Con đường bá chủ - Quyển 10 - Tác giả Akay Hau

Phần 164
Phần 164

Có tài nguyên cấp Thánh cung cấp lực lượng, giới linh của Phượng Vũ Đế Thiên Giới khôi phục nhanh chóng như chưa từng có, kích thích cơ thể còn to lớn hơn ban đầu.

Vù vù vù vù vù vù…

Tiên khí cấp tốc phục hồi, cường độ so với trước khi Phượng Nghi điều động còn nồng đậm hơn gấp mấy lần.

Rõ ràng được ăn vào ba cánh của Cửu Nguyên Thảo khiến Phượng Vũ Đế Thiên Giới cực kỳ được lợi.

Giới linh nịnh nọt dụi dụi vào tay Lạc Nam, còn thèm thuồng nhìn lấy nhánh Cửu Nguyên Thảo, hiển nhiên là ăn chưa đã ghiền.

Lạc Nam lườm nó một cái cười mắng: “Con chim tham lam, ngươi ăn vậy đủ rồi!”

Hắn đem Cửu Nguyên Thảo thu vào, Giới Linh lúc này mới u oán ẩn thân.

“Thật là kỳ tích, Lạc Thiếu Chủ đúng là không gì không làm được…” Vô số tộc nhân Phượng Hoàng Tộc sùng bái đến cực điểm, tất cả lo lắng về tương lai quét sạch sành sanh.

Vốn đang rầu rỉ sắp tới thế giới của mình sẽ không còn Tiên Khí, điều này chẳng khác nào phải sống trong một hành tinh chết, thực lực ngày càng suy tàn.

Nào ngờ một lần Lạc Nam tiến đến đã giải quyết tất cả, còn biến nguy nan thành phúc lợi, cả đám sao có thể không vui mừng?

Lúc này đây bọn hắn hận không thể kéo Lạc Nam về làm rể quý.

“Tiểu tử này một bụng ý đồ xấu xa!” Ngô Đồ Thụ cũng là ngây ngẩn cả người, rõ ràng cái tên khốn kiếp kia vừa rồi nói rằng sẽ rất khó khăn trong việc giúp thế giới khôi phục, tiêu hao rất lớn các kiểu.

Kết quả hắn nhẹ nhõm ung dung giải quyết được.

Ngô Đồng Thụ có cảm giác mình mới là người bị tiểu tử này qua mặt, giọng điệu căm phẫn:

“Biết thế không hứa với ngươi!”

“Tiền bối đừng có nuốt lời a!” Lạc Nam cười hắc hắc nói: “Huống hồ tiêu hao cái giá lớn là đúng, tài nguyên cấp Thánh như Cửu Nguyên Thảo không quý giá thì là gì?”

Ngô Đồng Thụ không phản bác được.

Bởi vì sợ rằng toàn bộ vũ trụ này ngoài Lạc Nam ra không tìm được người thứ hai tùy ý lấy ra tài nguyên cao cấp đến mức như vậy.

Nhưng nghĩ đến tên này dám qua mặt mình, Ngô Đồng Thụ liền nổi lên ý đồ xấu xa, nhìn ba nữ nhân nói:

“Haha, vừa rồi ta đã làm chủ gả các ngươi cho hắn, nhưng các ngươi đều là người trưởng thành, có quyền tự quyết định hạnh phúc cuộc đời mình, vì vậy nếu các ngươi không đồng ý thì cũng không sao!”

“Phốc!” Lạc Nam xém chút phun ra một ngụm, ngón tay tức giận đến run rẩy chỉ về phía Ngô Đồng Thụ, trong lòng đem tổ tông mười tám đời của nó mắng đến xối xả.

Thấy dáng vẻ của Lạc Nam, Ngô Đồng Thụ mừng thầm, tiểu tử ngươi muốn đấu với ta? Còn hơi non một chút.

“Thế nào? Ý các ngươi ra sao?” Ngô Đồng Thụ nhìn Phượng Nghi các nàng hỏi, bí mật truyền âm kêu các nàng đừng đồng ý để tiếp tục bóc lột đồ tốt của Lạc Nam.

Nào ngờ ba nữ chỉ thẹn thùng đỏ mặt, xấu hổ lí nhí nói:

“Chúng ta xem Ngô Đồng Thụ ngài như trưởng bối đáng kính, ngươi đã đặt đâu thì chúng ta ngồi đó vậy…”

“Phốc!” Đến lượt Ngô Đồng Thụ xém chút phun ra, đáng tiếc nó không có miệng.

Trong lòng thầm mắng đúng là nữ nhi nuôi lớn là con của người ngoài, vĩnh viễn cũng không dùng được.

“Hahahaha!” Lạc Nam chuyển giận thành vui, vòng tay ôm lấy ba vị thê tử cười toe toét:

“Đa tạ Ngô Đồng tiền bối thành toàn, ta sẽ chuẩn bị sính lễ cưới hỏi đàng hoàng!”

“Hừ!” Ngô Đồng Thụ hết cách, chỉ có thể nói: “Tiểu tử ngươi xem như có phúc phần lớn, ba viên ngọc quý nhất của Phượng Hoàng Tộc chúng ta đều bị ngươi chiếm mất!”

“Tiền bối nói không sai, ta quả thật có phúc lớn khi lọt vào mắt xanh của các nàng!” Lạc Nam không phủ nhận gật gật đầu.

Rất lâu về trước từ lúc hắn đạt được giọt huyết mạch Tịch Diệt Phượng Hoàng, đã nghe qua về truyền thuyết đôi tỷ muội song sinh tuyệt phẩm của Phượng Hoàng Tộc, lúc đó không nghĩ đến các nàng cuối cùng sẽ trở thành thê tử của mình, còn bồi thêm một Phượng Cửu Huyền như hoa như ngọc.

Ở bên cạnh nghe hắn ca ngợi, tam nữ trong lòng không nhịn được ngọt ngào.

Thật ra các nàng thừa hiểu với bản lĩnh của Lạc Nam lúc này, vô số nữ nhân ngoài kia hận không thể leo lên giường của hắn.

Sẽ có vô số nữ nhân ghen tị với các nàng, là ba người các nàng có phúc khi được hắn để ý mới đúng.

Không giống với Cẩn Gia nho nhỏ của Tuế Nguyệt, Phượng Hoàng Tộc là một đại tộc lớn trong vũ trụ, hôn lễ của tỷ muội Tộc Trưởng và Đế Nữ phải được chuẩn bị long trọng hẳn hoi, mời vô số quan khách.

Vì vậy không lập tức tiến hành, ngược lại cần có thời gian chuẩn bị.

Ngôi vị tộc trưởng và Đế Nữ cực kỳ quan trọng, Phượng Nghi cũng phải bồi dưỡng người kế vị mà không phải Phượng Cửu Huyền.

Bởi lẽ các nàng hiểu sau này mình sẽ theo phu quân đến Nguyên Giới, Phượng Hoàng Tộc cần có người khác lên thay thế.

Cho nên tuy không được ngay lập tức cưới ba nàng về nhà, Lạc Nam vẫn cảm thấy hài lòng.

Ở lại bồi dưỡng cảm tình với mấy nữ vài ngày, hắn lại chuyển Phượng Cửu Huyền và Phượng Tịch Y vào trong Phản Tỉnh Huyết Hồ.

Phượng Nghi còn rất nhiều sự vụ phải giải quyết, tạm thời chịu thua thiệt một chút.

Nói thế nào thì nói, nợ tình dần dần trả hết, Lạc Nam tâm trạng thoải mái nhẹ nhõm hẳn ra.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240