Con đường bá chủ - Quyển 10 - Tác giả Akay Hau

Phần 22
Phần 22

“Không được nói chuyện này với Cửu Huyền!”

Lười biếng nằm trong lòng ngực nam nhân, Phượng Nghi bất chợt ngẩng đầu lên nhìn hắn nghiêm túc nhắc nhở.

Lạc Nam mỉm cười tủm tỉm: “Chuyện gì thế?”

“Hừ!” Phượng Nghi giật dữ hừ một tiếng, nam nhân này rõ ràng biết còn cố ý trêu chọc, nàng lườm hắn:

“Chính là chuyện ngươi cưỡng gian mẹ vợ!”

Lạc Nam nghe vậy cười hắc hắc: “Không nói với Cửu Huyền, vậy ta sẽ nói cho cả thế giới!”

Phượng Nghi gò má đỏ ửng, nam nhân khác vô trách nhiệm được chơi xong giấu mừng còn không kịp, cái tên này ngược lại tốt lắm… hận không thể công bố với cả thiên hạ về chuyện của hai người.

Mặc dù trong lòng ngọt ngào, Phượng Nghi lại chưa chuẩn bị tâm lý để đối mặt với dư luận, nàng vẫn kiên quyết muốn tạm thời che giấu quan hệ giữa hai người.

Thấy tâm ý của nàng đã quyết, Lạc Nam cũng không ép buộc.

Huống hồ suy nghĩ của Phượng Nghi cũng không phải là không đúng, nhất là khi chuyện của hắn và Phượng Cửu Huyền vẫn còn chưa đi tới đâu.

“Được rồi, ta còn phải trở về, Phượng Hoàng Tộc có quá nhiều việc cần phải xử lý!”

Sau khi lấy lại tinh thần, Phượng Nghi đã khôi phục phong thái của một vị tộc trưởng, xoay người đứng dậy muốn mặc y phục.

Lạc Nam nằm bên dưới nhìn thấy toàn bộ phong cảnh trần trụi của nàng từ dưới lên trên, nhất là hai bầu sữa căng tròn nẩy nẩy sống động xém chút phun cả máu mũi.

“Khoan đã!” Hắn vội vàng lên tiếng.

“Chuyện gì nữa?” Phượng Nghi khó hiểu liếc hắn.

“Để ta mặc y phục cho nàng!” Lạc Nam cười haha nói ra.

Hắn nhanh trí từ trong Nhẫn Trữ Vật lấy ra một bộ cung trang màu đỏ ẩn chứa khí tức hỏa diễm nồng đậm, phía trên có thêu lấy hình bóng phượng hoàng với lông vũ bảy sắc cao ngạo ngẩng đầu, chất liệu mịn màng như tơ lụa thượng hạng, từng đường nét tinh xảo tuyệt luân.

“Đây là Niết Bàn Phượng Y, Đế Cấp Cực Phẩm Pháp Bảo có thể gia tăng độ tinh khiết và sức mạnh của Niết Bàn Thánh Hỏa, đồng thời góp phần tăng cường phòng ngự!”

Lạc Nam vừa nói, vừa cẩn thận từng li từng tí giúp Phượng Nghi khoác lên người, sau đó lại đứng ở phía sau chảy tóc cho nàng.

Khuôn mặt Phượng Nghi trở nên hoảng hốt, một cảm giác chưa từng có vô số năm qua sinh ra trong lòng khiến nàng xém chút quay lại ôm chặt lấy hắn.

So với những tháng ngày làm bạn với cô đơn và gánh vác trách nhiệm của một người tộc trưởng, lần đầu tiên có người đối xử với nàng như vậy.

Nàng không để ý đến đẳng cấp của Niết Bàn Phượng Y, cũng không để ý đến sự hoa lệ và công dụng của nó.

Thứ khiến trái tim nàng sắp hòa tan chính là sự chăm sóc yêu chiều của nam nhân này.

Khóe mắt ửng đỏ, Phượng Nghi cắn chặt cánh môi anh đào không để mình phải khóc.

Đợi đến khi hắn đem tóc nàng búi cao lên, đem trâm ngọc vắt ngang cũng là lúc nàng đã khôi phục vẻ bình tĩnh.

Xoay người muốn thay hắn mặc y phục, đã phát hiện Bá Y đã phủ lên cơ thể hắn tự bao giờ.

Lạc Nam lấy ra một khối lệnh bài của Cung Đình Thụ tầng ba giao cho nàng, ôn tồn nói:

“Đây là lệnh bài truyền tống để nàng xuất hiện trong Cung Đình Thụ bất cứ lúc nào, Cung Điện của nàng nằm cạnh Hi Vũ Cung của sư phụ ta, đặt tên Phượng Nghi Cung!”

