Con đường bá chủ - Quyển 10 - Tác giả Akay Hau

Phần 60
Phần 60

Trước thế công liên miên bất tuyệt của Lạc Nam, Kiếp Linh lần đầu làm thiếu nữ quả thật không trụ được nổi, chỉ cảm thấy thân thể lâng lâng, linh hồn phiêu bồng trên chín tầng mây, hai tay bấu chặt vào lưng Lạc Nam, móng vuốt cắm thẳng vào da thịt hắn phóng đãng rên rỉ:

“Sướng chết thiếp rồi thiếu chủ…”

Thân thể yêu kiều của nàng co giật, bên trong tiểu huyệt phấn hồng co bóp dữ dội, vô số vách thịt mềm hút lấy côn thịt vào sâu bên trong, quy đầu chạm đỉnh hoa tâm làm cả hai cùng tê tái.

Lạc Nam sung sướng gầm lên một tiếng, tinh quang cuồn phún lắp đầy bên trong giai nhân.

“Ahhhh, nóng quá… đầy quá chàng ơi…”

Kiếp Linh thỏa mãn ngã người vào lòng hắn, bộ ngực to tròn phập phồng theo từng nhịp thở, toàn thân nóng rực như lửa, da trắng ửng hồng, mắt đẹp mê ly…

Lạc Nam mỉm cười hôn lên trán nàng trêu nói: “Nàng là mèo sao? Cào cấu khắp cả người ta rồi…”

“Tại chàng làm thiếp sướng quá…” Kiếp Linh tức giận đấm thùm thụp vào ngực hắn.

“Được rồi, còn muốn làm nũng tới bao giờ?” Kiếp Nhược hừ hừ nói, đem Kiếp Linh kéo ra khỏi lòng của Lạc Nam, đến lượt nàng lao vào ôm lấy hắn:

“Đến lượt thiếp nhận ân mưa móc!”

“Đường đường là Nữ Thiên Đế, sao lúc này lại giống tiểu miêu nữ đang khát tình?” Lạc Nam ngắn lấy nhũ hoa trên bầu sữa của nàng trêu đùa hỏi.

“Nữ Thiên Đế gì chứ, bọn thiếp chỉ là tiểu cung nữ của Thiếu Chủ!” Kiếp Thiền cũng ôm lấy hắn từ phía sau, đem bầu ngực căng đầy tròn trĩnh áp sát vào lưng hắn.

Lạc Nam ôm lấy cả hai nàng vào lòng ngực rộng rãi rời khỏi hồ nước, đặt hai vị mỹ nhân nằm cạnh nhau trên bãi cỏ xanh.

Ngắm nhìn hai bộ ngọc thể trần truồng, ánh mắt của hắn trở nên tham lam đến lạ.

Không thể không nói Hi Vũ rất khéo léo tuyển chọn.

Tứ Đại Cung Nữ đều xinh đẹp như nhau, hoa nhường nguyệt thẹn, mỗi người mỗi vẻ…

Ngay cả thân thể của các nàng cũng không chênh lệch nhau quá lớn, các bầu ngực có quy mô gần giống nhau, vòng eo nhỏ nhắn, đôi chân thon dài… làn da trắng nõn, chỉ khác nhau về dung mạo.

Đặt hai nàng nằm song song, nếu như che kín mặt sẽ rất khó để phân biệt…

Bất quá Lạc Nam vẫn tinh ý đếm số nốt ruồi, số lượng nốt ruồi của các nàng khác biệt nhau.

“Làm gì nhìn bọn thiếp như thế?” Kiếp Nhược cắn cắn khóe môi tình tứ nhìn hắn.

“Các nàng quá đẹp!” Lạc Nam si mê nói.

“Ba hoa!” Kiếp Thiền bĩu môi: “Bọn thiếp làm sao đẹp bằng Thương Lan, Nguyệt Kỳ, Khinh Vũ các vị chủ mẫu?”

“Mỗi người đều có vẻ đẹp riêng, không thể so sánh như vậy!” Lạc Nam ôn tồn đáp.

“Muốn thiếp đi chàng!” Kiếp Nhược mong đợi nhìn hắn.

“Cái lỗ nhỏ trống rỗng này thèm lắm rồi sao?” Lạc Nam nhếch miệng cười tà, ngón tay móc nhẹ cái tiểu huyệt chật hẹp xinh xắn giữa hai chân nàng.

“Hức… thèm rồi!” Kiếp Nhược nỉ non thành tiếng, dâm thủy lan tràn, miệng u cốc co co rút rút ngón tay của hắn.

