Con đường bá chủ - Quyển 10 - Tác giả Akay Hau

Phần 13
Phần 13

Bên trong hỗn loạn.

Lạc Nam cắn chặt răng, Âm Dương Nguyệt Hồn Nhãn vận chuyển hết công suất, cảm giác được Bất Hủ Kinh Văn sau lưng mình đã dần ảm đạm.

Ba kiện Binh Nhân Tộc đã được hắn thu hồi, bởi vì không còn khả năng cung cấp lực lượng cho chúng nó.

Lạc Nam vẫn hoàn hảo vô hại sau mọi chuyện phát sinh nhờ vào Vạn Cổ Bất Hủ Thân, tuy nhiên trạng thái của hắn cũng dần đi vào giới hạn.

Tinh thần hao tổn rất lớn, là thứ mà Bất Tử Dịch Thủy cũng không thể khôi phục.

Sau đợt va chạm kinh hoàng, hắn và ba tên kẻ thù đều bị phản chấn bắn ngược trở ra, kết cục của kẻ thù là thứ khiến hắn quan tâm nhất.

Cố gắng bảo trì một chút tỉnh táo, Lạc Nam rốt cuộc loáng thoáng nhìn thấy một thân ảnh.

“Thủy Hoàng!?”

Lúc này, Ngụy Thánh Khí trong tay Thủy Hoàng cũng đã ảm đạm không còn ánh sáng, lực lượng toàn thân bị rút sạch, mái tóc đen trở nên bạc trắng sau khi tiêu hao tuổi thọ, thân thể suy nhược vô cùng.

Tuy nhiên, thứ khiến Lạc Nam chú ý là một lớp áo giáp đen kịch ẩn sau y phục của Thủy Hoàng.

“Lại là Ngụy Thánh Bảo?”

Lạc Nam thầm mắng một tiếng, không hổ danh là chó săn của đám kẻ thù bên trên, thủ đoạn thật nhiều.

Nhờ có Ngụy Thánh Bảo này, Thủy Hoàng gần như không bị thương quá mức nghiêm trọng, chỉ là cạn kiệt sức mạnh và tiêu tốn tuổi thọ mà thôi.

Lạc Nam trong mắt lóe lên sát khí, cắn lấy đầu lưỡi dùng cơn đao để mình tỉnh táo, muốn nhân cơ hội làm thịt Thủy Hoàng.

“Long Đằng Thoát Xác!”

Bên tai bỗng nhiên vang lên âm thanh yếu ớt của Long Ngạo Thiên.

Lạc Nam vội vàng đưa mắt nhìn qua, phát hiện bản thể chân long của Long Ngạo Thiên đang trở nên mục rỗng, bắt đầu quá trình lột bỏ thể xác như túi da.

“Không được!” Lạc Nam trong lòng gầm lên một tiếng.

Hắn từng thi đấu với Long Ngạo Thế bên trong Thiếu Đế Chi Chiến.

Ở thời điểm đó, Long Ngạo Thế bị hắn đánh cho trọng thương hấp hối, sau đó thi triển Long Đằng Thoát Xác và khôi phục hoàn toàn.

Đây là môn Thần Thông cao cấp có thể khải tử hoàn sinh của Long Tộc, sánh ngang Dục Hỏa Trọng Sinh của Hỏa Phượng Hoàng.

Tuyệt đối không để Long Ngạo Thiên thành công.

Lạc Nam triệu hoán Bá Đỉnh từ trong đan điền ra ngoài, một tay xách lấy Bá Đỉnh hướng Long Ngạo Thiên đập tới.

“BẠO!”

Nào ngờ ngay thời khắc then chốt, lại có âm thanh oán độc của Ma Long Vấn Thiên truyền đến.

Chỉ thấy hắn đem kiện Đế Binh đã rạn nứt của mình là Long Ma Đế Trảo hướng về phía Lạc Nam dốc hết sức bình sinh ném đến.

ĐÙNG!

Long Ma Đế Trảo ầm ầm tự bạo, dù nó đã hư hại nặng nề sau cuộc va chạm nhưng cũng là Đế Binh hàng thật giá thật.

Đế Binh tự bạo, Lạc Nam không dám xem thường đem Bá Đỉnh nghênh đón.

PHỐC!

Dù là như vậy, hắn cũng thổ huyết bay ngược ra ngoài, Vạn Cổ Bất Hủ Thân đạt đến giới hạn chính thức tan rã, Bá Đỉnh bật trở về đan điền.

Nhân thời khắc ngắn ngũi đó, Long Ngạo Thiên thành công hồi sinh.

NgaO!

Hắn ngửa đầu lên trời gầm thét vang dội, Long Uy cái thế.

Nhắm thẳng ngay Lạc Nam đang chật vật, Chân Long Trảo toàn lực vồ xuống.

“Lạc Nam ngươi rất mạnh, đáng tiếc tử kỳ của ngươi đã đến!”

XOẸT.

Thân thể Lạc Nam tan ra thành từng mảnh.

