Con đường bá chủ - Quyển 10 - Tác giả Akay Hau

Phần 229
Phần 229

Tiến vào phạm vi của Lôi Gia, đập vào mắt của Lạc Nam là một vùng không gian rộng lớn như nhất phương thế giới, mặt đất đen kịch kiên cố, bầu trời âm u với mây đen bao trùm.

Dưới đất có núi lửa phun trào, trên không có lôi đình giáng xuống, tưởng chừng là phương chiến trường nào đó chứ không phải địa bàn của một gia tộc.

Rất dễ dàng có thể nhìn thấy rất nhiều nam tử hình thể cao lớn, thân trên cởi trần để lộ cơ thịt cuồn cuộn cùng làn da rám nắng, tay trái cầm búa, tay phải cầm chùy đang liên tục giáng xuống các loại nguyên liệu như kim loại cao cấp.

Bọn hắn đều là những Luyện Khí Sư cường đại, đang ra sức luyện chế vũ khí, chiến giáp.

Thông thường quá trình Luyện Khí Sư hoạt động chỉ có lửa là thuộc tính duy nhất tồn tại, Luyện Khí Sư dùng nhiệt độ cao của lửa để hòa tan, tạo hình và rèn đúc nguyên liệu thành vật phẩm theo ý mình.

Nhưng ở tại Lôi Gia thì khác.

Ngoài ngọn lửa hừng hực đang thiêu đốt trước mặt, bọn hắn còn triệu hoán Thánh Lôi khủng bố từ thiên không, lôi đình giáng xuống hợp vào búa tạ trên tay, khiến sức nặng và lực đạo gia tăng của từng lần đập nện gia tăng dữ dội.

KENG KENG KENG KENG…

Trước sức mạnh của lôi đình, dù là những nguyên liệu cứng rắn nhất, lỳ lợm nhất cũng bị đập cho biến dạng.

Từng tia lôi đình len lỏi vào cấu trúc của những nguyên liệu khiến chúng nó nhũn ra.

Sau đó ngọn lửa trước mặt sẽ hừng hực thiêu đốt nguyên liệu đã bị lôi đình suy yếu, bắt đầu quá trình uyển chuyển tạo tác, dung hợp.

Kết quả là từng kiện vũ khí, pháp bảo cường đại hình thành trong biển hỏa lôi, tinh xảo, nguy hiểm, khí thế cường thịnh hơn trong cùng cấp.

Mặc dù đã được nghe nói đến, nhưng lần đầu được chứng kiến thủ pháp luyện khí này, trong mắt Lạc Nam vẫn xuất hiện một tia thán phục.

Nguyên Giới quả nhiên là bách thế phồn hoa, kỳ nhân dị sĩ, những điều mới lạ tầng tầng lớp lớp.

Thủ pháp Luyện Khí của Lôi Gia thật sự là cực kỳ đặc biệt, dùng thêm cả Lôi Đình thay vì chỉ đơn thuần là Hỏa Diễm, lợi dụng sức mạnh của Lôi Đình một cách thuần thục để tác động lên những nguyên liệu kiên cố cứng đầu, thứ mà hỏa diễm phải mất rất nhiều thời gian trong cùng cấp mới có thể phân giải được.

Đây là sự kết hợp hoàn hảo giữa cương và nhu vào công cuộc Luyện Khí, là phương pháp bí truyền của Lôi Gia, đã vài lần quan sát nhưng Lạc Nam chưa thể lĩnh ngộ tất cả xảo diệu bên trong đó.

Bởi vì nói nghe thì dễ, bắt tay vào việc mới khó… chỉ riêng việc phải thao túng lôi đình một cách vừa phải, không để lực đạo quá mạnh phá hủy cả nguyên liệu, đồng thời cũng không thể đánh xuống quá nhẹ một cách vô ích cũng là cả một vấn đề.

Bất quá Lạc Nam dù sao cũng từng phục dụng Khí Đạo Thánh Thủy, thiên phú luyện khí cao đến dọa người, chỉ cần cho hắn thêm thời gian… hắn tin mình chắc chắn sẽ học trộm được.

“Hahaha, xú tiểu tử ngươi chỉ biết đánh bạc với chơi gái, làm sao hiểu luyện khí mà bày đặt xem?”

Một tiếng cười sang sảng to như trống trận từ xa vọng đến.

Lạc Nam lấy lại tinh thần quay mặt nhìn sang, chứng kiến một tên trung niên nhân cường trán, làn da rám nắng, cơ bắp cuồn cuộn, mắt như mắt hổ, vai như vai hùm, dáng người to lớn như ngọn núi nhỏ, mang đến cảm giác áp bách rất mạnh cho người đối diện.

Bất quá ánh mắt của hắn khi nhìn về Lạc Nam lại tương đối hiền lành, giống như đang xem một hậu bối của chính mình vậy.