Nhìn Lạc Nam và hai nữ trước đó giao hoan, nàng đã sớm xuân tình nhộn nhạo, lần đầu tiên trong đời sinh ra cảm giác thèm muốn.

Lạc Nam cũng không tiếp tục trêu đùa nàng, đem đầu côn thịt đặt vào đúng vị trí, dùng sức xâm nhậm…

“Ưm… vào rồi…” Kiếp Nhược ánh mắt mờ mịt: “Sao chưa thấy đau?”

“Nha đầu ngốc, còn chưa vào hết đâu!” Lạc Nam bật cười, toàn lực đâm lúc cán.

“Ahhh, thiếu chủ giết thiếp sao?” Kiếp Nhược hai chân duỗi thẳng, môi nhỏ thở hổn hển, thân thể như bị chia cắt.

Kiếp Thiền ở bên cạnh tò mò nhìn xuống, vừa rồi ở dưới nước nên không thấy rõ, lúc này ở trên bãi cỏ nên nàng có thể thấy được cái chỗ to lớn đó của thiếu chủ đang tách rời cô bé chật hẹp của Kiếp Nhược mà tiến vào bên trong.

Có máu đỏ chảy dọc theo thân côn thịt ra ngoài khiến các đường gân guốt nhìn càng thêm dữ tợn.

“Á, đâm đến tận cùng bên trong rồi, cứng và to quá…” Kiếp Nhược tiếp tục rên rỉ oằn quại.

Lạc Nam thấy Kiếp Thiền tò mò, liền kéo nàng lên hôn vào môi nàng, đầu lưỡi quấn quýt, ngón tay chọt vào bên dưới nhục động ẩm ướt đùa nghịch, thỉnh thoảng gãy gãy lên cái âm hạch nhỏ tròn của nàng.

Bạch bạch bạch bạch bạch…

Nhận ra cơn đau đớn qua đi, hắn bắt đầu nhấp từng nhịp đều đặn vào cô bé Kiếp Nhược, tận hưởng sự co dã và ma sát chật chội mang lại, ngón tay rút ra đút vào hạ thân Kiếp Thiền cũng mãnh liệt hơn.

“Ân… ư… ư… sướng… thoải mái… ngứa…”

Hai nữ động tình thoải mái rên la trước động tác lão luyện của nam nhân, cơn sướng tê tái từ thể xác đến linh hồn.

Lạc Nam đem chân Kiếp Nhược tách rộng ra thành chữ M, côn thịt xâm chiếm càng thêm dữ dội, lúc cạn lúc sâu, chín cạn một lúc cán.

“Chết… thiếp sống không nổi với chàng…” Kiếp Nhược chưa từng trải qua khoái cảm như nước thủy triều đến như vậy, bầu sữa gợn sóng thịt lăn tăn, thân thể mềm mại giật giật, cô bé nhỏ xinh siết chặt, âm tinh cuồng phún mà ra.

Lạc Nam cúi xuống ôm ấp lấy nàng vuốt ve, chạy nước rút hàng trăm cái mạnh bạo.

“Trời ơi thiếp sướng…”

Kiếp Nhược sướng đến phát khóc nhưng môi lại nở nụ cười, đầu óc trống rỗng vì tình dục thăng hoa, hai tay bấu chặt bộ ngực của mình đến đỏ ửng.

“Thật là nhiều nước… ở đâu lại nhiều nước đến vậy?” Kiếp Thiền nhìn hạ thể đôi nam nữ mà lắp bắp.

Vừa rồi Lạc Nam và hai nữ kia làm ở dưới nước nên nàng không rõ.

Chẳng ngờ phía dưới mông của Kiếp Nhược lúc này nước đã động thành vũng lớn.

“Nàng chẳng phải cũng ướt nhẹp rồi sao?” Lạc Nam dở khóc dở cười nhìn Kiếp Thiền, đem bàn tay mình từ dưới hạ thể của nàng nâng lên.

Kiếp Thiền sắc mặt đỏ thẳm, bởi vì tay của hắn vừa nghịch ngợm chỗ kín của nàng cũng đã đầy nước.

Lạc Nam trong lòng nghịch ngợm, đem hai ngón tay mình đút vào bờ môi hồng nhuận của Kiếp Thiền.

Kiếp Thiền sóng mắt luân chuyển, ngoan ngoãn liếm láp ngón tay dính đầy dâm thủy của mình.

Nhìn thấy nàng biểu lộ quyến rũ, Lạc Nam không nhịn được nữa đem nàng đè xuống.

Hắn rút côn thịt khỏi cơ thể Kiếp Nhược, thẳng tắp một đường cắm vào đóa hoa đã mở của nàng.

