Con đường bá chủ - Quyển 18 - Tác giả Akay Hau

Phần 198
Phần 198

Trong đại điện cổ lão, Pháp Hưng trầm giọng hỏi:

“Tiếp tục chờ sao?”

“Không chờ thì làm được cái rắm gì?” Lãnh Tàn căm tức quát.

Liên minh Bất Hủ trầm mặc không nói, bầu không khí có phần nặng nề.

Hiển nhiên bọn hắn đã nhận được thông tin về chiến tích của Lạc Nam ở Tây Cực.

Chiến lực của tên khốn kiếp này phát triển quá nhanh, lại vừa chiếm được một kiện Bất Hủ Thần Vật khác là Đế Quân Thần tọa.

Ngay cả 11 vị Bất Hủ Thần của Tây Cực cộng thêm Thái Cổ Viện Trưởng ra mặt cũng không làm gì được hắn, ngược lại còn bị hắn trắng trợn bóc lột một phen, thu về đầy bồn đầy bát.

Lạc Nam đã khiến tất cả cảm ứng được nguy cơ cực độ, dù bọn hắn người đông thế mạnh vẫn không tự tin chiến thắng được đối phương.

“Hay nhân lúc Lạc Nam ở Tây Cực, tập kích Bá Việt Tông của hắn?” U Minh Chi Thần oán hận đề xuất.

“Ngu ngốc, với khả năng viễn độn của Bất Hủ Thần Tháp, Lạc Nam có thể đuổi về bất cứ lúc nào.” Hàn Phi Vũ bất mãn nói:

“Chúng ta cùng lắm giết được đám kiến hôi đệ tử, vài tên trưởng lão mà thôi, xứng đáng để ra tay sao?”

“Không sai, nếu không nhổ bỏ tận gốc được Lạc Nam, những hành vi khác đều vô nghĩa.” Binh Ngạo thở dài:

“Năm đó dù diệt sạch Bất Hủ Cổ Tộc, một tia ý chí sót lại đã tạo nên hậu hoạn như ngày hôm nay, dù có diệt hết Bá Việt Tông mà Lạc Nam còn sống, cũng chẳng nghĩa lý gì.”

“Thế bây giờ tính sao? Đợi hắn và Diệt Quy Thần Chủ đại chiến tiếp à?” Vĩnh Sinh Lão Tổ nhíu mày:

“Chẳng may hắn không tìm Diệt Quy Thần Chủ đánh, chúng ta phải chờ đến bao giờ?”

“Chút chuyện nhỏ, các ngươi rối rắm làm gì?” Một thanh âm trầm thấp vang lên.

Mọi người đưa mắt nhìn qua, kẻ vừa lên tiếng là Bất Hủ Viêm Thần.

“Không biết Viêm huynh có cao kiến gì?” Hàn Phi Vũ hứng thủ hỏi.

Bất Hủ Viêm Thần là Thượng Cổ Chi Thần, tồn tại từ thời đại của Diệt Quy Thần Chủ đến nay, ý kiến của hắn rất có giá trị.

“Các ngươi vẫn chưa hiểu Cấm Khu bằng ta.” Bất Hủ Viêm Thần ung ung nói:

“Nên biết rằng Cấm Khu dã tâm ngập trời, sẵn sàng loại bỏ tất cả chướng ngại vật ngăn cản mục tiêu thống trị.”

“Lạc Nam càng thể hiện ra tiềm lực vô biên, càng có những chiến tích kinh người, hắn càng dễ rơi vào tầm ngắm của Cấm Khu.”

“Đến lúc đó, Lạc Nam chỉ có hai lựa chọn.”

Bất Hủ Viêm Thần nâng lên hai ngón tay.

“Lựa chọn gì?” Mấy người mong chờ.

“Thứ nhất, Cấm Khu sẽ chiêu mộ hắn, Lạc Nam sẽ có thể gia nhập Cấm Khu vì đủ thực lực.” Bất Hủ Viêm Thần nở nụ cười:

“Thứ hai, nếu hắn dám từ chối thì Cấm Khu sẽ tìm cách tiêu diệt hắn, xóa sổ chướng ngại vật sau này.”

