Con đường bá chủ - Quyển 10 - Tác giả Akay Hau

Phần 109
Phần 109

Không biết qua bao lâu sau, xuyên qua vô tận luân hồi, Tuế Nguyệt Cung đã xuất hiện tại vị trí cũ.

“Rốt cuộc trở về…” Lạc Nam thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Cẩn thận sử dụng Thiên Cơ Bảng kiểm tra một phen, tiêu hao 100 tỷ Điểm Danh Vọng để xác định lần trở về quá khứ này của mình và Tuế Nguyệt không ảnh hưởng đến dòng chảy của lịch sử và kết quả của tương lai.

Lạc Nam hài lòng gật đầu.

Có thể tìm về Phá Tắc Thời Gian và Đa Hệ Chi Không một cách thuận lợi như vậy cũng xem như là ổn thỏa rồi.

Chỉ là không ngờ đến, chính việc Tuế Nguyệt bị Săn Ma Điện hãm hại dẫn đến Đa Hệ Chi Không trôi về quá khứ lại chính là nguồn cơn cứu sống nàng lúc bé, mang đến cơ duyên thay đổi cuộc đời nàng.

Mà mình lại là nguyên nhân xóa đi đau khổ và mất mát của Tiểu Cẩn Nguyệt, để nàng có thể vô lo vô nghĩ trưởng thành, không bị thù hận làm mờ lý trí, từ đó trở thành Tuế Nguyệt Nữ Đế vang danh thiên hạ.

Vận mệnh, luân hồi thật là huyền diệu… mọi thứ diễn ra một cách tự nhiên như vậy…

Từ thực tại về quá khứ, từ quá khứ đến tương lai… đã tạo nên cái gọi là lịch sử.

Đưa mắt nhìn sang Tuế Nguyệt vẫn im lặng từ đầu đến cuối không nói lời nào, Lạc Nam ôn hòa lên tiếng:

“Nàng vẫn còn giận ta sao?”

“Nếu không còn chuyện gì, ta trở về Côn Lôn đây, còn rất nhiều việc phải xử lý!” Tuế Nguyệt hờ hững nói.

Lạc Nam nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng.

“Buông ra!” Tuế Nguyệt lạnh lùng quyết liệt rút tay lại, ánh mắt không chút gợn sóng nhìn lấy hắn.

Mặc dù lý trí của nàng thừa hiểu Lạc Nam không có lỗi trong chuyện này, hắn đã làm mọi thứ vì tốt cho nàng, hắn tìm về Dị Thời Gian và Dị Không Gian cho nàng, hắn chấp nhận để nàng hận hắn.

Nhưng cảm xúc của nàng lại lấn át lý trí.

Bởi lẽ cái người nam nhân này thật sự đã ngăn cản nàng ra tay cứu mạng phụ mẫu và người thân của nàng, tàn nhẫn để nàng chứng kiến cảnh tượng thê thảm như vậy một cách tận mắt.

Tuế Nguyệt hiểu rằng đó sẽ là khúc mắc lớn, nàng sẽ mất rất nhiều thời gian để nguôi ngoai và bình tĩnh lại.

Tâm cảnh của nàng vững vàng nên mới cư xử lạnh nhạt như thế, đổi lại là người khác đã sớm khóc lóc cùng với hắn liều mạng.

Lạc Nam nghiêm mặt, ôn nhu nói: “Tiểu Cẩn Nguyệt, lời ta hứa với muội chẳng lẽ muội không tin?”

Tuế Nguyệt rùng mình, hận không thể cho nam nhân mặt này này một cái tát.

“Đủ rồi!” Giọng điệu của nàng càng trở nên lạnh lẽo:

“Ta rất biết ơn ngươi đã an ủi ta trong quá khứ, nhưng mọi chuyện đến đây là đủ!”

Lạc Nam lắc đầu: “Lời hứa của nam nhân là thứ vô giá, ta đã hứa giúp muội cứu sống mọi người, chúng ta đã ngoéo tay rồi mà!”

“Chuyện này đùa không vui!” Tuế Nguyệt hít sâu một hơi bình ổn nội tâm lửa giận.

Nàng cho rằng hắn chỉ an ủi mình khi còn bé cho qua chuyện để dụ dỗ xóa và thay đổi trí nhớ, làm sao tin tưởng chuyện hoang đường?

Lạc Nam chân thành nhìn nàng: “Lời hứa của chúng ta, sao có thể là đùa giỡn?”

Nói xong không đợi Tuế Nguyệt phản ứng, hắn bước lên trên đỉnh Tuế Nguyệt Cung.

Giọng điệu trầm thấp, chậm rãi vang lên:

“Nghịch Thế Thần Thông – Loạn Nghịch Luân Hồi!”

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240