“Hức… thiếu chủ thô bạo quá…” Kiếp Thiền ra vẻ ủy khuất, nút ngón tay hắn càng nhiệt liệt hơn:

“Ngươi đang cưỡng gian thiếp sao?”

“Chính là cưỡng gian tiểu dâm nữ như nàng!” Lạc Nam khoái trá cười, côn thịt cố gắng đâm vài nhát mặc cho màng trinh của nàng vừa bị xuyên thủng.

Máu đỏ lại thẩm ướt mà ra, Kiếp Thiền ôm chặt lấy hắn, giọng điệu mê ly:

“Hiếp chết thiếp đi, thiếp thích cảm giác chiếm hữu thô lỗ của chàng!”

Lạc Nam toàn thân căng cứng, thở hổn hển nói: “Xem ta hàng phục tiểu ma nữ!”

Hắn bế phốc lấy nàng lên, đem lưng của nàng tựa vào cột trụ cung điện, một chân thon dài gác lên vai hắn.

Từ phía trước, Lạc Nam hung hăng cắm thẳng vào.

BẠCH BẠCH BẠCH BẠCH BẠCH.

Âm thanh da thịt chạm nhau mạnh mẽ vang khắp cung điện, Kiếp Thiền tận hưởng ngửa cổ rên la, Lạc Nam vùi đầu vào cổ nàng hôn hít.

“Hừ… sướng… chơi thế này mới là chơi chứ… làm chết thiếp, làm mạnh vào!” Kiếp Thiền dùng chân dài kẹp qua người hắn, cơ thể lơ lửng trên không, tựa lưng vào cột để tận hưởng từng cú thúc len lẽo qua các vách thịt mềm của nàng một cách mãnh liệt.

Cách đó không xa, Kiếp Tâm, Kiếp Linh và Kiếp Nhược trợn tròn mắt nhìn Kiếp Thiền, không tưởng tượng nỗi nha đầu này khi lâm trận lại phóng đãng đến như vậy, rên đến mức các nàng cũng phải đỏ cả mặt.

Thiếu chủ cũng không thương hương tiếc ngọc gì hết, lần đầu phá trinh mà chơi đến Kiếp Thiền sắp chết đi sống lại.

Đáng nói ở chỗ Kiếp Thiền còn cực kỳ hưởng thụ, khoái cảm dâng trào, sung sướng trong cơn khoái lạc.

Không biết qua bao lâu sau, Kiếp Thiền rốt cuộc rên lên ư ử:

“Chịu hết nổi… thiếp bắn đây…”

“Ta cũng ra… chúng ta ra cùng nhau!” Lạc Nam gầm lên một tiếng, dập những cú cuối cùng như mũi khoan.

Hai người cùng lúc rùng mình, âm tinh cùng dương tinh xối xã phun ra, hòa quyện vào nhau tạo thành dung dịch trắng đục hòa cùng máu đỏ đầy dâm mỹ.

Kiếp Thiền run rẩy trong lòng Lạc Nam, hắn thương tiếc đem côn thịt rút ra, bế lấy nàng đến bên cạnh tam nữ.

Nhìn thấy đôi môi dưới của Kiếp Thiền đã hình thành một cái lỗ nhỏ chưa khép lại được, tam nữ đủ biết vừa rồi hai người chơi dữ đến mức độ nào.

“Các nàng tuyệt vời quá…” Lạc Nam nằm xuống bên cạnh chúng nữ, thỏa mãn nhìn ngắm lấy từng mỹ nhan xinh đẹp.

“Tuyệt như vậy mà đến nay mới có người ăn…” Kiếp Linh oán trách liếc xéo hắn.

“Tình cảm cũng như rượu vậy, ấp ủ càng lâu đến khi thưởng thức sẽ càng thơm ngon!” Lạc Nam ôm lấy nàng cười nói.

“Để bọn thiếp hầu hạ chàng tắm rửa!” Kiếp Tâm cắn cắn môi nói.

“Vội làm gì? Chúng ta còn tu luyện Long Tiên Thánh Điển!” Lạc Nam mỉm cười, hất cằm ra lệnh nói:

“Ngoan, xếp thành hàng dọc, vểnh cái mông lên!”

Bốn nữ khẽ gắt một tiếng, bất quá vẫn ngoan ngoãn xếp lại bên cạnh nhau, nằm sấp vểnh cao mông, khoe từng cái chỗ nhỏ tinh xảo.

Lạc Nam hưng phấn đét vào từng cái mông tròn hư hỏng, côn thịt lại đại triển thần uy.

Liên tục cắm vào ngọc thể của từng người.

Long Tiên Thánh Điển – Đồng Tâm Đồng Ý dễ dàng kích hoạt.

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240