“Tiểu chất gặp Lôi thúc thúc!” Lạc Nam chắp tay hành lễ.

Trung niên nhân nhìn bặm trợn này tên Lôi Kiêu, chính là gia chủ của Lôi Gia, đồng thời theo lời mẫu thân thì ông ta còn là huynh đệ sinh tử với Lạc Chiến Quốc.

Mà không chỉ riêng ở đời này, qua nhiều thế hệ… Lôi Gia và Lạc Gia luôn có quan hệ mật thiết.

Mà nguyên nhân cũng rất đơn giản.

Lôi Gia phụ trách luyện chế Vũ Khí và Pháp Bảo cho quân đội của Càn Quân Đế Quốc sử dụng, còn Lạc Gia thì chính là đại tướng điều quân khiển tướng.

Vậy nên có thể nói Lôi Gia chuyên môn luyện khí cho Lạc Gia cũng không quá lời chút nào.

Qua những lần trải nghiệm vũ khí và pháp bảo ở các trận chiến, cường giả của Lạc Gia sẽ tìm Lôi Gia để thảo luận ưu nhược điểm của từng loại trên chiến trường, từ đó nâng cao chất lượng vũ khí cũng như pháp bảo mà Lôi Gia luyện chế hơn.

Theo thời gian, mối quan hệ giữa Lôi Gia cùng Lạc Gia liền trở nên gần gũi, giao hữu nhiều đời cho đến tận bây giờ cũng không thay đổi.

Lôi Kiêu đã từng vài lần đến Lạc Gia làm khách cho nên nhận thức được Lạc Nam.

Ngoài thân phận gia chủ của Lôi Gia, Lôi Kiêu còn là một vị Thánh Đế Luyện Khí Sư hay còn gọi là Khí Thánh Đế hàng thật giá thật.

Người khác muốn diện kiến được hắn một lần còn khó hơn lên trời, ai bảo Lạc Nam là con của huynh đệ của hắn.

Lôi Kiêu cũng thương tình Lạc Nam vừa ra đời đã mồ côi phụ thân, cho nên thái độ với hắn tương đối hòa ái.

“Gần đây mỹ danh của tiểu tử ngươi lan truyền khắp Quân Đô, đừng nói thân phận của ngươi đặc biệt, ngay cả hậu bối bình thường của tất cả thế lực trong Đế Quốc này cũng chưa từng xuất hiện tiền lệ tiểu tử không đến mười tuổi đã biết vào Trân Bảo Lâu lêu lỏng.”

Lôi Kiêu nhếch miệng cười gằn nói: “Lão cha nhà ngươi nếu còn sống, với tính cách của hắn chắc chắn sẽ thiến ngươi!”

“Haha, Lôi thúc thúc đừng trách ta, có thiếu niên nào chưa từng phong lưu?” Lạc Nam cười hắc hắc nói.

“Hừ, các đời nam nhân Lạc Gia từ nhỏ đã lăn lộn trong quân, được quân kỷ nghiêm minh hà khắc rèn giũa, có người hàng vạn tuổi đời còn chưa được nắm tay nữ nhân, chỉ có tiểu tử ngươi là dị loại.” Lôi Kiêu hừ một tiếng.

Lạc Nam trợn mắt há hốc mồm, vạn năm còn chưa năm tay nữ nhân? Vậy dù danh tiếng vang xa, người người kính ngưỡng thì cũng có nghĩa lý gì?

“Thôi được rồi, tiểu tử ngươi đến tìm Lôi thúc thúc ta chắc chắn là có chuyện chẳng lành, muốn qua mặt mẫu thân của ngươi đúng không?” Lôi Kiêu hỏi.

Lạc Nam cũng không kinh ngạc vì bị nhìn thấu nội tâm, dù sao thì mỗi lần hắn ra ngoài đều có người theo hộ tống, lần này một thân một mình đi đến Lôi Gia, chắc chắn là lén trốn ra ngoài, Lôi Kiêu là lão quái vật sống lâu năm, đoán đúng cũng chẳng có gì đáng kinh ngạc.

Nghĩ đến đây, Lạc Nam ra vẻ tò mò lựa lời nói:

“Lôi thúc thúc liệu sự như thần, tiểu chất lần này quả thật là có chuyện muốn nhờ vả!”

“Nói!” Lôi Kiêu trầm giọng.

“Từ khi được sinh ra đến nay ta chưa từng có cơ hội chiêm ngưỡng Thánh Cung…” Lạc Nam xoa xoa tay ra vẻ mong đợi:

“Không biết Lôi thúc thúc có thể mang ta đi vào trong xem một lần?”

“Miễn đi!” Lôi Kiêu lạnh lùng cắt đứt, ánh mắt trợn lên dữ tợn:

“Địa phương bẩn thỉu đó đi vào làm cái gì?”

Danh sách chương (240 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240