Lời vừa nói ra, sắc mặt U Minh Chi Thần trở nên khó coi: “Tên đó nhất định sẽ gia nhập Cấm Khu, ai không muốn chứ?”

“Hừ, Lạc Nam không phải là ngươi!” Lãnh Tàn khinh miệt nói:

“Hắn tự xưng Bá Chủ, chẳng lẽ chấp nhận luồn cúi, làm việc dưới trướng của người khác sao?”

Mặc dù có không ít Bất Hủ Thần muốn đầu nhập vào Cấm Khu, nhưng Cấm Khu cũng có tiêu chuẩn riêng biệt.

Muốn gia nhập sao? Ngươi phải là nhân vật nổi trội trong hàng ngũ Bất Hủ Thần, là tồn tại có thể lấy ít địch nhiều, có phong thái vô địch trong Bất Hủ.

Diệt Quy Thần Chủ hay Lạc Nam là kiểu điển hình.

Về phần những kẻ chuyên chơi trò vây công như Lãnh Tàn, Binh Ngạo, Pháp Hưng đám người… còn chưa đủ tư cách.

Một miếng bánh dù lớn đến đâu, cũng không thể phân phát cho tất cả Bất Hủ Thần trong thiên hạ.

Đối với Cấm Khu, chỉ có những Bất Hủ Thần hàng đầu mới đủ tư cách chia sẻ miếng bánh đó.

“Ý của Lãnh Tàn đúng!” Bất Hủ Viêm Thần nói:

“Lạc Nam tự xưng Bá Chủ, sẽ không chấp nhận đầu nhập Cấm Khu khi đó tự nhiên sẽ có Cấm Thần ra tay với hắn.”

“Đó là cơ hội của chúng ta bỏ đá xuống giếng, không cần phải vội vàng.”

Liên minh Bất Hủ nghe thế vô cùng hài lòng, trăm năm, nghìn năm hay vạn năm cũng chỉ là chớp mắt.

Chỉ cần Cấm Thần ra tay với Lạc Nam, bọn hắn vẫn chờ được.

“Đúng rồi, Bất Hủ Viêm Thần tại sao chưa gia nhập Cấm Khu?” Pháp Hưng giả vờ ngây thơ hỏi:

“Với thực lực của Bất Hủ Thần Thượng Cổ như huynh, Cấm Khu sẽ không từ chối chứ?”

“E hèm, ta không thích làm chó săn cho chúng.” Bất Hủ Viêm Thần ưỡn ngực đáp:

“Ta cũng giống Lạc Nam, sẽ không dễ dàng đầu hàng trước cường quyền.”

Hàn Phi Vũ không nói lời nào, vẻ chế nhạo trong mắt lại không chút che giấu.

Ngươi bị Vạn Đạo Thần Chủ đánh như chó nhà có tang, phải trốn ở Vùng Cực Viêm liệu thương, Cấm Khu sẽ thu nhận một kẻ như ngươi sao?

Nếu Cấm Khu dễ dàng gia nhập như vậy, Hàn Phi Vũ đã sớm vào đó rồi, không đến lượt của Bất Hủ Viêm Thần.

Có thể hiểu rằng, Thượng Cổ Chi Thần đều là lão quái vật sống lâu, nhưng sống lâu không đồng nghĩa với cường đại.

Mà Cấm Khu, chỉ tôn trọng kẻ mạnh.

Đế Quân Thần tọa về cho Yên Nhược Tuyết, Nhẫn Trữ Vật của Linh Khánh và Vu Nhai về Bá Việt Tông, tin tức về Bất Hủ Thần Vật cho Tiểu Thiên Ý.

Lạc Nam giao cho các lão bà kiểm kê chiến lợi phẩm từ hai vị Bất Hủ Lão Tổ, bản thân thì mang theo 50 vạn mỏ Nguyên Thạch Siêu Phẩm phòng thân, hướng Đông Cực Hải xuất phát.