Đoạn, hắn lại lấy ra một khối Lệnh Bài khác: “Còn đây là của Cửu Huyền, nhờ nàng giao cho nàng ấy giúp ta, Cung Điện có tên Cửu Huyền Cung!”

Đưa tay tiếp nhận hai lệnh bài, nàng nhón chân hôn phớt lên môi hắn như một phần thưởng, Phượng Nghi nhoẻn miệng cười như ngàn hoa khoe sắc:

“Thiếp đi đây!”

Lạc Nam gật gật đầu: “Ta chờ nàng ở Liên Quân Nghịch Long!”

Hắn phất tay, để Phượng Nghi rời khỏi Linh Giới Châu.

Mà lúc này, Lạc Nam mới đưa mắt nhìn về phía Linh Dược Điền dở khóc dở cười nói:

“Nhìn trộm đủ chưa?”

“Hừ, rõ ràng là ngươi tự làm ra hành vi hoang dâm trước mặt chúng ta, lại còn nói chúng ta nhìn trộm?”

Mộc Linh Nhu gò má phồng lên như bánh bao, ánh mắt đầy u oán, còn kéo theo tỷ tỷ của nàng là Mộc Ái My.

Lạc Nam xấu hổ vuốt vuốt mũi, quả thật vừa rồi hắn cùng Phượng Nghi quá mức cao hứng nên cũng không để ý đến hoàn cảnh.

“Vị tỷ tỷ vừa rồi là Phượng Hoàng Tộc Trưởng sao? Thật là xinh đẹp cao quý quá!”

Mộc Ái My ánh mắt đầy hâm mộ nhìn nơi vừa rồi Phượng Nghi vừa rời khỏi, đây cũng là lần đầu tiên nàng được gặp nhân vật như chỉ từng nghe qua trong truyền thuyết như Phượng Hoàng Tộc Trưởng.

“Hừ, có gì phải ngưỡng mộ? Còn không phải bị nam nhân xấu xa này đè xuống đất?” Mộc Linh Nhu hung hăng trừng mắt nhìn hắn, giọng điệu chanh chua:

“Nữ nhân tình ý ngay bên cạnh mình không thèm ngó đến, toàn dụ dỗ nữ nhân ở đâu đâu mang về!”

“Linh Nhi!” Mộc Ái My giật mình lấy tay che miệng muội muội, nghiêm giọng nói:

“Cấm muội nói bậy!”

Mộc Linh Nhu gạt bỏ tay nàng, hai mắt đỏ lên, càng nói càng ủy khuất:

“Muội không có nói bậy, hắn là nam nhân xấu xa, toàn mang nữ nhân về trêu tức tỷ, trong khi tỷ luôn hết lòng vì hắn thì hắn không thèm quan tâm!”

Mộc Ái My hoảng hốt nhìn lấy hắn: “Chàng đừng có nghe Linh Nhu, nha đầu này hôm nay bị sốt rồi!”

“Linh Nhu không có nói sai!” Lạc Nam nhìn ngắm đôi tỷ muội xinh đẹp của Mộc Linh Tộc mà thương tiếc trong lòng.

Các nàng quả thật vì hắn làm ra quá nhiều, yên lặng cống hiến bên trong Linh Dược Điền, không được tỏa sáng như các nữ nhân khác…

Sợ rằng không có bao nhiêu người biết được, thành tựu rất lớn ngày hôm nay mà hắn có được là nhờ Ái My và Linh Nhu âm thầm dốc sức.

Linh Nhu vẫn luôn là tiểu nữ nhân ngoan ngoãn, ôn nhu nghe lời hắn.

Hôm nay nhịn không được bộc phát ra ngoài chống đối lại hắn, xem ra thời gian qua đã suy nghĩ lung tung dẫn đến tâm tình kích động.

“Ta không có ngu xuẩn đến mức để những người không phải nữ nhân của mình ở trong Linh Giới Châu, càng không có hứng thú để nữ nhân xa lạ xem mình ân ái với nữ nhân khác!” Lạc Nam nhìn lấy hai nàng ôn nhu nói:

“Các nàng đã có được những điều trên, từ ngày đặt chân vào nơi này… các nàng đã định trước sẽ là nữ nhân của ta!”

Mộc Ái My nghe vậy trong lòng ngọt ngào, ánh mắt thẹn thùng xấu hổ không dám nhìn thẳng hắn.

Mộc Linh Nhu nhịp tim cũng đập rộn lên, bất quá vẫn chống nạnh cười lạnh:

“Miệng lưỡi trơn tru, xem chúng ta là nữ nhân nhưng chưa từng động vào chúng ta? Rõ ràng là nam nhân xấu xa chỉ biết dụ dỗ phái nữ bằng lời đường mật!”

“Nha đầu ngốc, còn không phải bởi vì muội?” Lạc Nam bật cười, cốc lên đầu Mộc Linh Nhu.

