Đỉnh.

“Đáng ghét!” Thần Huyền Huân liếc xéo đôi mắt đẹp, phong tình vạn chủng:

“Mấy năm qua từ đầu đến chân đều quen thuộc cả rồi, còn ra vẻ như vậy.”

“Ai bảo thê tử của ta quá mê người?” Lạc Nam mỉm cười.

“Các vị thấy đó, nam nhân này mặc dù có chút xấu xa, nhưng hắn so với nữ nhi càng thêm xuất chúng.” Thần Huyền Huân hạnh phúc nhìn quanh, đầy kiêu hãnh nói rằng:

“Thành tựu lớn nhất trong đời nữ nhi không phải là được Bất Hủ Thần Tháp công nhận, mà là được gả cho chàng.”

“Gia gia đại nhân, phụ mẫu nhị vị đại nhân và các tiền bối.” Lạc Nam cao giọng nói:

“Được Huyền Huân lọt mắt xanh là phúc phận của tiểu tế.”

“Mệt các ngươi quá!” Kim Thần Nhi nghe không nổi nữa, gắt giọng:

“Rồi có muốn trọng lập lãnh địa hay không?”

Lạc Nam nhìn sang Thần Huyền Huân, nàng nở nụ cười rạng rỡ:

“Nơi này là nhà của thiếp, cũng là nhà của chàng và các tỷ muội.”

Nàng đã theo hắn vào tiểu hành tinh màu xanh xinh đẹp kia, nàng đã theo hắn vào Lạc Gia ở Việt Long Tinh, nàng đã theo hắn vào Lạc Gia ở Nguyên Giới.

Ba kiếp người, nàng theo hắn đủ ba lần.

Hôm nay, hắn muốn theo nàng về nhà của nàng.

Không sai, tổ địa huỷ diệt năm đó của Bất Hủ Cổ Tộc chính là nơi mà Lạc Nam muốn lập xuống căn cơ tại Chung Cực Giới.

Như tro tàn lại cháy, như dục hoả trọng sinh.

Không có Thần Huyền Huân sẽ không có Lạc Nam.

Ý chí Bất Hủ sẽ từ nơi khởi nguồn của nó, một lần nữa quét ngang Chung Cực với hình thái hoàn toàn khác, dữ dội hơn, mãnh liệt hơn và bá đạo hơn.

Đó là ý chí của Bá Chủ!

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239