Từng làn gió mát mang theo Nguyên khí nồng đậm ập vào toàn thân, tóc dài thoải mái phiêu phù, y phục tung bay, khóe môi Lạc Nam nhếch lên:

“Đã lâu rồi chưa ngắm biển!”

“Sao lại chưa ngắm? Chẳng phải chàng ở trong Nộ Hải Cuồng Lôi rong chơi thỏa thích sao?” Thần Huyền Huân cười khúc khích trêu chọc.

“Xú lão bà, đừng phá hư phong cảnh!” Lạc Nam buồn cười mắng.

Chỉ mất vài ngày thời gian, Bất Hủ Thần Tháp đã viễn độn đến Đông Cực Hải theo tọa độ mà Thái Cổ Viện Trưởng cung cấp.

Dựa theo thông tin của y, bí cảnh kia tọa lạc trong lòng biển của Đông Cực Hải.

Về phần cụ thể ở nơi nào, Lạc Nam chỉ có thể tự mình dò tìm.

Quát quát quát quát…

Ý niệm vừa động, hàng chục tỷ con Xích Nha Hắc Ám mang theo Cấm Kỵ Bá Hồn Nhãn xâm nhập vào trong biển, chỉ thoáng chốc đã mất đi tung tích.

Đông Cực Hải là vùng biển lớn nhất ở Chung Cực Giới, so với vùng Đông Nam của Bá Việt Tông hay Tây Cực lớn hơn gấp mấy lần thế nên quá trình dò tìm nhất định sẽ tốn thời gian.

Giao cho bầy quạ thay mình làm việc, Lạc Nam thì lặng lẽ dạo quanh, ngắm nhìn cảnh sắc.

“Nhân tiện đang có Nguyên Thạch, tìm chỗ mua ít quà lưu niệm về cho các nàng.” Lạc Nam vuốt cằm suy nghĩ.

Lấy ra một chiếc mặt nạ tùy ý đeo vào, Thấu Thị Vạn Lý mở ra…

Rất nhanh, phát hiện một chiếc thương thuyền xoa hoa, có đến ba tầng đang lướt trên mặt biển.

Nhìn từ xa, thương thuyền như một hòn đảo khổng lồ, được lôi kéo bởi bốn con Thuỷ Giao phía trước.

Đông Cực Hải nhìn thì có vẻ tĩnh lặng, yên bình nhưng thật ra có vô số loại chủng tộc sinh tồn trong lòng biển, lại có vô số thế lực, nội tình ngự trị trên mặt biển, các hải đảo rải rác ở khắp nơi.

Hơn nữa trong biển không thiếu Hải Yêu cường đại, đôi khi một tôn Kình Ngư cấp Yêu Thần chuyển mình cũng có thể khiến sóng thần cuồn cuộn dâng cao, nhấn chìm tất cả.

Thương thuyền có thể lướt trên mặt biển Đông Cực Hải, kém nhất cũng là Thần Đạo Bảo.

Mà toà thương thuyền Lạc Nam nhìn thấy càng là Siêu Thần Bảo Cực Phẩm, cho thấy nội tình không bình thường của thế lực sau lưng nó, cũng không loại trừ khả năng chiếc thuyền này chính là một thế lực.

Ở cột thuyền có treo một lá cờ, đồ đằng là một tôn sinh vật như rồng, bất quá không giống bất cứ loại rồng nào Lạc Nam từng nhận thức.

Hắn dạo bước mà đến, chủ động mở miệng:

“Thương thuyền của các vị có đón khách không?”

Lời này khiến không ít tu sĩ trên thuyền chú ý, dùng ánh mắt kỳ lạ đánh giá hắn.

“Haha, vị đạo hữu này có lẽ là khách từ phương xa đến!” Có tiếng cười sang sảng vọng lên.

Từ trong thuyền, một nam tử trung niên người khoác kim bào, cổ và tay đeo trang sức lộng lẫy bước ra nhìn hắn:

“Thuyền của Đông Long Cung sẵn sàng đón tiếp tu sĩ toàn thiên hạ, mời đạo hữu!”

“Đông Long Cung à?” Lạc Nam vuốt cằm:

“Lại gặp Long Tộc?”

Danh sách chương (239 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239