Chỉ là không có máu tươi phun trào như tưởng tượng.

Thứ Long Trảo vồ nát chỉ là một con rối hắc ám vừa tiêu tán, thân ảnh Lạc Nam đã xuất hiện ở nơi khác.

Hình Nhân Hắc Ám!

“Hừ, xem ngươi còn có bao nhiêu thủ đoạn!” Long Ngạo Thiên ngạo nghễ nở nụ cười.

Một ngụm Long Tức ngưng tụ trong miệng, hướng Lạc Nam bắn ra.

ẦM!

Lạc Nam lại như con rối bay ngược ra ngoài, máu tươi cuồng phún, xương cốt như muốn tan vỡ.

Thủy Hoàng và Ma Long Vấn Thiên nhân cơ hội khó được, vội vàng lấy ra Đế Đan Trị Thương cao cấp nhất bỏ vào trong miệng, ngồi xuống luyện hóa hồi phục.

Long Ngạo Thiên vẫn tiếp tục tra tấn Lạc Nam.

Chí Tôn Long Kiếm đã xuất hiện vết nứt sau đợt va chạm được hắn lấy ra, hướng vị trí lồng ngực của Lạc Nam hung hăng xuyên vào.

PHỐC!

Lạc Nam miệng thổ huyết, toàn thân suy yếu vô lực.

“Hahahaha, chẳng phải vừa rồi ngươi đắc ý lắm sao? Bá đạo lắm sao?” Long Ngạo Thiên điên cuồng cười lớn, tất cả oán hận được giải phóng, như phát rồ không ngừng quyền đấm cước đá.

Lạc Nam vẻ mặt quật cường nghênh đón tất cả.

“Còn sức sao?” Long Ngạo Thiên thét dài, triệu hoán Chân Long Hồn hướng linh hồn Lạc Nam oanh kích.

PHỐC!

Thất khiếu chảy máu, Lạc Nam chỉ cảm thấy Linh Hồn như bị tàn phá thành từng mảnh, chỉ còn một tia hơi thở hổn hển.

Long Ngạo Thiên sướng khoái, thỏa mãn đến tê cả người.

Hắn phát hiện việc hành hạ Lạc Nam còn sướng hơn lên đỉnh, bèn chụp lấy tóc hắn xách lên:

“Ngươi chỉ là chó chết! Mau quỳ xuống nhận thua, liếm giày của ta!”

Nhớ đến tên khốn kiếp này làm Cửu Huân Dao có thai, Long Ngạo Thiên oán độc và đố kỵ xông lên đầu, muốn cầm Chí Tôn Long Kiếm cắt đứt tiểu huynh đệ hắn.

Lạc Nam cố gắng nhấc mí mắt lên nhìn lấy Long Ngạo Thiên, nở một nụ cười quỷ dị hỏi:

“Đánh đủ chưa?”

Long Ngạo Thiên trong lòng giật thót, chẳng hiểu vì sao có cảm giác bất an.

Đúng ngay lúc này, Âm Dương Nguyệt Hồn Nhãn của Lạc Nam xoay tròn một cách quỷ dị, mặt trăng màu trắng xoay ngược với chiều kim đồng hồ, tròng đen bên ngoài xoay thuận theo chiều hướng kim đồng hồ.

“Không xong rồi!” Long Ngạo Thiên hãi hùng, trong lòng sinh ra nguy cơ chưa từng có.

Đáng tiếc, mọi thứ đã quá muộn màng.

“Thần Thông – Hoán Đổi Âm Dương!” Lạc Nam thản nhiên nói ra.

Cảnh tượng hoang đường xảy ra, một cổ quy tắc từ trên vũ trụ bao trùm lấy Lạc Nam và Long Ngạo Thiên.

Chỉ thấy tất cả vết thương từ cơ thể cho đến cả linh hồn từ trên người Lạc Nam đột ngột chuyển dời lên cơ thể Long Ngạo Thiên bất chấp hắn đã cố gắng kháng cự.

PHỐC!

Long Ngạo Thiên thổ huyết nằm xuống dù rằng trước đó vừa mới cao ngạo không ai sánh bằng.

Lạc Nam lười biếng vươn vai, toàn thân chẳng chút ảnh hưởng nào, côn thịt hiên ngang ngẩng cao đầu, sảng khoái đến cực điểm.

Một chân hắn giẫm lên đầu Long Ngạo Thiên, khóe môi nở nụ cười tàn khốc:

“Từ khi ngươi dám đột kích Vạn Yêu Thánh Địa, khi dễ mẹ con Huân Dao, ta vẫn luôn chờ đợi một ngày này!”

KENG!

Ánh kiếm Lạc Hồng thắp sắng màn đêm.

Trong ánh mắt kinh hãi tột đỉnh của Thủy Hoàng và Ma Long Vấn Thiên, một cột máu bắn lên tận trời.

Cái đầu dữ tợn của Long Ngạo Thiên rơi xuống!

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240