Con đường bá chủ - Quyển 10 - Tác giả Akay Hau

Phần 61
Phần 61

Nhìn thấy Lạc Nam sắc mặt dương dương đắc ý rời khỏi, Hi Vũ ngồi trong bảo điện lạnh lùng hừ một tiếng:

“Củ cải trắng ta nuôi dưỡng bấy lâu nay lại bị heo ủi!”

Chỉ là nàng vừa dứt lời, thân ảnh Lạc Nam đã xuất hiện bên cạnh nàng, vòng tay ôm lấy vòng eo như rắn nước không xương của sư phụ, cười mị mị hỏi:

“Ai là heo vậy?”

“Ngươi!” Hi Vũ khẽ gắt giọng: “Dịch Chuyển Tức Thời để ngươi làm chuyện không đứng đắn như vậy sao?”

“Ôm Hi Vũ bảo bối là chuyện đứng đắn nhất cuộc đời ta!” Lạc Nam nghiêm mặt nói.

“Không biết tôn ti trật tự, gọi sư phụ!” Hi Vũ trách mắng, gò má lại đỏ ửng lên.

“Vừa rồi chúng ta bị con khỉ kia phá đám, hiện tại tiếp tục!” Lạc Nam cúi đầu muốn hôn lên bờ môi kiều diễm của nàng.

“Cút!” Hi Vũ đem đầu hắn đẩy ra, nghiến răng nghiến lợi:

“Mới leo lên người nữ nhân khác giờ lại muốn đụng ta?”

Lạc Nam mừng rỡ như điên: “Vậy lần sau ta không lên người nữ nhân khác thì được đụng?”

“Vô liêm sĩ!” Hi Vũ thở phì phò nói: “Hối hận khi đã thu nghiệt đồ như ngươi!”

“Dù nàng không thu ta làm sư phụ thì sớm muộn gì chúng ta cũng cưới nhau!” Lạc Nam chân thành nói.

“Tại sao?” Hi Vũ nhíu mày hỏi.

“Bởi vì nàng quá tuyệt vời, đời ta sẽ không để mất nữ nhân tuyệt vời như vậy!” Lạc Nam nịnh nọt.

“Miệng chó không mọc được ngà voi!” Hi Vũ bĩu môi nói.

Lạc Nam cười hì hì: “Thương Lan, Ngạo Tuyết, Manh Manh các nàng ấy đều là hồng nhan tri kỷ của ta, chỉ cần ta có quan hệ với Tiên Ma Cung… dù ta không làm đồ đệ của nàng thì số phận cũng sẽ sắp xếp để chúng ta gặp mặt!”

Hi Vũ nghe vậy thoáng chốc thất thần.

Quả nhiên đúng theo lời hắn, nàng là Tiên Ma Công Chúa, chỉ cần hắn và những nữ nhân khác của Tiên Ma Cung thân mật, thì sớm muộn gì nàng cũng sẽ tiếp xúc với hắn.

Lạc Nam nhân lúc Hi Vũ suy tư đã hôn vào môi nàng, đầu lưỡi tham lam duỗi ra, lần này đã thành công tiến vào bên trong mút lấy chiếc lưỡi đinh hương ướt át.

Hi Vũ toàn thân rung mạnh, mềm mại vô lực ngã vào lòng hắn, như cô bé thẹn thùng đón nhận nụ hôn ướt át đầu đời.

Lưỡi hai người quấn chặt lấy nhau, vị ngọt vào và hương thơm tươi mát của Hi Vũ khiến Lạc Nam say mê.

Vị Nữ Hoàng kiêu ngạo và Tiên Ma Công Chúa cao quý đã hiến dâng bờ môi và nụ hôn của mình cho nam nhân mà nàng lựa chọn.

Thời gian và không gian như ngừng trôi, mãi đến khi bàn tay của Lạc Nam không an phận tìm đến bầu sữa quy mô của nàng vuốt ve, Hi Vũ mới giật mình đem hắn đẩy ra:

“Được rồi!”

“Ta yêu nàng chết mất!” Lạc Nam thâm tình nói.