Nàng la lên oai oái, đưa tay ôm đầu bĩu môi không phục: “Sao lại tại ta?”

“Ta là nam nhân rất tham lam!” Lạc Nam nghiêm mặt nói: “Ta ưa thích hoa thơm thì hái cả cụm, mía ngọt thì đánh cả bụi!”

“Ái My đã là nữ tử ở độ tuổi lấy chồng, lúc nào cũng có thể gả cho ta, nhưng còn muội?”

Hắn ra vẻ đầy tội lỗi nhìn lấy Mộc Linh Nhu: “Như một tiểu nha đầu chưa đủ tuổi, làm sao ta nỡ ra tay?”

“Chẳng lẽ ta và tỷ tỷ của muội bỏ mặt muội sao?”

“Đáng ghét!” Mộc Linh Nhu gò má đỏ bừng như có lửa đang thiêu đốt, hận không thể độn thổ xuống đất.

Mặc dù thời gian dài ở trong Gia Tốc Trận, nhưng vì tuổi thọ của chủng tộc gắn bó với thiên nhiên như Mộc Linh Tộc rất cao, quá trình trưởng thành cũng vì vậy chậm hơn các chủng tộc khác, thậm chí trưởng thành lâu hơn các Thần Thú.

Lần đầu Lạc Nam gặp Mộc Linh Nhu, nàng chỉ là một tiểu cô nương tầm 10 tuổi.

Hiện tại nhiều năm trôi qua, nàng mặc dù có đôi chút trưởng thành nhưng nhìn bề ngoài cũng chỉ tầm 13 14 tuổi mà thôi.

Lạc Nam đâu có cầm thú đến mức hái luôn cả nàng?

Hắn vẫn luôn chờ đợi Mộc Linh Nhu lớn lên, khi đó thu cùng lúc cả hai tỷ muội.

Nào ngờ nha đầu này hiểu sai ý của hắn, còn ra vẻ giận dỗi trách hờn.

Lạc Nam vòng tay ôm hai nữ vào trong lòng, chân thành nói bên tai các nàng:

“Đợi Linh Nhu lớn thêm một chút, ta liền đến Mộc Linh Tộc đường đường chính chính cầu hôn, để hai nàng trở thành thê tử danh chính ngôn thuận của ta!”

“Ai… ai mà thèm làm thê tử của huynh!” Mộc Linh Nhu lúc này xấu hổ muốn chết, tất cả giận dữ, ủy khuất quét sạch sành sanh, trong lòng ngọt ngào như được nếm mật.

Nàng không nghĩ đến hắn vẫn luôn có trách nhiệm với các nàng, chẳng qua nguyên nhân là do nàng còn quá nhỏ.

Càng nghĩ càng không có mặt mũi nhìn hắn, Mộc Linh Nhu đẩy hắn ra, ôm kín mặt bỏ chạy vào Linh Dược Điền nằm lăn lộn trên bãi cỏ.

“Để thiếp vào xem muội muội!” Mộc Ái My cũng không dám nhìn thẳng hắn, muốn nhanh chân trốn đi.

Nào ngờ Lạc Nam còn nhanh hơn một bước, ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của nàng giữ lại.

“Chàng…” Nhịp tim của nàng cuồng loạn.

“Linh Nhu mặc dù hiểu lầm ta nhưng nói cũng có phần đúng!” Lạc Nam vuốt ve mái tóc mượt mà thơm ngát của Mộc Ái My, có phần áy náy:

“Ta để các nàng ủy khuất quá nhiều, phải bồi tội một chút!”

Nói xong, nâng chiếc cằm trơn bóng của Mộc Ái My lên, nhắm ngay đôi môi hồng nhuận xinh xắn như hoa của nàng cúi đầu hôn xuống.

“Ưm…”

Mộc Ái My toàn thân như muốn nhũn ra, ánh mắt lim dim khép lại, toàn bộ tinh thần lạc lối vào mây hồng, mặc cho nam nhân thoải mái thưởng thức thứ nước bọt ngọt ngào trong miệng nàng.

Hương tân ngọc dịch của nữ nhân Mộc Linh Tộc như cam lộ thiên nhiên, thanh tân tươi mát như rượu trái cây cần phải từ từ nhấm nháp.

Mãi đến khi cảm thấy nàng đã hít thở không thông, Lạc Nam mới lưu luyến rời môi để lại một sợi tơ trong suốt nối liền hai khoang miệng.

Hắn vuốt ve gò má của nàng một cách ân cần: “Chờ ta!”

Mộc Ái My nhân cơ hội quay người chạy đi, chỉ để lại âm thanh mãn nguyện hòa vào làn gió:

“Thiếp có thể chờ chàng cả một đời!”

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240