Hi Vũ trái tim nhảy lên, nghiêng đầu né tránh ánh mắt của nam nhân, giọng điệu mềm mại:

“Giờ chưa phải lúc!”

“Thế bao giờ?” Lạc Nam mong đợi nhìn nàng.

Hi Vũ cắn chặt cánh môi anh đào, giọng điệu nhỏ đến mức khó thể nghe thấy:

“Chờ… chờ ngươi thống nhất vũ trụ… ta sẽ gả…”

“Hahaha!” Lạc Nam phá lên cười lớn, vui vẻ ôm chầm lấy nàng bế lên xoay tròn tròn.

“Có câu này của sư phụ bảo bối, dù vũ trụ không lâm nguy ta cũng sẽ liều mạng thống nhất!”

“Thả xuống nhanh!” Hi Vũ nhìn thấy hắn như đứa trẻ sắp đạt được món quà ưa thích, ánh mắt càng thêm ôn nhu.

Hồi lâu sau, Lạc Nam mới hài lòng buông tha Hi Vũ, nghiêm túc nhìn lấy nàng hỏi:

“Vị Đế Nữ của Tây Môn Thế Gia thế nào rồi?”

Người hắn muốn hỏi là truyền nhân của Tây Môn Thế Gia thuộc Tiên Ma Cung, nàng là nữ nhân được hắn và Phượng Tịch Y tìm về, trước đó còn lạc trong thời không mà chưa từng tu luyện.

“Tên của nàng ấy là Tây Môn Yên Nhiên, được chúng ta toàn lực bồi dưỡng, đã giải khai toàn bộ Tiên Ấn, phục dụng Bàn Đào Quả cùng Thăng Hoa Đan, luyện hóa số lượng lớn Lập Ma Quả cùng Nguyên Thạch, đang trong quá trình đột phá Thiên Đế!” Hi Vũ trả lời nói.

Lạc Nam âm thầm cảm thán, không hổ danh là truyền nhân của Tiên Ma Cung a, có được tài nguyên phong phú là lập tức thực lực tăng vọt, đây cũng là nhờ lực lượng khổng lồ trưởng bối của nàng lưu lại trong Tiên Ấn.

Có chút suy nghĩ, hắn lấy ra Hấp Huyết Đao đưa cho Hi Vũ, mỉm cười nói:

“Giúp ta giao cho Tây Môn Yên Nhiên, nàng ta là truyền nhân của Tây Môn Thế Gia tinh thông Đao Đạo, thanh cự Đao này có lẽ sẽ thích hợp!”

“Dị Binh?” Ánh mắt Hi Vũ lóe lên, nàng cũng biết chuyện liên quan đến Cuồng Khí Lão Nhân.

Ở trong phạm vi của Đế Thiên Côn Lôn, thật khó có thứ gì qua được ánh mắt quan sát của nàng.

“Không sai, nghĩ tới nghĩ lui… có lẽ chỉ truyền nhân Tây Môn Thế Gia là thích hợp với nó!” Lạc Nam nói.

Nữ nhân và hồng nhan của hắn cũng có Á Liên Nga và Chiêu Quân là sử dụng đao pháp.

Nhưng Á Liên Nga dùng Trường Đao, Chiêu Quân lại dùng Song Đao…

Hấp Huyết Đao là Cự Đao, thích hợp với Tây Môn Yên Nhiên hơn.

“Sao ngươi không trực tiếp đưa nó cho nàng?” Hi Vũ hỏi.

“Ta đâu có nhiều thời gian!” Lạc Nam nhún nhún vai.

“Sợ lại lưu thêm tình chủng sao?” Hi Vũ nhếch nhếch miệng trêu tức.

“Hừ, nhiều nữ nhân quá sau này không có thời gian sủng ái nàng đâu!” Lạc Nam giận dữ nói.

“Tiểu tử thúi, ai thèm ngươi sủng ái?” Hi Vũ sắc mặt đỏ bừng, hung hăng đạp bay hắn.

Lạc Nam chật vật rời khỏi Côn Lôn Hoàng Cung, khóe môi nhếch lên.

Đúng lúc này, hắn cảm giác hai cô con gái của mình muốn xuất quan.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240